Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 43: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (13)





Lúc Thư Liên đang chăm sóc da thì biết có chuyện xảy ra, mấy ngày rồi cô ta mới được vui vẻ như vậy nên mới quyết định đi spa
Nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô ta, suốt hai ngày qua quần chúng vẫn luôn tranh luận về việc Trần Dương Hi bị điên hay có khả năng đặc biệt
Tuy rằng cũng có không ít người nghi ngờ đôi vợ chồng họ Văn đó có vấn đề, nhưng không thể nào điều ra loại chuyện này trong một sớm một chiều được, chỉ cần kéo dài thời gian đủ lâu, tự nhiên càng ngày sẽ càng có nhiều người nghi ngờ Trần Dương Hi hơn
Mà cô ta chỉ cần đợi sự việc sôi sục thêm một chút nữa rồi vén màn vở kịch lớn tiếp theo, thì y sẽ chẳng thể nào xử lý kịp
Tuy nhiên, trong khi cô ta đang tận hưởng thời gian nhàn rỗi, lại đột nhiên nghe thấy mấy người bên cạnh sôi nổi thảo luận
"Mấy người xem hot search chưa
Cặp đôi họ Văn kia có vấn đề thật đấy
"Bà nghe ở đâu thế
“Vừa rồi có người cùng thôn quay video đăng lên, ghê lắm bà ơi, chỉ đốt một cái rương đựng tiền thôi, sau khi lửa tắt còn phát hiện một thi thể nằm ngoài sân nữa
"Thật hả
Thế chẳng phải Trần Dương Hi đoán trúng rồi à
"Trước đây tui từng đọc truyện tranh của Trần Dương Hi, cảm thấy ý tưởng của họa sĩ này không giống những người khác, ai ngờ lại thế thật
"Chắc trùng hợp thôi, tôi vẫn không tin trên đời này có chuyện kiểu đó đâu..
Rõ ràng công chúng đều rất hào hứng với mấy sự việc huyền bí khó giải thích như vậy, mọi người vừa xem tin tức, vừa đưa ra ý kiến ​​​​và suy đoán của riêng mình
Mà tên tuổi của Trần Dương Hi cũng ngày càng được nhiều người biết đến, thậm chí nhờ chuyện này mà thu nhập từ truyện tranh của y cũng bắt đầu tăng lên
Nghe đến đây, Thư Liên không còn tâm trạng dưỡng da gì nữa, cô ta lấy điện thoại ra để tìm hiểu toàn bộ câu chuyện
Sau khi xem xong thì thầm mắng đôi vợ chồng ngu xuẩn kia, rõ ràng cô ta đã để lại thông tin để họ liên lạc ngay nếu có chuyện gì xảy ra, ấy thế mà lại để mọi chuyện thành thế này được ư
Hiển nhiên lúc này, Thư Liên đã quên mất bộ dạng hoang mang lo sợ của mình khi gặp quỷ
Thật ra sau khi đôi vợ chồng họ Văn bình tĩnh lại cũng muốn liên lạc với Thư Liên, không phải bọn họ tin tưởng cô ta mà là muốn gặp Trần Dương Hi
Tuy nhiên, bọn họ chưa kịp làm gì thì đã bị cưỡng chế tạm giam, nguyên nhân là do bộ hài cốt ngoài sân vườn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai vợ chồng vừa nghe rương đựng tiền bị đốt thì vô cùng suy sụp, vừa mắng chửi vừa kêu khóc
"Con nhóc chết tiệt này
Chết rồi mà vẫn không làm người ta bớt lo
"Chỉ là sốt thôi mà, ai biết nó bị bệnh nặng như vậy, cũng có phải chúng tôi giết nó đâu
"Vất vả lắm mới lời được ít tiền mà cũng bị mất, sau này con trai của tôi lấy gì cưới vợ, lấy gì mua nhà đây
"Sớm biết thế thì đã bóp chết nó từ lúc vừa mới lọt lòng rồi
Hai vợ chồng ngồi dưới đất kêu khóc, cảnh sát xung quanh nghe vậy thì cau mày, mấy người này bị sao vậy
Mà mọi người không nhìn thấy trong phòng còn có hai bóng dáng khác, một con quỷ lưỡi dài chuyển phát nhanh và một cô bé đang ngơ ngác đứng đó
Cô bé mặc bộ quần áo rách rưới, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt khó hiểu, cô đưa tay kéo con quỷ bên cạnh: “Chú ơi, không phải bố mẹ muốn gặp cháu ư
Bọn họ cũng nói sẽ dùng số tiền đó để tìm cháu mà, sao cháu dùng chúng để đến đây thì họ lại không vui chứ.”
