Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 46: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (16)





Vụ tai nạn không xảy ra trong thành phố, hiển nhiên lúc đó vợ Tôn Gia Khanh đã đưa con ra ngoại thành, xem lại lộ trình thì đúng là đường đến nhà ông bà ngoại ở ngoại thành
Xe lái ra khỏi đường cái, phóng với tốc độ cực nhanh lao vào bìa rừng, đụng trúng một cái cây mới xảy ra tai nạn
 
Từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ đã là bảy năm, Tôn Gia Khanh không hiểu xưa nay vợ mình luôn rất cẩn thận trong việc lái xe sao lại có thể xảy ra tai nạn được, càng không nói đến chuyện anh ta không biết đứa con gái mới ba tuổi còn sống hay đã chết
Bảy năm qua Tôn Gia Khanh sống trong tự trách và hối hận, nhưng Tôn Gia Khanh không chống lại những cảm xúc tiêu cực này bởi vì anh ta nghĩ rằng đó là sự trừng phạt mà anh ta đáng phải nhận
 
Tôn Gia Khanh không lúc nào ngừng nghĩ đến khoảnh khắc vợ chết, cũng không quên được đứa con gái mất tích, cho nên bảy năm qua anh ta chưa bao giờ bỏ qua bất kỳ manh mối nào, nhưng hiện thực đã tát cho anh ta một cái đau đớn
Con đường xảy ra tai nạn không có camera hay ai đi ngang qua chứng khiến, nơi đó tựa như một nơi tràn ngập bi kịch không người hay
 
Anh ta cho rằng mình sẽ dằn vặt cả đời, nhưng mấy ngày trước vợ chồng họ Cao nhờ được con trai báo mộng mới có thể tìm thấy di cốt, sau lại đến lượt nhà họ Văn nhờ cái chết của con gái làm dấy bên bê bối quyên góp tiền bẩn
Nhưng hành vi và ngôn từ của Trần Dương Hi rất kì lạ, cũng khiến cho không ít người hoài nghi cậu ta có vấn đề, sau đó những lời Lâm Mộ Vân nói càng làm cho nhiều người chú ý đến động thái của Trần Dương Hi
 
Nhiều người khuyên anh ta nên đến tìm Trần Dương Hi, anh ta biết thật ra những người này chỉ muốn xem chuyện hay ho thôi
Nhưng trời xui đất khiến thế nào mà cuối cùng Tôn Gia Khanh cũng đến
 
Tôn Gia Khanh dùng nửa tiếng đồng hồ kể xong câu chuyện của mình, sau khi nói xong, chính anh ta cũng kinh ngạc hồi lâu
Thân là một bác sĩ tâm lý, phòng tuyến tâm lý của anh ta được củng cố qua nhiều năm hành nghề, rất khó để mở lòng với người ngoài
 
Nhưng mà hôm nay anh ta lại nói nhiều như thế, càng ngạc nhiên hơn là nói rất nhiều về chuyện của bản thân cho bệnh nhân của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc Tôn Gia Khanh vẫn còn trong trạng thái ngạc nhiên thì Tiểu Thất đã ăn xong một bàn thức an toàn rau xanh ướp lạnh
 
Nuốt cọng rau cuối cùng xuống, Tiểu Thất phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, cảm giác vừa nghe kể chuyện vừa gặm củ cải trắng quả nhiên rất tốt, “Cho nên anh biết muốn biết sự thật năm đó sao?”
 
“Đúng vậy.” Tôn Gia Khanh gật đầu xong mới nhận ra, vậy mà anh ta thật sự đặt hy vọng vào Trần Dương Hi, không khỏi cảm thấy thật buồn cười
Nhưng kể cũng đã kể rồi, dứt khoát đi ngược lại với thói đời cũng được, “Tôi còn muốn biết con gái mình được chôn ở đâu.”
 
Nghe thế, vẻ mặt Trần Dương Hi lộ ra vẻ khó xử, tìm người sống khó hơn tìm quỷ rất nhiều, bởi vì quỷ tồn tại vì chấp niệm còn con người vết thương lành sẽ quên đau, rất khó có chấp niệm cố định, tự nhiên cũng sẽ không lưu luyến ở mãi một nơi: “Thật ra không tìm thấy nơi mất xác mới là chuyện tốt.” Không tìm thấy chứng tỏ có thể người ấy chưa chết, hoặc là chết rồi nhưng không có chấp niệm nên đã vào luân hồi
 
Tôn Gia Khánh nghe thấy thế thì sửng sốt, mới nhận ra thân phận của Trần Dương Hi là linh môi, nếu không tìm thấy chứng tỏ con gái của anh ta còn sống
 
