Tiểu Thất ngoan ngoãn vừa muốn trả lời thì Tiểu Thập bên cạnh bắt đầu nhảy nhót: “Tăng giá Tăng giá Tăng giá Ba....”
“Ba cây cải thìa thêm ba củ cà rốt Không trả giá!” Tiểu Thất hiểu ý bắt đầu chào giá
Tiểu Thập phanh đánh két lần nữa ngã nhào ra đất, sau đó lại nhảy dựng lên, “Là ba trăm vạn Ba trăm vạn!”
[Ba trăm vạn cây cải thìa á Không được, như thế không phong phú.] Tiểu Thất bác bỏ Tiểu Thập lại lâm vào trầm mặc, nó nhảy tót vào góc tường tự kỉ
Mặc dù Tôn Gia Khanh bị giá cả kỳ lạ này làm sững người nhưng vẫn gật đầu đồng ý, bây giờ đừng nói là cải thìa hay su hào, cho dù muốn cả gia sản cũng không thành vấn đề
“Được lắm, uống cái này vào đi.” Tiểu Thất đưa cho anh ta một cái bát, trong đó là huyết lệ lấy được của Tân Nhiễm tối hôm qua
Tôn Gia Khanh cầm lấy cái bát, “Nhưng trong này không có gì cả.”
“À, chỉ có người thông minh mới có thể nhìn thấy.” Tiểu Thất bình tĩnh nói
Tôn Gia Khanh ngầm nghi ngờ bản thân bị cà khịa chỉ có thể cầm cái bát đổ vào miệng mình, sau đó chính anh ta cũng kinh ngạc nhận ra thật sự có thứ gì đó trôi tuột vào cổ họng, vị đắng rất khó tả
Dần dần, Tôn Gia Khanh nhận ra tầm mắt của mình thay đổi, thế giới như bị phủ lên một tầng sương máu màu hồng, nhìn thứ gì cũng biến thành màu máu Tôn Gia Khanh trợn mắt nhìn, sau đó mới nhận ra không phải là thế giới thay đổi mà là đôi mắt anh ta thay đổi
Anh ta còn chưa kịp kinh ngạc thì đã hoảng sợ phát hiện bên trong căn phòng không còn như ban đầu, ngay bên cạnh chỗ anh ta ngồi có một con chó cỏ nhỏ đang vẫy đuổi, ở ban công có một con quỷ đầu bẹp dí và một thiếu niên đang lật sách, kinh khủng nhất là trên trần nhà có một con quỷ thắt cổ treo lơ lửng
Nhận ra có người đang nhìn, quỷ thắt cổ nhếch miệng cười với anh ta một cái Dù là bình tĩnh như Tôn Gia Khanh cũng hoảng đến mức mất đi khả năng ngôn ngữ, thậm chí anh ta còn bắt đầu nghi ngờ có phải mình nằm mơ hay không Nhưng nếu là mơ, anh ta có thể hy vọng xa vời là được gặp người thân không
Tôn Gia Khanh cuống quýt nhìn quanh nhưng trong phòng không còn bóng dáng nào khác, trái lại ở góc tường có vật gì đó trông như củ nhân sâm đang dùng lá vẽ vòng tròn trên mặt đất, Tôn Gia Khanh ngơ ngác, chẳng lẽ vợ anh ta biến thành thế này
Tôn Gia Khanh lảo đảo đi vào góc tường, sau đó nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, chần chừ kích động gọi, “Nhiễm Nhiễm, là em sao?”
Tiểu Thập đang vẽ vòng tròn mờ mịt quay đầu, nó nhìn thấy một nhân loại kỳ quái đang khóc lóc, “Làm gì đấy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chưa từng thấy thi sâm bao giờ à Kích động khóc luôn?”
Tôn Gia Khanh “...” Nước mắt mạnh mẽ chảy ngược vào hốc mắt, anh ta cũng tự nhận ra ý nghĩ của bản thân không hợp với lẽ thường, nhưng mà rõ ràng thiếu niên kia, quỷ đầu bẹp và cả quỷ thắt cổ cũng không phải là vợ anh ta mà
Nhưng sự thật chứng minh, không phải ý nghĩ của anh ta không hợp lẽ thường mà vẫn chưa vượt quá với lẽ thường, Trần Dương Hi tháo cái nơ bướm như khinh khí cầu ở đầu giường đưa cho anh ta, “Đây, vợ anh đây.”