Qua một lát mà vẫn chưa nghe được câu trả lời, cô bé nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh mới phát hiện mình đang túm lấy lưỡi của quỷ lưỡi dài, cô lập tức cười ngượng: “Xin lỗi chú ạ, tại lưỡi chú dài quá, còn có nước bọt nữa
Nói xong, cô bé lại chùi tay mình vào quần áo của quỷ lưỡi dài
Quỷ lưỡi dài chỉ đến đưa bùa: "..
Không biết có thể chấm một sao cho khách hàng hay không
"Bé yêu ơi, bùa ở đây này, em có muốn gặp họ không
Cô bé suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu lên hỏi: “Cháu có thể gặp anh Đại Tiên trước không ạ?”
Quỷ lưỡi dài cuộn lưỡi mình lại: “Được, nhưng bé yêu ơi, thực ra anh mới mười chín tuổi thôi, còn nhỏ hơn Đại Tiên nữa.”
“Cháu biết rồi ạ, cảm ơn chú.” Cô bé nở một nụ cười ngoan ngoãn đáng yêu
Quỷ lưỡi dài: "..
Đều là quỷ như nhau, sao nó lại cảm thấy chỉ có mình nó xấu xí xấu xa nhỉ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy quỷ lưỡi dài đang rất hoài nghi bản thân nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp của mình, nó đưa cô bé đi tìm Tiểu Thất
Trong biệt thự, Tiểu Thất đang kiểm tra những cây cải thìa đã nảy mầm, vừa thấy hai con quỷ quay lại thì có chút kinh ngạc: “Xong việc nhanh thế à?”
Cô bé nhanh chóng trượt xuống khỏi lưng quỷ lưỡi dài, lon ton chạy tới: “Anh Đại Tiên, em có một chuyện muốn hỏi anh.”
“Được, có chuyện gì thế?” Tiểu Thất đặt mầm cải thìa xuống, dịu dàng hỏi
Cô bé thấy vậy thì trình bày rõ ràng lại câu hỏi của mình, suốt năm năm qua, cô bé vẫn luôn muốn rời đi, nhưng lần nào muốn đi thì cô bé cũng nghe thấy bố mẹ than thở khóc lóc gọi tên mình, nên cô bé không nỡ
Trên thực tế thì năm năm qua, cô bé vẫn luôn ở với bố mẹ nhưng bọn họ lại không thể nhìn thấy
Vì vậy đến khi tìm được cách gặp nhau, cô bé háo hức nói với Trần Dương Hi rằng có thể dùng 30 vạn để đổi lấy một cơ hội gặp lại bố mẹ, cuối cùng hiện tại cô bé cũng được như ước nguyện, nhưng sao bố mẹ lại có vẻ không vui nhỉ
Tiểu Thất nghe xong thì yên lặng một lát rồi mới vươn tay xoa đầu cô bé: "Bởi vì con người có giới hạn riêng trong việc xác định vị trí của người thân trong lòng họ, nhưng không phải ai cũng đặt con cái trong giới hạn đó
Cô bé cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi chợt rơi nước mắt máu: "Nhưng Văn Văn thích bố mẹ mà, kiếp sau em còn muốn họ là bố mẹ mình thì phải làm sao bây giờ
Tiểu Thất thở dài: “Nếu em muốn như vậy thì họ vẫn sẽ là bố mẹ em.”
“Thật ạ?” Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh chứa đầy vẻ mong đợi nhìn Tiểu Thất
Tiểu Thất gật đầu
"Cám ơn anh nha
Cuối cùng cô bé cũng mỉm cười mỹ mãn, sau đó vẫy tay với quỷ lưỡi dài: "Chú ơi, vậy chúng ta đi thôi, cháu còn phải gặp bố mẹ nữa
Quỷ lưỡi dài: "..