“Anh vẫn còn muốn tìm sao?” Tiểu Thất xác nhận lại lần nữa với Tôn Gia Khanh
 
Lần này Tôn Gia Khanh do dự rất lâu, vẫn gật đầu
 
“Vậy được rồi, anh có đồ vật mà họ từng dùng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốt nhất là vật tùy thân từng chạm vào.”  Tiểu Thất ngồi ngay ngắn, tư thái như thể cao nhân thế ngoại
 
Tôn Gia Khánh mở túi lấy ra hai món đồ, một chiếc khăn quàng và một món đồ chơi, hiển nhiên trước khi đến đây đã có chuẩn bị
Mặc dù anh ta không điều tra Trần Dương Hi nhưng vẫn tìm hiểu xem những chuyện về các nhà linh môi
 
Tiểu Thất nhận lấy hai món đồ, sau đó tỏ ra bí ẩn, nói: “Anh về chờ tin tức đi.”
 
Tôn Gia Khanh ngạc nhiên: “Gì cơ?”
 
“Anh về nhà chờ tin đi.” Tiểu Thất lặp lại lần nữa
 
Câu trả lời như thế hiển nhiên không phải là điều Tôn Gia Khanh mong muốn, anh ta do dự hỏi, “Tôi phải chờ bao lâu?”
 
“Cái này cần phải xem duyên phận.”
 
Tôn Gia Khanh chưa từng gặp các linh môi khác nhưng luôn cảm giác không đúng lắm, cho dù người ta không thể hiện kỹ năng nhưng hầu hết đều sẽ cho một lời hứa hẹn cụ thể
Chứ không giống như bây giờ, anh ta cứ có cảm giác lần này lại là một lần vô ích, còn mất luôn cả khăn quàng cổ và đồ chơi
 
Nhưng cho dù như thế, với đức tính tốt đẹp của một vị bác sĩ, huống hồ sau này Tôn Gia Khanh vẫn còn phải đến nhà khám bệnh cho Trần Dương Hi, nên anh ta không hỏi thêm gì nữa mà chào tạm biệt mọi người rồi rời khỏi biệt thự
Bảo không thất vọng thì không đúng, nhưng anh ta vẫn cảm thấy câu chuyện nên là như vậy, trên đời này làm gì có linh môi, chỉ là sự trùng hợp để an ủi bản thân mà thôi
 
Thông qua màn hình giám sát, Thư Liên và Lâm Mộ Vân cũng an lòng
Lâm Mộ Vân muốn mua chuộc một bác sĩ tâm lý đến để khám bệnh, kế hoạch đột nhiên bị thay đổi khiến hắn lo lắng không thôi
Nhưng không ngờ kế hoạch còn rất thuận lợi, như thế tốt hơn, Tôn Gia Khanh không quen biết hắn, sẽ không có ai nghi ngờ hắn
 
“Xem ra Trần Dương Hi điên thật rồi, mấy cái thông linh gì đó xem ra chỉ là trùng hợp thôi.” Thư Liên sờ sợi dây chuyền trên cổ, không khỏi tiếc nuối, “Đúng rồi, Mộ Vân, cảm ơn anh đã tặng em một lá bùa bình an.”
 
“Em yên tâm đi.” Lâm Mộ Vân cười cười, phù triện trên mặt dây chuyền được hắn trả một cái giá rất lớn để mua về, hắn không hi vọng vật này có tác dụng gì, chỉ mong nó có thể an ủi tâm lý của Thư Liên
 
Mặt Thư Liên đỏ lên, sau đó nhích đến gần hắn tặng hắn một nụ hôn, hai người ôm nhau môi lưỡi triền miên
Mấy hôm nay Trần Dương Hi luôn tự nhốt mình trong phòng nổi điên, hai người ở ngoài càng ngày càng quá phận
 
Nhìn bóng lưng Tôn Gia Khanh rời đi qua cửa sổ, Tiểu Thất đột nhiên ‘a’ lên một tiếng
 
Quỷ đầu bẹp thân thiết hỏi thăm, “Sao thế?”
 
“Quên hỏi tên vợ và con gái anh ta mất rồi!” Tiểu Thất siết tay thành nắm đấm
“Ốc tính sai rồi!”
 
“Không sao, chúng ta vẫn còn khăn quàng và món đồ chơi này mà.” Quỷ lưỡi dài nói, cảm thấy vẫn cứu được
 
“Đúng thế, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?” Xem bói, bày trận hay là chiêu hồn
Quỷ đầu bẹp cực kì hưng phấn, là hưng phấn vì sắp được tiếp thu kiến thức mới
 
Tiểu Thất đưa tay chỉ ra thế giới rộng lớn bên ngoài cửa sổ, “Tìm chó!”
 