Vẻ mặt Tôn Gia Khanh ngơ ra nhận lấy cái nơ con bướm bay lơ lửng trong không trung, vẻ mặt không thể hình dung nổi sự việc đang xảy ra
Cho đến khi nơ con bướm mở miệng nói chuyện, “Gia Khanh.....”
Tôn Gia Khanh “...” anh ta biết vợ gặp tai nạn xe cộ nên bề ngoài không thể còn nguyên vẹn, nhưng mà không ngờ đến nhất là tai nạn xe có thể đụng ngã con người biến thành nơ con bướm
Bên trong căn phòng yên tĩnh rất lâu, Tôn Gia Khanh khó khăn mở miệng nói chuyện: “Nhiễm Nhiễm?”
“Là em.” Nơ con bướm gật nhẹ đầu
Đột nhiên Tôn Gia Khanh có cảm giác bi thương không nổi, nhưng may thay sự an ủi trong anh ta còn lớn hơn Tôn Gia Khanh nhẹ nhàng ôm nơ con bướm vào lòng, thật lâu sau mới nói, “Anh rất nhớ em.”
Chiếc nơ nhẹ nhàng quấn quanh người Tôn Gia Khanh: “Em cũng vậy.”
Cặp đôi đoàn tụ nhưng lại không nói nhiều mà chỉ lặng lẽ ôm nhau
Quỷ lưỡi dài lau nước mắt quay đầu nhìn Tiểu Thất bên cạnh: “Đại tiên, không thể tháo nơ bướm ra sao?”
Tiểu Thất giang tay ra làm vẻ bất đắc dĩ: “Ta đã tháo ra rồi nhưng mà cô ta không muốn đó chứ.”
“Tại sao chứ?” Quỷ lưỡi dài rất không hiểu
“Có lẽ cảm thấy nỡ bướm mà ta cột đẹp quá chứ sao nữa!” Cũng có lẽ, Tân Nhiễm cảm thấy so với bộ dáng ác quỷ của mình thì nơ con bướm tốt hơn nhiều
Vợ chồng bên này trình diễn tiết mục trùng phùng cảm động trời xanh, mặc dù cái dáng nơ bướm của Tân Nhiễm làm Tôn Gia Khanh ôm vào không thấy thoải mái lắm, nhưng anh ta chắc chắn nơ bướm này là vợ mình, thậm chí từ đầu đến cuối không hỏi nguyên nhân và cách giải quyết cái nơ, bởi vì sợ Tân Nhiễm khó chịu
Cuối cùng, dưới sự quan tâm không dấu vết này mà Tân Nhiễm buông phòng bị hóa thân thành hình người, cô mặc một bộ váy đỏ, hai mắt đỏ tươi, móng tay dài nhọn hoắt, là dáng vẻ lần đầu tiên gặp khiến Tiểu Thất cột cô thành nơ con bướm Tân Nhiễm cúi thấp đầu, dường như không muốn Tôn Gia Khanh nhìn thấy dáng vẻ này của mình
Nhưng mà với Tôn Gia Khanh, dáng vẻ này của Tân Nhiễm vẫn tốt hơn nơ con bướm Vợ chồng hai người tiến vào một góc nhỏ để nói chuyện, bảy năm qua đã đủ biến thành một hồi ức dài thật dài, chỉ là Tân Nhiễm không mấy khi nói, phần lớn thời gian là lắng nghe
Nhưng mà không khí ấm áp ấy lại không lan được tới gầm giường, nơi mà Tam Lang đang trốn Tam Lang chỉ cảm thấy không khí càng ngày càng quỷ quái, sau Trần Dương Hi lại đến lượt Tôn Gia Khanh cũng bắt đầu lẩm bẩm một mình, hơn nữa còn lẩm bẩm với góc tường, lâu lâu buồn chốc chốc lại vui, ngẫu nhiên cười ha ha lát sau thì thút thít Tam Lang nằm dưới giường hoài nghi có phải Trần Dương Hi cho Tôn Gia Khanh uống thuốc gì đó hay không
Cùng một cảm giác hoang mang là đám người xem phát sóng trực tiếp, bọn họ trơ mắt nhìn Tôn Gia Khanh như người điên trên màn hình, chẳng lẽ là bị lây bệnh của Trần Dương Hi
Là một người rất tôn trọng quyền riêng tư của người khác, Tiểu Thất rời khỏi căn phòng, trước khi đi còn cố ý đi đến góc phòng lôi củ cải dại đang vẽ vòng tròn theo Củ cải dại rất bất mãn với hành động thô bạo này của Tiểu Thất, Tiểu Thất cười lấy lòng sau đó dùng rễ nó thắt thành một cái nơ với nút thắt cực kỳ phức tạp như lời xin lỗi, thế là củ cải dại của chúng ta lại rơi vào ma trận hack não mang tên cởi nút thắt
Tam Lang bị bỏ lại trong căn phòng có chút nóng nảy, nhân vật chính nói đi là đi ngay, bây giờ chỉ còn lại một tên bác sĩ tâm lý bên trong, tình huống này khiến Tam Lang cảm thấy hơi nguy hiểm Nhưng bây giờ đang là ban ngày, không thể di chuyển nên chỉ có thể nhắn tin cho đồng bọn ở bên ngoài, nhắc nhở rằng Trần Dương Hi đã di chuyển
