Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 45: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (15)





Thư Liên vốn dĩ đã không ngủ đủ lại ở trong căn phòng mọi thứ đều bị cột thành nơ bướm, lại càng khó ở hơn, cuối cùng Tôn Gia Khanh đành sắp xếp thời gian sớm nhất để đến thăm dưới yêu cầu mãnh liệt từ cô ta, bởi vì Thư Liên sợ nếu còn tiếp tục nữa, Trần Dương Hi không sao, còn cô ta sẽ phát điên mất thôi
 
Mặc dù Lâm Mộ Vân thấy sự tình tiến triển hơi nhanh, nhưng nhìn những chiếc nơ bướm quanh nhà thì hắn cũng hoảng, cảm thấy trạng thái của Trần Dương Hi bây giờ cũng không thể gọi là bình thường, cho nên hắn đồng ý để Tôn Gia Khanh đến nhà sớm hơn dự tính
 
Vì muốn đạt được hiệu quả tốt nhất, Lâm Mộ Vân và Thư Liên không báo cho Trân Dương Hi thời gian bác sĩ tâm lý đến thăm, thậm chí còn tính toán sao cho có thể chế ra thêm nhiều chuyện kỳ lạ trong biệt thự hơn để gây sức ép lên tinh thần của Trần Dương Hi
 
Thế là Tiểu Thất nhanh chóng phát hiện biệt thự càng ngày càng náo nhiệt, ví dụ như bây giờ, trong lúc ba người đang ăn tối, đột nhiên bức tranh treo trên tường rơi xuống không chút tiếng động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba người đang ăn, cộng thêm Trần Hoa đang dọn dẹp gần đó nhìn sang, trên mặt đều là vẻ kinh ngạc
 
Thư Liên run rẩy, nhỏ giọng mợ miệng: “Sao bức tranh kia lại rơi xuống?”
 
Lâm Mộ Vân lập tức an ủi, “Có lẽ là đinh bị lỏng thôi, đừng tự dọa mình.”
 
Trần Hoa bên cạnh vội nói, “Không đâu, mấy hôm trước dì có gọi người đến kiểm tra lại các vật dụng trong nhà
Mà không biết tại sao dì cứ cảm thấy biệt thự có gì đó là lạ.”
 
Tiểu Thất cảnh giác nói, “Nào có gì lạ
Tuyệt đối không có thứ gì kỳ quái nào xuất hiện cả, là do mọi người nghĩ nhiều thôi!”
 
Ba con người đang cố gắng tạo bầu không khí “...” Không biết tại sao, bọn họ lại có cùng suy nghĩ, chuyện gì đang xảy ra vậy
 
Ăn cơm tối xong, ba người ra phòng khách, người xem TV người nghịch điện thoại, đột nhiên có tiếng gọi khàn khàn từ trên tầng vọng xuống, thanh âm kia như đến từ một cuống họng bị bỏng, tiếng gọi khiến người nghe khó chịu ấy gọi tên Trần Dương Hi
 
Tiểu Thất ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhưng y không thấy người vừa gọi tên mình, thế là nhìn quanh quất
 
Lâm Mộ Vân ở bên cạnh thấy thế liền hỏi: “Dương Dương, em đang nhìn gì thế?”
 
Tiểu Thất đang nghĩ là củ cải dại hoặc là quỷ anh trai đang gọi mình, lập tức lắc đầu
“Không có gì
Có gì để nhìn đâu!”
 
Lâm Mộ Vân đang chuẩn bị an ủi “...”
 
Nhưng cũng may Trần Dương Hi cũng không khiến bọn họ thất vọng, y kiếm cớ đi lên tầng, dường như muốn tự mình đi xem tiếng gọi phát ra từ nơi nào
Tiểu Thất đi lên tầng hai, nhận ra tiếng gọi phát ra từ tầng thượng, thế là đi tiếp lên tầng ba, đẩy cánh cửa căn phòng y thường tụ tập với đám quỷ ra, bắt gặp tình cảnh Tiểu Thập và quỷ anh trai đang xé nhau
 
Vóc dáng của Tiểu Thập không lớn, rễ củ cải dại lại rất linh hoạt, mặc dù bị xiết chặt trong tay nhưng vẫn rất khó đối phó như bạch tuộc
Chỉ thấy rễ cải túm lấy mái tóc dài của quỷ anh trai, quỷ anh trai lại kéo rễ của Tiểu Thập, hai bên kéo ngược người về phía sau thành một tư thế rất kì lạ, hiển nhiên vừa nhìn liền biết là song phương dùng hết sức lực
Hai “thứ” đang xé nhau đồng loạt quay đầu nhìn người vừa xuất hiện, trong mắt hiện lên nghi hoặc, tựa như đang hỏi y có chuyện gì sao
 