“Gì cơ?” Quỷ lưỡi dài nghe thế thì ngã từ trên đèn trần xuống
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
“Tìm chó đó, tìm một con quỷ chó có cái mũi đánh hơi nhạy bén
Ta biết động vật có chấp niệm biến thành quỷ rất ít nhưng vật nuôi có linh tính rất cao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đành xem duyên phận vậy.” Tiểu Thất đem đồ chơi và khăn quàng tránh xa ra khỏi quỷ anh trai vì sợ nó bị mất mùi
 
Mấy ngày sau đó, mấy con quỷ sống trong biệt thự bắt đầu ra ngoài đi tìm quỷ chó
Về phần Tiểu Thất, y lên mạng tìm thông tin về vợ và con gái của Tôn Gia Khanh
Vợ của anh ta tên là Tân Nhiễm, con gái tên là Tôn Tử Linh, sau đó bắt đầu đi tìm kiếm ảnh hiện trường năm đó
 
Đã qua bảy năm, nơi xảy ra tai nạn vẫn thưa thớt không người, Tiểu Thất viết một tờ rơi tìm quỷ gần đó, cung cấp thông tin cần tìm rất rõ ràng, phần thưởng là một miếng rau xanh ướp lạnh, nhưng nghĩ nghĩ gì đó lại xóa đi, viết lại phần thưởng là một giọt nước mắt của thi sâm*
Nhìn tờ rơi vừa mới viết xong, Tiểu Thất thỏa mãn gật đầu rồi mới rời đi
 
(*Thi sâm: Xác nhân sâm)
Có thể tưởng tượng ra tờ rơi tìm quỷ này sẽ nhanh chóng khiến cư dân mạng sục sôi
 
Nhiều người cảm thấy Trần Dương Hi điên thật rồi, nhất là mấy ngày nay Lâm Mộ Vân vẫn luôn bóng gió chuyện Trần Dương Hi mắc chứng hoang tưởng và nghe nhầm càng ngày càng nghiêm trọng, đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường
 
[Tiếc thật, tôi còn tưởng xuất hiện một linh môi như thế nào chứ.]
 
[Hi vọng truyện của Đại Đại vẫn bình thường, tôi không ngờ bệnh của anh ấy lại nặng đến thế!]
 
[Ngay cả chuyện dán tờ rơi tìm quỷ mà cũng nghĩ ra được, đây là chuyện mà một linh môi bình thường sẽ làm sao
Chẳng lẽ là bó tay chịu trói rồi.]
 
[Tôi có tin tức siêu cấp nóng hổi đây, nhưng mà bây giờ vẫn chưa đến lúc.]
 
[Lầu trên đang nói cái quỷ gì thế!]
 
[Tôi đã nói rồi, mấy cái linh môi này chỉ để lừa người thôi, tất cả chỉ là trùng hợp!]
 
Tờ rơi tìm quỷ càng khiến cho mọi người tin rằng Trần Dương Hi bị bệnh nặng, cho dù không đến mức rối loạn tâm thần nhưng cũng không giống người bình thường
Thậm chí còn có nhiều người chỉ trích Lâm Mộ Vân vì để Trần Dương Hi ra ngoài một mình chịu ánh mắt soi mói của người khác, càng khiến cậu ấy dễ trở thành người điên
 
Tôn Gia Khanh cũng nhìn thấy tờ rơi tìm quỷ ấy, cũng không hề tức giận, bởi vì thông báo tìm người năm đó của anh ta như rơi vào vùng đất câm lặng, dù sao thì thông tin tìm kiếm ghi trên tờ rơi cũng là thứ được công khai trước thiên hạ
Nhưng sau khi nhìn thấy tờ rơi, Tôn Gia Khanh đã liên lạc với Lâm Mộ Vân để hẹn thời gian đến khám gần nhất, anh ta muốn đến lấy di vật của vợ và con gái về, đồng thời quyết định sau này sẽ không tin tưởng vào những người được xưng là linh môi này nữa
 
Hôm đó, những con quỷ ra ngoài tìm kiếm trở về tay không, bọn chúng không tìm được quỷ chó
Đúng lúc Tiểu Thất thất vọng nhất thì có tiếng kêu gâu gâu từ ngoài biệt thự truyền đến, trong chớp mắt, quỷ anh trai mang một con chó nhỏ tiến vào biệt thự
 
“Oa.
thấy chưa...quả nhiên anh trai vẫn luôn là anh trai của ta!” Tiểu Thất gật đầu tán thưởng, quỷ anh trai ở thế giới này mặc dù không thông minh nhưng năng lực vẫn còn đó
 
 Mà cùng lúc đó, bên ngoài biệt thự xuất hiện một con quỷ du đãng, con quỷ nhìn quanh hồi lâu, cuối cùng vẫn tiến đến gần biệt thự, nó nhìn thấy nhiều quỷ ở trong biệt thự thì càng ngạc nhiên
 
“Sao hôm nay may mắn ghê ta!” Hai mắt Tiểu Thất sáng rực, lại còn có quỷ chủ động dâng đến cửa, thông minh thì cho nuôi trồng đồ ăn, còn không thông minh thì cho làm phân bón nuôi đồ ăn
 
Con quỷ run lẩy bẩy, lập tức mở miệng, “Tôi nhìn thấy tờ rơi, tôi đã từng gặp Tân Nhiễm!”
 