Chẳng lẽ lưỡi mình dài nên trông già hơn à
Quỷ lưỡi dài đưa cô bé rời đi, chắc hẳn đêm nay cô bé vẫn có thể gặp bố mẹ như ý nguyện
Tiểu Thất lấy một chậu cải thìa ra: “Trẻ em loài người bao dung với giới hạn của người thân nhỉ.”
Đến tối, một mình quỷ lưỡi dài trở về , nó thè lưỡi lớn nói rằng cô bé đã đạt được tâm nguyện nên linh hồn nên đã đi đầu thai, còn gửi biên lai đánh giá dịch vụ chuyển phát nhanh năm sao
Tiểu Thất tỏ vẻ vô cùng vừa lòng, cũng thăng chức cho quỷ lưỡi dài từ em trai chuyển phát nhanh thành anh trai chuyển phát nhanh
Quỷ lưỡi dài hết sức cảnh giác: “Đại Tiên, chúng ta có em trai chuyển phát nhanh mới à?”
"Tạm thời vẫn chưa
Tiểu Thất nhìn quanh bốn phía, không có thêm quỷ mới nào nữa, việc chỉ có ba con quỷ ở giữa biệt thự rộng lớn như vậy cũng hơi trống vắng, cho nên cũng đã đến lúc ra ngoài tóm thêm vài nhân viên nữa rồi
Thấy không có ai đến cướp việc của mình nên quỷ lưỡi dài yên tâm đi treo cổ chơi đu quay
Sự việc của đôi vợ chồng họ Văn nhanh chóng bị vạch trần trên mạng, ban đầu bọn họ còn định cãi chày cãi cối nhưng không biết ngày hôm sau đã xảy ra chuyện gì mà bọn họ lại sụt sùi nước mắt nước mũi giải thích toàn bộ câu chuyện
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Năm năm trước, vì con gái họ không được chăm sóc chu đáo nên bị bệnh chết, trùng hợp lúc ấy hai vợ chồng đọc được tin người ta quyên tiền để tìm con nên mới có suy nghĩ lệch lạc, lặng lẽ giấu thi thể con bé đi rồi nói dối với người ngoài là đã mất tích
Trong năm năm này, thông qua việc quyên tiền, cả hai đã kiếm được hơn 37 vạn tiền lời, mà số tiền trên danh nghĩa gửi tặng cho người khác đều bị hai vợ chồng giấu trong nhà, định để dành cho con trai mình dùng trong tương lai
Khéo là ngay khi họ chuẩn bị dừng việc này lại thì nghe nói Trần Dương Hi có thể báo mộng cho người ta để tìm con, thế là bọn họ định mượn danh tiếng của y để kiếm thêm lần cuối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả, chẳng những mọi chuyện bị phanh phui mà bây giờ bọn họ còn vào tù luôn
Sau khi biết được sự thật, mọi người vừa phỉ nhổ đôi vợ chồng này vừa tò mò về Trần Dương Hi hơn, ngay cả Lâm Mộ Vân cũng nổi tiếng theo, không ít người đều khen hắn tinh mắt, hơn nữa còn phỏng đoán rằng có phải việc phất lên của công ty nhà họ Lâm trong mấy năm gần đây là nhờ cưới được Trần Dương Hi không
Dù sao thì người tài ba như vậy chắc chắn sẽ không bạc đãi người nhà của mình
Bây giờ, lúc nào Lâm Mộ Vân ra ngoài bàn chuyện làm ăn đều bị người ta trêu chọc
Điều này khiến hắn rất khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể cười cho qua
Ngày hôm đó, sau khi tan làm, Lâm Mộ Vân mang hai cái túi về cho Thư Liên và Trần Dương Hi, "Đây là kết quả xét nghiệm mấy hôm trước, tình trạng của Tiểu Thư vẫn ổn, còn tình trạng của Dương Dương lại phức tạp hơn một chút, có điều cũng không nghiêm trọng gì lắm, nếu uống thuốc đúng giờ thì sẽ sớm khỏi thôi.”
Thư Liên sửng sốt một chút, cô ta nhận lấy túi của mình rồi nhìn về phía túi của Trần Dương Hi, rõ ràng bên trong còn có thêm mấy bình thuốc, thế là Thư Liên lập tức hiểu ra
Tiểu Thất nhận túi rồi xem kết quả xét nghiệm của mình, sau đó càng ngày càng nhăn chặt mày: [Seri nhỏ, nó viết như thế có nghĩa là gì?]