Nhị Lang và Đại Lang bắt được hình ảnh Trần Dương Hi ở bên ngoài căn phòng, y để lại Tôn Gia Khanh nổi điên trong phòng ra ngoài tưới cây, sau đó đi một vòng quanh tầng ba, tầng hai rồi xuống đến tầng một Bởi vì nơi ẩn thân khác nhau nên chỉ có mình Đại Lang quay lại được cảnh Trần Dương Hi đang dọn dẹp vườn rau ở ban công
Tam Lang nằm dưới giường còn tưởng ít nhất có thể chụp được mấy tấm ảnh Tôn Gia Khanh nổi điên để làm tư liệu, nhưng không lâu sau đó, Tôn Gia Khanh dựa vào góc tường ngủ thiếp đi
Cảm giác bất lợi nhất thời khiến Tam Lang chán nản nằm ngẩn người, trơ mắt nhìn số lượt người xem phát sóng giảm dần
Mà lúc này Tôn Gia Khanh bắt đầu nằm mơ, bát nước mắt máu của ác quỷ không chỉ có tác dụng nhìn thấy được quỷ, nó còn chứa cả oán hận và nỗi không cam lòng của chủ nhân
Trong mơ, anh ta dường như biến thành chính vợ mình, thậm chí còn cảm nhận được sự tức giận và đau lòng của vợ sau khi hai vợ chồng cãi nhau Vợ đến trường đón con sau đó hai người chuẩn bị về nhà bà ngoại, nhưng mà trên đường đi lại gặp phải một đám người chạy xe motor, đó là tổ hợp một nhóm nam nữ không biết là đã trưởng thành hay chưa, ăn mặc kì lạ trang điểm quái dị Nghe thấy tiếng xe ô tô ở một khu hẻo lánh, chúng rú ga lao như điên đến [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tân Nhiễm cũng nhận ra có xe nên tránh sang một bên rồi thả chậm chân ga, cuộc sống của cô hoàn toàn không có giao điểm với đám thanh thiếu niên này, nhưng chốc lát sau, Tân Nhiễm phát hiện bọn chúng cũng đi chậm lại, thậm chí còn cười toe toét bày ra những vẻ mặt đáng sợ, còn ác ý ném rác lên xe của cô
Đứa trẻ ngồi trên xe bị dọa sợ nên khóc đòi mẹ, Tân Nhiễm vừa luống cuống vừa bực bội, nhưng cô không dám dừng xe, chỉ có thể lấy điện thoại ra gọi cho Tôn Gia Khanh Nhưng đám đám thanh niên chủ động tiến lại gần xe của cô, bọn chúng lạng lách như thể khiêu chiến xem ai có thể tiến sát lại xe ô tô gần hơn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa dỗ dành con gái ba tuổi đang khóc, vừa đạp chân ga muốn tăng tốc để vượt ra khỏi đám thanh niên đang nổi điên
Nhưng Tân Nhiễm càng như thế càng khiến bọn chúng thêm hưng phấn, bọn chúng cũng vặn ga tăng tốc, chạy song song hai bên xe ô tô, biến con đường vắng vẻ thành trường đua Thấm chí khi Tân Nhiễm muốn giảm tốc cũng không được, bởi vì có mấy chiếc theo sát ở sau đuôi xe
Cuối cùng, ở một khúc ngoặt, chỉ vì tốc độ của ô tô lúc đó khá nhanh và cả những chiếc xe máy không ngừng tiếp cận, Tân Nhiễm không cẩn thận đánh tay lái, và rồi chiếc xe lao ra khỏi đường cái
Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Gia Khanh có cảm giác tim mình như ngừng đập, đau đến không thở nổi Anh ta muốn kêu cứu nhưng chỉ có thể cảm nhận được cơn đau kinh khủng ập đến
Cho đến khi Tân Nhiễm hoàn hồn lại từ cơn chấn động, cô nhận ra mình bị một nhánh cây do xe ô tô tông gãy đâm xuyên qua cơ thể, người cô bị kẹt giữa thân cây và chiếc xe đã bẹp dúm, không thể động đậy May mắn là cô vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc của con gái ở ghế sau, sau khi gọi mấy tiếng mới xác nhận chắc chắn rằng con gái không bị thương ở đâu
Đám thanh thiếu niên cũng nhận ra chúng đã gây tai họa, tức tốc chạy đến Tân Nhiễm không tìm thấy điện thoại, kêu cứu cũng không có ai trả lời, cuối cùng cô bèn suy yếu cầu cứu đám thanh niên kia
Nhưng mà bọn chúng ở bên ngoài chỉ biết tranh chấp đúng sai, lưỡng lự có nên gọi cứu thương hay không, cuối cùng thời gian cấp cứu quý giá đã trôi qua
Cái kết của màn tranh luận ấy là không thể để cho Tân Nhiễm sống sót, nếu không bọn chúng sẽ phải chịu trách nhiệm Tân Nhiễm chịu đựng lá phổi như vỡ nát mà khàn khàn cầu xin, “Tôi có thể chết, nhưng cô cậu làm ơn hãy cứu con gái tôi.”