Ma trảo của Tiểu Thất khựng lại, sao đó chuyển hướng đến Tiểu Thập
 
Tiểu Thập đột nhiên bị nâng lên cao nghi hoặc không hiểu, “Làm gì thế
Sao lại bắt tôi?”
 
“Mi muốn tự chảy nước mắt hay là để ông đây giúp đỡ?” Tiểu Thất cười cực kỳ dịu dàng
 
Tiểu Thập “...” Sau khi nó hiểu rõ câu chuyện thì lập tức gào khóc, “Thế giới này đúng là không có tình người, bắt nạt sâm
Sâm vốn dĩ đã khô héo, không có nước mắt!”
 
Tiểu Thất bưng bát hứng lấy hai giọt nước mắt rơi ra, một giọt đưa cho con quỷ báo tin, một giọt đưa cho quỷ anh trai, vừa nói, “Đúng thật, khóc lâu như thế mà chỉ nặn ra được mỗi hai giọt nước mắt
Cần phải bổ sung nước...”
 
Tiểu Thất thút tha thút thít tủi thân kéo cái lưỡi của quỷ lưỡi dài sang lau nước mũi, lau xong còn nói với quỷ lưỡi dài, “Đừng lãng phí, đồ tốt đấy.”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Quỷ lưỡi dài “...”
 
Đêm đó một đám quỷ tiền hô hậu ủng đi theo con chó nhỏ và quỷ báo tin đi tìm mục tiêu, quỷ báo tin nói nó chỉ biết vị trí đại khái, con chó nhỏ ngửi chiếc khăn quàng rồi dẫn mọi người đi xuyên qua một con hẻm nhỏ, cuối cùng đến trước một tòa chung cư
 
Tiểu Thất chưa kịp lên tầng tìm thì đột nhiên có một người rơi từ trên trời xuống, ngã ‘rầm’ một cú đập xuống đất, tư thế ngã ngửa mặt lên trời, trên mặt còn lưu lại vẻ sợ hãi cực độ
 
Các gia đình sống trong khu chung cư thò đầu ra, phát hiện có người ngã xuống mới hét thất thanh, sau đó dưới tầng tụ tập một đám người, có người đang gọi điện thoại, có người thì thảo luận về thân phận của người nằm dưới đất
 
Quỷ lưỡi dài run lẩy bẩy trốn sau lưng Tiểu Thất, quỷ đầu bẹp cũng cố gắng núp sau lưng quỷ anh trai
Anh trai ngu ngơ cười một tiếng, đứng chắn trước mặt Tiểu Thất
 
Tiểu Thất ngửa đầu, nhìn thấy cửa sổ của một căn hộ đang mở, ở nơi đó có một con nữ quỷ toàn thân trắng bệch mặc một bộ quần áo đỏ rực đứng đó
Nữ quỷ hiển nhiên cũng nhận ra Tiểu Thất đang nhìn mình, ả để lộ ra một nụ cười ác ý sau đó biến mất không thấy tăm hơi
 
“Ha, lâu lắm rồi không gặp ác quỷ, có hơi nhớ, các ngươi chờ ta một chút.” Tiểu Thất đánh một quyền lên lòng bàn tay bên kia, sau đó dắt theo chó nhỏ tiến vào chung cư
 
Chó nhỏ khóa chặt vị trí của ác quỷ, nhe răng trợn mắt phát ra tiếng gầm gừ
 
Nữ quỷ khinh miệt nhìn qua con chó cỏ nhỏ đến đáng thương, thân ảnh lóe lên rồi xuất hiện ngay trước mắt nó, nữ quỷ vươn tay muốn bóp cổ con chó nhỏ nhưng không ngờ lại có một bàn tay nhanh hơn xách con chó nhỏ ra khỏi chỗ đứng
Ác quỷ kinh ngạc một lúc mới nhìn đến Tiểu Thất, “Ngươi....”
 
Lời còn chưa dứt, nữ quỷ đã bị Tiểu Thất bắt được, ngay sau đó nó liền bị kéo dài, quấn một vòng thắt nút, một cái nơ bướm hoàn mỹ xuất hiện
 
Tiểu Thất vui vẻ phủi tay, “Chính là cảm giác này!”
 
Bầy quỷ vì lo lắng nên nhao nhao đuổi theo, nhìn thấy cảnh này liền lùi lại hai bước “...” Quả nhiên boss vẫn luôn là boss
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.