5000: [Rối loạn lưỡng cực, một căn bệnh khiến cảm xúc của con người mất kiểm soát, tâm trạng sẽ chợt chuyển từ trầm cảm sang phấn khích, nghiêm trọng thì sẽ bị phân liệt nhân cách.]
Lâm Mộ Vân thấy vậy thì vội vàng an ủi: “Đừng lo, anh vẫn luôn ở đây mà, nhưng Dương Dương cũng phải tích cực phối hợp trị liệu, uống thuốc đúng giờ nhé, bác sĩ tâm lý cũng sẽ thường xuyên đến nhà mình
Trong khoảng thời gian này, em đừng nên ra ngoài nhiều tránh trường hợp đột nhiên phát bệnh
“Được.” Tiểu Thất ngoan ngoãn đáp, rồi hùa theo hắn bằng một nụ cười dịu dàng quen thuộc
Lâm Mộ Vân tránh né ánh mắt của Trần Dương Hi theo bản năng, "Có vấn đề gì thì phải nói cho anh biết đấy, gần đây em còn thường thấy ảo giác không
“Có, tôi vẫn nghe thấy tiếng bước chân, tiếng cười của trẻ con, với cả tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó sắp tìm tới, phỏng chừng là đêm nay.” Tiểu Thất đáp
Lâm Mộ Vân chỉ thuận miệng hỏi: "..
Thư Liên đang vui sướng khi người gặp họa: "..
Hơi hoảng chút xíu
5000 vốn tưởng mình đã có thể bình tĩnh lại: […]
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Câu nói này thành công khiến bầu không khí trong biệt thự rơi trở nên im lặng đến rợn người, Tiểu Thất thấy thế bèn vội vàng giải thích: “Đừng lo, không phải sợ, chắc sẽ không phải thứ gì xấu xa, vô cùng đáng sợ hay ma quỷ gì đâu
Hiển nhiên lời giải thích này không thể an ủi được Thư Liên, có điều mặc dù lần này cô ta cực kỳ lo lắng nhưng cũng không nói muốn ở cùng Trần Dương Hi và Lâm Mộ Vân nữa
Đêm hôm đó, ai cũng căng thẳng và lặng lẽ chờ đợi, nhưng chờ mãi chờ mãi, lại chỉ chờ được tiếng bước chân quen thuộc và tiếng khóc của trẻ sơ sinh lúc mười hai giờ, ngoài ra không có gì đặc biệt cả
Trong phòng ngủ, Thư Liên đang cuộn mình vào trong chăn thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp thả lỏng hoàn toàn thì cô ta đã cảm thấy có gì đó không ổn, trong tiếng bước chân đó còn xen lẫn vài tiếng động khác
Nếu lắng nghe cẩn thận thì có thể mơ hồ nhận ra sự khác biệt
"Bộp
Bộp
Bộp
Bộp..
Dường như có thứ gì đó gõ vào trên mặt đất rất đều đặn, tiết tấu trùng với tiếng kéo lê chân, nhưng rồi âm thanh đó đột nhiên tách ra, bởi vì tiếng bước chân chỉ đi tới đi lui trên lầu, mà tiếng bộp bộp bộp lại đi ra khỏi phòng ngay sau tiếng mở cửa
Thư Liên như ngừng thở, cô ta chăm chú lắng nghe, nửa người dưới đã co rúm lại, còn ánh mắt thì vô thức nhìn chằm chằm vào cửa phòng
Bộp
Bộp
Bộp
Âm thanh kia vẫn còn tiếp tục, ấy vậy mà thứ đó lại đi xuống tầng dưới
Rồi đến hành lang tầng hai, âm thanh càng thêm rõ ràng, tiếp theo chính là tiếng lạch cạch, hình như thứ đó đã mở cửa phòng nào đó, âm thanh bộp bộp bộp nhỏ đi một lúc rồi lại vang to lên, sau đó lại xuất hiện tiếng lạch cạch
Thư Liên lập tức ý thức được rằng thứ đó đang tìm đến từng phòng
Thư Liên không khỏi run rẩy, cô ta không biết thứ đó đang tìm gì nữa
Nhưng nghe theo tiếng động này thì có lẽ nó sắp đến phòng cô ta rồi
Bộp
Bộp