Tiểu Thất nhìn quanh một chút, quỷ lưỡi dài và quỷ đầu bẹp không ở đây, thế là y khoát tay, “Không có gì, hai người cứ tiếp tục đi.” Nói xong còn rất tri kỷ mà đóng cửa lại
Y không biết vì sao quỷ anh trai và Tiểu Thập lại ghét nhau như nước với lửa thế, đầu óc của quỷ anh trai hình như không quá thông minh nhưng mắt nhìn nhận vấn đề vẫn có, có chuyện liền lập tức chạy đến tìm y mách lẻo
Ví dụ như hôm nay củ cải dại lén lút ăn nhiều hơn một chén đất, hay là chuyện củ cải dại dùng từ thô tục chửi bậy chuyện chiếc nơ bướm buộc xấu ói
 
Tiểu Thất rộng lượng không chấp nhặt tiểu tiết, chỉ là thời gian kể chuyện trước khi ngủ dành cho Tiểu Thập nhiều hơn một chút
Sau khi Tiểu Thập biết được ngọn nguồn câu chuyện rất tức giận, nhưng Tiểu Thất đã ban lệnh cấm làm tổn thương quỷ anh trai, thế là hai con quỷ này chỉ còn cách kéo tóc nhau, nhổ nước miếng biểu thị sự không vừa lòng
 
Nhận ra không phải là Tiểu Thập và quỷ anh trai gọi mình, Tiểu Thất lại tiếp tục đi sang những phòng khác tìm quỷ, phát hiện một con bám trên trần nhà ngủ, đứa còn lại đang bận nghiên cứu một trăm loại bệnh và cách chữa trị củ cải trắng
 
Tiếng gọi còn vang vọng đâu đó ở tầng ba, Tiểu Thất gãi đầu, vậy nếu không phải đám quỷ gọi y, vậy thì ai gọi nhỉ
 
“Sao thế?” Nhìn khuôn mặt hoang mang của Trần Dương Hi, Thư Liên giả bộ quan tâm mà hỏi thăm
 
“Tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi nhưng tìm mãi lại không thấy ai, mọi người có nghe thấy không?” Tiểu Thất hoang mang nói
 
Hai người chỉ chờ thời khắc này, Thư Liên giả vờ ngạc nhiên, “Không có, hay là tiếng của TV
Mộ Vân, anh có nghe thấy gì không?”
 
Lâm Mộ Vân cũng lắc đầu, “Dương Dương, em có uống thuốc đúng giờ không?”
 
Tiểu Thất ngoan ngoãn gật đầu, “Vẫn uống đúng giờ mà.”
 
Lâm Mộ Vân nghe thấy thế thì trầm tư, “Không sao, mai anh sẽ đi hỏi bác sĩ
Dương Dương, hay là em đi nghỉ ngơi trước đi, có lẽ hôm nay quá mệt mỏi rồi đó.”
 
Tiểu Thất vui vẻ đồng ý, quay người đi lên tầng, đột nhiên củ cải dại bị ném từ tầng ba xuống, rơi chính xác vào chén trà trên bàn
 
Thế là ba người trơ mắt nhìn chén trà tự nhiên bị lật nghiêng sau đó rơi xuống, lúc chạm đất còn lăn lông lốc trên mặt đất
 
Thư Liên và Lâm Mộ Vân trừng mắt nhìn nhau, trong mắt đều là nghi vấn, bọn họ đâu có bày trò này
 
Tiểu Thất thấy thế vội vàng mở lời, “Đừng nghĩ nhiều, chắc là chén trà bị trơn nên mới rơi xuống thôi, chắc chắn không có thứ gì đụng trúng đâu ha.”
 
Thư Liên và Lâm Mộ Vân “...”
 
Dưới ánh mắt nghi ngờ của hai người, Tiểu Thất duỗi thắt lưng nhức mỏi, sau đó ngáp một cái rõ to vừa đi lên tầng vừa nhắc, “Hôm nay tôi mệt quá, hôm nay tôi không nhìn thấy gì hết, cũng không nghe thấy gì hết.”
 