Thực hiện: Clitus x T Y T
“Đúng rồi, còn có đứa bé.”
“Nhóc con, năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Ba tuổi, ba tuổi chẳng phải đã có ký ức rồi sao?”
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Ở nơi khỉ ho cò gáy này nếu như lạc đường, một đứa bé có sống nổi không.”
“Đây chẳng phải là giết người à Tao không làm!”
“Nghe nói có nhiều chỗ mua con dâu nuôi từ bé, nếu không thì mang nó đi bán đi, kiếm thêm chút tiền cũng hay, cũng không tính là giết nguời!”
“...”
Tiếng tranh cãi vẫn còn tiếp tục nhưng dần dà Tân Nhiễm đã không còn nghe được gì, ý thức của cô càng ngày càng mơ hồ, vào thời khắc hấp hối cô chỉ nhìn thấy đám thanh niên mang con của cô đi Tuyệt vọng bao trùm lấy tất cả, phẫn nộ và không cam lòng khiến hai mắt cô chảy máu
Nhưng đúng lúc đó, trong ánh mắt mờ mịt, Tân Nhiễm phát hiện có một người phụ nữ trốn ở một góc không ai nhìn thấy, rõ ràng người nọ đã nhìn thấy hết một màn ban nãy Hi vọng lại dấy lên trong lòng cô, “Xin… cầu xin cô… cứu… cứu mạng… con bé...”
Người phụ nữ đó không tiến lại gần, chỉ đứng ở một nơi xa, chần chừ một lúc rồi gật đầu
Cứ như thế, Tân Nhiễm nuốt xuống hơi thở cuối cùng mà chết Nhưng chấp niệm của cô không thể nào tiêu tán, chết không nhắm mắt Không biết qua bao lâu, linh hồn của cô xuất hiện ở nơi xảy ra tai nạn, sau đó nhìn thấy thông báo tìm người của Tôn Gia Khanh Lúc đó Tân Nhiễm mới biết, con gái của cô không cứu được, thậm chí còn không rõ tung tích, trong khoảnh khắc đó, từ một thân áo trắng biến thành màu máu, oán khí tận trời hóa thân thành lệ quỷ
Tôn Gia Khanh bừng tỉnh, anh ta ngồi bật dậy từ dưới đất, rồi đứng lên sau vài giây hoàn hồn Nhìn quanh một lúc vẫn không nhìn thấy vợ mình đâu, gọi tên không có ai trả lời
Đúng lúc anh ta muốn ra khỏi phòng để tìm Trần Dương Hi, thì người nọ vừa khéo đẩy cửa đi vào
“Cậu Trần, không thấy vợ tôi đâu nữa Không thấy Nhiễm Nhiễm nữa!” Tôn Gia Khanh chạy đến trước mặt Trần Dương Hi, bối rối nói
Tiểu Thất nhìn quanh phòng sau đó ‘ồ’ lên một tiếng, “Cô ấy đi báo thù rồi, chốc nữa sẽ trở lại thôi.”