Bộp
Hiện tại, không chỉ có thứ ngoài cửa đang nhảy nhót không ngừng mà tim của cô ta cũng thế, cô ta sợ hãi đến mức muốn nhắm nghiền hai mắt lại nhưng nó vẫn cứ trợn trừng lên
Cuối cùng, cánh cửa phòng của cô ta cũng bị mở ra, mí mắt cô ta sụp xuống, cuối cùng cũng nhắm được mắt lại rồi
Trước đó, cô ta men theo ánh đèn ngoài hành lang, mơ hồ nhìn thấy một cái bóng có dạng xúc tu khổng lồ
Thư Liên chết mất
Cái gì vậy trời, không phải người à
Tất cả yêu ma quỷ quái đều muốn xuất hiện hả
Bộp
Bộp
Bộp
Trong phòng ngủ quanh quẩn tiếng nhảy lên nhảy xuống rất rành mạch, Thư Liên nhắm chặt mắt lại không dám mở ra, cô ta sợ rằng mình vừa mở mắt sẽ đối diện với thứ gì đó quái lắm
Nhưng trên thực tế, trong phòng Thư Liên xác thực có thứ gì đó đang nhảy nhót khắp sàn nhà, đó là một loài thực vật nhăn nheo bèo nhèo giống nhân sâm, mấy chiếc lá trên đỉnh đầu của nó trông như những chiếc xúc tu khổng lồ dưới ánh đèn
Loài thực vật giống nhân sâm này đi dạo một vòng, không tìm được người cần tìm nên bèn nhảy ra ngoài, trước khi rời đi còn lễ phép dùng lá cây cuốn tay nắm cửa rồi nhẹ nhàng đóng lại
Thư Liên cắn chặt môi, nước mắt giàn dụa trên mặt nhưng cô ta không dám phát ra âm thanh gì, cũng không dám mở mắt, chỉ biết nằm im rúc vào trong chăn với cơ thể thấm đẫm mồ hôi lạnh
Bên kia, Tiểu Thất đang ngủ thì bỗng dưng ngồi phắt dậy, Lâm Mộ Vân bên cạnh đang ngủ ngon lành
Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ, rõ ràng y đang chờ đợi cái gì đó
[Anh..
anh..
anh..
đang chờ gì thế?] 5000  không nhịn được mà hỏi
[Có chờ gì đâu
Làm gì có tiếng bộp bộp bộp nào, mày nghe nhầm rồi!]
5000: […] Cho nên còn có tiếng bộp bộp hả
Như để chứng minh điều đó là thật, chẳng bao lâu sau nó cũng nghe thấy tiếng nhảy bộp
Bộp
Bộp
đang dần đến gần
Cửa phòng vang lên tiếng lạch cạch và bị mở ra, một bóng đen nhanh chóng lao vào
5000 lập tức hét chói tai: [A a a!]
Dường như cái bóng đang vặn tay nắm cửa bị tiếng hét chói tai làm hoảng sợ, thế là vội rụt về
Sau đó, một cái đầu củ cải lặng lẽ thò ra, chớp đôi mắt ti hí đánh giá tình hình trong phòng, khi nhìn thấy Tiểu Thất ở trên giường thì lập tức trừng mắt, nhưng đôi mắt cũng chẳng to hơn mấy, nhiều nhất cũng chỉ chuyển từ đậu côve sang đậu nành mà thôi
Tiếng hét của 5000 kẹt lại: [Nhân..
nhân sâm?]
[Cậu mới là nhân sâm
Cả nhà cậu đều là nhân sâm!] Thứ đó nhảy vào phòng ngủ, hai cành lá chống nạnh hai bên, nói năng hùng hồn
5000 hoàn toàn ngây người, cũng không phải do bị mắng mà là ngạc nhiên khi thứ đó lại có thể nghe thấy giọng của nó
Hệ thống trói vào linh hồn ký chủ và giao tiếp thông qua ý thức, nói một cách logic hơn, nếu nó không chủ động phân quyền thì sẽ không có người thứ ba nghe được
Tiểu Thất ngồi trên giường thấy thế bèn ngã người nằm xuống thẳng đơ, “Ngủ thôi, không phải củ cải xinh đẹp Tiểu Lục mà là củ cải dại Tiểu Thập, đúng là ốc không nên ôm nhiều hy vọng mà
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.