Tiểu Thập bị Tiểu Thất túm lấy phiến lá xách lên, sau đó đung đưa trong không trung bị xách lên tầng, trước khi bị bắt đi, Tiểu Thập cảm thấy bản thân rất xấu hổ nên dùng rễ dựng cốc trà đứng thẳng lên lại
 
Thư Liên bị dọa đến mức nhảy dựng lên ghế, Lâm Mộ Vân cũng hoảng sợ mà đứng bật dậy, nhưng lúc này Trần Dương Hi vừa lẩm bẩm gì đó vừa biến mất nơi chỗ ngoặt cầu thang. 
 
Phòng khách ở tầng một lâm vào một khoảng im lặng, Thư Liên cười gượng hai tiếng hỏi dò: “Mộ Vân, chén trà này là do anh thiết kế đúng không.”
 
Nhìn tinh thần gần như sụp đổ của Thư Liên, lời phủ định đã lên đến miệng lại bị Lâm Mộ Vân nuốt xuống, hắn gật đầu, “Ừ.”
 
“Làm em sợ muốn chết, ít ra lần sau anh nói trước với em một tiếng đi chứ.” Thư Liên vỗ vỗ ngực, trách cứ
 
Không lâu sau đó Thư Liên cũng trở về phòng mình, chỉ để lại Lâm Mộ Vân nhìn chén trà mà ngẩn người, chẳng lẽ trong biệt thự có thứ gì đó tồn tại sao
Nhưng sau đó chính hắn cũng tự lắc đầu, sao hắn có thể nghĩ như thế được, chẳng lẽ hắn cũng điên rồi
 
Lâm Mộ Vân khẽ cười, nhặt chén trà đặt lên bàn, sau đó trở về phòng
 
Sau đó, Tiểu Thất bỏ qua tiếng bước chân, tiếng trẻ con khóc cười, còn có cả tiếng hô hoán phấn kích, thậm chí y còn ngủ rất say, mỗi ngày tỉnh dậy tinh thần rất sảng khoái
Ngược lại là Lâm Mộ Vân và Thư Liên không chịu nổi những BGM phong phú như thế, chất lượng giấc ngủ tụt xuống tận đáy, cộng thêm phải thường xuyên vận động thể chất cường độ cao vào mỗi sáng, dùng mắt thường cũng có thể thấy hai người gầy rộc hẳn đi
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Cho nên, khi thời gian hẹn đã đến, Tôn Gia Khanh đến nhà vừa vặn gặp ngay Lâm Mộ Vân ra mở cửa, lập tức tiến lên nắm lấy tay hắn nói, “Xin chào cậu Trần, Tôn mỗ đến vì tiếng tăm của cậu, hy vọng cậu có thể giúp đỡ
Nhưng tôi cũng không vội, trước tiên cậu nên chăm sóc sức khỏe trước.”
 
Lâm Mộ Vân cứng ngắc cười một cái
“Bác sĩ Tôn, tôi là Lâm Mộ Vân.”
 
Tôn Gia Khanh phát hiện mình nhận nhầm người, vội vàng xin lỗi, “Thật xin lỗi, xem ra bệnh tình của bệnh nhân có ảnh hưởng đến ngài lớn đến thế.”
 
“Mời vào.” Lâm Mộ Vân lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, sau đó mời Tôn Gia Khanh vào nhà
 
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Thư Liên đi từ trên tầng xuống lập tức lễ phép tiến tới, “Xin chào, bác sĩ Tôn.”
 
Tôn Gia Khanh đứng thẳng người, nắm lấy tay Thư Liên, “Xin cô, nghe danh đã lâu, thật xin lỗi, tôi còn tưởng Trần Dương Hi là nam cơ.”
 
Thư Liên “???”
 
Lâm Mộ Vân lại vội vàng giải thích, “Vị này là tiểu thư Thư Liên, Dương Dương vẫn còn ở trên tầng.”
 
Tôn Gia Khanh liên tiếp nhận nhầm người, chỉ biết xấu hổ cười gượng, “Xem ra bệnh tình của anh Trần rất nghiêm trọng, gây ảnh hưởng không nhỏ đến sinh hoạt của tiểu thư đây.”
 
Thư Liên thở dài “Đúng vậy, nhưng cho dù có khó đến mấy chúng tôi cũng không thể từ bỏ.”
 
Nghe thấy câu trả lời này, Tôn Gia Khanh không hiểu rõ mối quan hệ của ba người, nhưng nhận nhầm liên tiếp hai lần khiến anh ta không thể hỏi thăm nữa, bèn đi thẳng vào vấn đề
“Cậu Trần có ở nhà không
Không biết có thể cho tôi gặp mặt một lần được không nhỉ?”
 