Tôn Gia Khanh ngẩn ngơ nhìn Trần Dương Hi bình tĩnh như không, lát sau mới nghi ngờ hỏi, “Cậu Trần không ngăn cản sao?” Trong phim truyền hình chẳng phải luôn là kịch bản như thế à Tại sao lại như thế này, báo thù có ảnh hưởng gì đến Nhiễm Nhiễm không
“Tại sao phải ngăn cản?” Tiểu Thất không hiểu mà hỏi ngược lại, hung thủ cũng đâu phải người nhà của y
“Nhưng mà nếu trả thù thì Nhiễm Nhiễm có chịu ảnh hưởng gì không?” Tôn Gia Khanh nôn nóng
“Chắc chắn là có rồi.” Ví dụ như là quần áo càng ngày càng đỏ, móng tay càng dài, hiệu quả của nước mắt cũng tốt hơn, vân vân…
“Cậu Trần có thể cứu Nhiễm Nhiễm không Thù cứ để tôi báo, tội nghiệt cũng để tôi gánh cho.” Tôn Gia Khanh quyết tâm nói
“Cô ấy đâu có làm sao, tại sao lại muốn tôi cứu Tội nghiệt là chuyện của người sống, còn người chết thì dùng thực lực để nói chuyện Yên tâm đi, vợ anh mạnh lắm.” Tiểu Thất trấn an nói “Đi nào, đi ăn cơm thôi.”
Tôn Gia Khanh nhận ra hình như người này không có cùng tư duy với các linh môi khác, bây giờ anh ta có hơi nôn nóng vì sợ Tân Nhiễm phải trả giá “Giữa trưa rồi à Cậu Trần có biết Nhiễm Nhiễm đi đâu không?”
“Đâu có, buổi tối rồi Tôi không biết cô ấy đi đâu nhưng cuối cùng người cũng phải quay lại đây thôi.” Bởi vì khúc mắc cuối cùng của Tân Nhiễm đang ở nơi này, là người đã nhìn thấy tất cả mọi chuyện, cũng là người đã đồng ý sẽ báo cảnh sát cứu người nhưng cuối cùng lại nuốt lời, Thư Liên
Nếu theo cốt truyện mà nói thì, chuyện này được đưa ra ánh sáng là nhờ Thư Liên Thân là nữ chính của quyển sách này, Thư Liên và chồng là Lâm Mộ Vân chẳng những cưu mang Trần Dương Hi phát điên, còn truy ra những đứa trẻ được bán đến những vùng nông thôn xa xôi để làm con dâu nuôi từ bé, còn lập quỹ hỗ trợ những gia đình tìm lại con
Bây giờ không chỉ là trình tự kịch bản đảo điên mà ngày còn chênh rất xa
Thành phố lớn thế này Tôn Gia Khanh không biết nên đi đâu tìm người nên chỉ có thể đợi ở biệt thự, nhưng anh ta vẫn còn ngạc nhiên về chuyện mình đã ngủ cả ngày Tôn Gia Khanh day cái trán nhức nối đi theo Trần Dương Hi xuống tầng dưới Đột nhiên người đi đằng trước quay lại nói, “Đừng nói chuyện này với Mộ Vân và khách quý, bọn họ hơi nhát gan.”
“Tôi biết rồi.” Tôn Gia Khanh cười khổ, coi như có nói thì cũng không ai dám tin, thậm chí còn nghĩ rằng anh ta phát bệnh tâm thần cũng nên, dù sao trước đó, anh ta cũng đã nghĩ Trần Dương Hi như thế
Vì không có tâm trạng nên bữa tối có phong phú đến mấy vẫn vô vị Sau bữa tối, Thư Liên và Lâm Mộ Vân tự nhiên đến gần hỏi han bệnh tình của Trần Dương Hi Suy nghĩ một chốc, Tôn Gia Khanh nói ra một kết luận thường thấy, Trần Dương Hi có chứng vọng tưởng và kèm thêm triệu chứng nghe nhầm, không có tính công kích nên không ảnh hưởng đến sinh hoạt, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không cần uống thuốc Nhìn quanh một chốc, Tôn Gia Khanh nhớ đến tạo hình cái nơ bướm của vợ, lại nói thêm một câu, tất nhiên là sẽ có thêm rối loạn ám ảnh cưỡng chế nào đó
Tại sao anh ta lại nói thế, cũng là vì cân nhắc đến thân phận linh môi của Trần Dương Hi, sau này chắc chắn sẽ có những hành động khác hẳn với người bình thường Tôn Gia Khanh càng nghĩ càng thấy mình đưa ra kết luận này sẽ không ảnh hưởng gì đến Trần Dương Hi Nhưng không phải tất cả mọi người đều nghĩ vậy, bọn họ chỉ muốn nghe năm chữ: “Trần Dương Hi có bệnh!”