“Có.” Thư Liên vội vàng đáp, trước khi rời khỏi phòng cô ta có đến nhìn thử, tên Trần Dương Hi thần kinh kia đang ở trong phòng dành cho khách trên tầng ba cầm sách lẩm bà lẩm bẩm, lúc này bác sĩ hỏi đến lại vừa hay
“Để tôi dẫn bác sĩ lên tầng.”
 
Tôn Gia Khanh tất nhiên là đồng ý, đi theo Thư Liên và Lâm Mộ Vân lên tầng, trong khi cả ba cùng đi lên, Thư Liên còn dùng giọng điệu rất lo lắng nói, “Trạng thái hiện tại của anh Trần không tốt lắm, luôn nghi ngờ trong biệt thự có thứ không sạch sẽ, còn thường xuyên nghe nhầm, hình như gần đây càng nghiêm trọng hơn, còn buộc nơ con bướm quanh phòng...”
 
“Thư tiểu thư.” Tôn Gia Khanh ngắt lời Thư Liên
 
“Anh nói đi.” Thư Liên cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
“Trước khi gặp được bệnh nhân, tôi thường không nghe bất kì phương thức giải thích nào về bệnh tình của bệnh nhân, cụ thể căn bệnh thế nào, sau khi tôi gặp được người bệnh chúng ta lại nói tiếp.” Tôn Gia Khanh tiếp tục nói, “Bệnh tinh thần rất khác các căn bệnh về thể chất, nó có tính chủ quan nhất định, hi vọng cô đây có thể hiểu.”
 
Nụ cười của Thư Liên cứng đờ, cô ta đã từng nghe qua phương thức khám bệnh dở hơi của Tôn Gia Khanh nhưng không ngờ anh ta lại thẳng thắn như vậy, thế mà còn làm bác sĩ tâm lý, xem ra EQ cũng không cao
 
“Bác sĩ Tôn đừng để ý, cũng là do Thư Liên nóng lòng quá thôi.” Thấy bầu không khí sượng sùng, Lâm Mộ Vân vội vàng giải vây
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Cuối cùng, cả ba đi lên tầng ba trong trạng thái xấu hổ, vừa tới trước cửa đã nghe thấy động tĩnh bên trong. 
“Đúng rồi
Không sai
Câu hỏi tiếp theo, nhiệt độ thích hợp để rau xanh phát triển là bao nhiêu
Bắt đầu!”
“Thí sinh số 1 xin trả lời!”
“Đúng
Là từ 5 đến 25 độ
Cộng một điểm.”
“Nào, bạn học củ cải dại, không được phép móc chân bạn!”
“Nghịch râu cũng không được
Có chuyện cần phát biểu xin hãy dơ lá lên, đừng kéo tóc bạn học cải thìa!”

Hình như phía sau cánh cửa phòng rất náo nhiệt, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có một mình giọng Trần Dương Hi vang lên. 
Ba người đứng ngoài cửa “...”
Tôn Gia Khanh còn khá bình tĩnh, giơ tay gõ cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong đột nhiên im bặt, sau đó vang lên tiếng mời vào
Sau khi đẩy cửa vào, đúng là bên trong căn phòng chỉ có một mình Trần Dương Hi, Tôn Gia Khanh vẫn bình tĩnh đi vào tự giới thiệu. 
Cuối cùng lần này cũng nhận đúng người, Tiểu Thất tiến lên bắt tay, sau đó hiếu kỳ nói, “Anh chính là bác sĩ tâm lý đến xem bệnh cho tôi à?”
“Đúng vậy, nhưng mà cậu Trần cũng có thể coi tôi là người đến để xin sự trợ giúp từ cậu.” Tôn Gia Khanh nói, “Cậu muốn nói về chuyện của bản thân trước hay là muốn nghe câu chuyện của tôi trước?” 
Tiểu Thất vừa muốn nói thì củ cải dại bên cạnh đã bắt đầu nhảy loạn lên, “Có chuyện làm ăn tới cửa
Trước tiên phải bàn giá cả
Nói chuyện tiền nong trước đi!”
Thế là Tiểu Thất sửa miệng, “Chúng ta tâm sự chuyện tiền nong trước đi.”
Tôn Gia Khanh “...”
Lâm Mộ Vân và Thư Liên còn đứng trước cửa “...”
“Được, nên thế.” Sau mấy giây ngạc nhiên ngắn ngủi, Tôn Gia Khanh trả lời, “Không biết cậu Trần muốn định giá thế nào?” Tôn Gia Khanh đã từng nghe nói đến phí thuê linh môi tiêu chuẩn, nghĩ phần tiền tiết kiệm bao nhiêu năm nay của mình hẳn là vẫn đủ để chi trả. 
“Hai cây cải con, không trả giá!” Ngữ khí của Tiểu Thất rất kiên định. 
Tiểu Thập đang nhảy nhót xung quanh, đứng bất động
Sau đó rễ của nó nện cái rầm xuống đất nằm ỉu xìu, sau đó lại nhảy dựng lên, “Trong mắt cậu chỉ có rau xanh thôi sao?”
Tiểu Thất đảo mắt, “Thêm hai cây củ cải.”
Tôn Gia Khanh “...” Xem ra hôm nay anh ta đến để khám bệnh thật rồi. 
Thư Liên xém chút nữa không nhịn được mà cười thành tiếng, chính Trần Dương Hi tự biến mình như xe tuột xích, dáng vẻ của cậu ta như bây giờ không bị người ta coi là bệnh nhân tâm thần mới là lạ
Tất nhiên Lâm Mộ Vân cũng không nghĩ khác Thư Liên là bao, cho nên khi Tôn Gia Khanh đưa ra yêu cầu muốn nói chuyện riêng với Trần Dương Hi, hai người vui vẻ đồng ý, thoải mái rời khỏi phòng
Dù sao nếu muốn, bọn họ cũng có thể xem băng giám sát. 
Trong phòng, hai người đồng ý với mức phí của đối phương, sau đó bắt đầu đi vào chuyện chính
“Bây giờ cậu Trần có muốn tâm sự chuyện của mình không?” Tôn Gia Khanh dò hỏi. 
“Tôi á?” Tiểu Thất vừa muốn nói mình không có gì cần nói thì trong đầu hiện lên giọng nói nhắc nhở cốt truyện của 5000, y cần phải phối hợp với bác sĩ để hoàn thành việc tư vấn tâm lý
“Vấn đề của tôi hơi nhiều, tôi nghi ngờ trong đám rau xanh tôi trồng ngoài ban công có một cây thành tinh, đôi khi tôi nghe thấy tiếng cười, mấy ngày gần đây nó còn gọi tên tôi nữa...”
Tôn Gia Khanh kiên nhẫn nghe đầu đuôi câu chuyện, càng nghe càng thấy kỳ lạ, từ cách nói chuyện đến cách kể lại đều thấy đối phương có tư duy logic, nói chuyện lưu loát, chỉ là nội dung có hơi trên mây trên gió mà thôi
Hơn nữa trạng thái tinh thần của Trần Dương Hi tốt hơn nhiều so với hai người dưới lầu, chỉ là trong lúc nghe kể chuyện, anh ta càng nghe càng thấy huyền huyễn, hiển nhiên là không thuộc về phạm vi bình thường. 
“Cơ bản là chỉ có nhiêu đó thôi.” Nghe thấy tiếng nhắc nhở đã hoàn thành điểm cốt truyện trong đầu, Tiểu Thất ngừng nói, bưng ấm nước lên rót cho mình một chén, nói nhiều như thế y sắp khát chết rồi, “Xong rồi, anh có thể bắt đầu nói về chuyện của mình.”
Đột ngột kết thúc, cũng tự động chuyển hướng rất nhanh, Tôn Gia Khanh xém chút nữa không phản ứng kịp, anh ta ngẩng đầu, chuẩn bị tốt tâm lý nói về chuyện của bản thân
Mặc dù câu chuyện khiến người nghe cảm thấy bi thương nhưng thật ra không hề phức tạp, chính là chuyện vợ và con anh ta gặp phải tai nạn  trên đường về nhà. 
Nhưng thứ khiến Tôn Gia Khanh không vượt qua được đó chính là hôm đó hai vợ chồng anh ta cãi nhau, vốn dĩ hôm đó đến lượt anh ta đi đón con, nhưng vì vợ chồng cãi nhau nên lúc vợ con chưa về nhà, anh ta cứ nghĩ là hai người về nhà ông bà ngoại. 
Sau khi nhận được báo cáo kiểm tra thi thể, anh ta mới nhận ra nguyên nhân vợ chết là do mất quá nhiều máu, quá trình cận kề cái chết vừa đau đớn vừa dài đằng đẵng, mà con của hai người lại mất tích không rõ dấu vết, đến nay vẫn không rõ tung tích. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.