Thư Liên và Lâm Mộ Vân hình như không hài lòng với kết quả này lắm, nhưng coi như mục đích của bọn họ đã thành công, đó chính là Trần Dương Hi có bệnh Hai người lập tức đến thư phòng, chuẩn bị đăng toàn bộ tư liệu có được lên mạng
Bọn họ không xuyên tạc lời chẩn bệnh của Tôn Gia Khanh, chỉ là cắt câu lấy nghĩa nói bóng gió rằng bệnh tình của Trần Dương Hi đã được bác sĩ xác nhận Trước mắt cần phải điều trị và họ cũng đã chuẩn bị đầy đủ điều kiện để chăm sóc, sẽ không từ bỏ Trần Dương Hi
Sau đó đính kèm đoạn video giám sát đã được chỉnh sửa, phần lớn đều được quay lại ở phòng ngủ và phòng khách và những nơi y thường lui tới Bên trong video thể hiện rõ những hành động kì lạ, thậm chí còn thường xuyên nói chuyện một mình, nghi thần nghi quỷ và những lúc Trần Dương Hi nhắc đến chuyện nghe thấy tiếng bước chân và tiếng kêu kì lạ
Mặc dù gần đây có những lời đồn đoán về bệnh tình của Trần Dương Hi, nhưng sau khi những đoạn video được tung lên vẫn khiến mạng xã hội nảy ra sóng to gió lớn Nhóm fan hâm mộ truyện tranh của Trần Dương Hi tất nhiên không thể nào chấp nhận chuyện này, bọn họ kiên định cho rằng Trần Dương Hi chỉ vì áp lực tâm lý quá lớn, chứ không phải mắc bệnh về tâm lý
Nhưng nhìn những hành động không giống người bình thường trong video, những bác bỏ của đám fan bị ép xuống, thậm chí những câu chất vấn, nghi ngờ tính xác thực của đoạn video cũng bị chèn ép [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu là người bình thường, đột nhiên xuất hiện nhiều video theo dõi thế này, người ta sẽ chỉ trích hành vi quay chụp bất hợp pháp, nhưng nếu người bị quay không thể làm chủ hành vi và ý thức của bản thân thì đây được coi là hành vi có trách nhiệm
“Tôi chỉ muốn biết người phụ nữ tên Thư Liên này là ai Cứ có cảm giác cô ta đột ngột xuất hiện vậy!”
“Đúng đúng, phiên bản chibi của người này cũng đột nhiên xuất hiện trong truyện, đột nhiên cảm giác ăn cơm chó cũng thay đổi!”
“Đây là trọng điểm à Lầu trên đột nhiên nói sang chuyện khác làm gì.”
“Chỉ cần Hope còn đăng chương mới, tôi vẫn mãi chờ!”
“Lầu trên không sợ bị lây bệnh hả, điên theo rồi à!”
Trên mạng, người đời luôn gay gắt đối với những người mắc bệnh tâm lý, khi bị cái mắc ‘bệnh tâm lý’ gắn lên người, Trần Dương Hi cũng sẽ mất đi tương lai Từ nay về sau, mọi việc cậu ta làm đều là biểu hiện của bệnh tật, những lời cậu ta nói đều sẽ bị người đời nghi ngờ đặt câu hỏi
Nhìn hướng phát triển của dư luận, Lâm Mộ Vân và Thư Liên đều mừng thầm, bận rộn lâu đến thế cuối cùng cũng đã có kết quả Tiếp theo chỉ cần Trần Dương Hi ngày càng uống nhiều thuốc, sau đó trở nên điên cuồng hơn là bọn họ có thể đưa người ra khỏi biệt thự, đến một bệnh viện tâm thần nào đó Kế hoạch của bọn họ đại cáo thành công
“Mộ Vân, ba năm, cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên nhau.”
“Chưa thể nóng vội được, thuốc của Trần Dương Hi là mãn tính, ngoan, đừng gấp.”
“Ừ ừ, may mà anh nghĩ ra kế sách này.”
Hai người nhanh chóng dính lấy nhau, thậm chí còn có xu hướng động chạm cơ thể, nhưng mà khi hai người lâm vào ảo tưởng, lại không biết rằng, Đại Lang trốn trong thư phòng đã quay lại toàn bộ quá trình Đại Lang kinh hỉ tiếp nhận quả dưa khổng lồ từ trên trời rơi xuống này, lại bối rối không biết nếu tiếp tục thì phòng phát sóng trực tiếp của mình có bị chặn hay không
Nhưng may thay là có tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang hai người trong thư phòng Hai người chỉnh lại quần áo sau đó ra ngoài xem thử là ai đến
Theo cánh cửa thư phòng đóng lại, Đại Lang nhẹ nhàng thở hắt ra, động tác cực nhẹ đi tới trước cửa phòng, lặng lẽ nghe động tĩnh bên ngoài
Tiểu Thất, Tôn Gia Khanh đang chờ quỷ ở tầng ba cũng bị hấp dẫn đi ra ngoài, lúc sau phát hiện dưới tầng một rất náo nhiệt Ở đó, ngoài Lâm Mộ Vân còn có bố mẹ của Trần Dương Hi và Lâm Mộ Vân Mặc dù bố mẹ hai bên không cãi nhau giống như mấy bà bán cá ngoài chợ nhưng lời nói chuyện có tính sát thương rất cao
“Dương Dương xuống rồi đấy à Đi nào, về nhà với mẹ Còn ở đây thì chắc ngày mai con biến thành người mắc bệnh Alzheimer* luôn đấy.” Mẹ Trần thấy con trai xuất hiện bèn lập tức mở miệng gọi con về nhà, tất nhiên bà không tin chuyện con trai mình mắc bệnh tâm lý Sau khi vào cửa, bà thấy Thư Liên lại càng thêm chắc nịch Trực giác của phụ nữ nhắc nhở bà phải cảnh giác [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(* Hội chứng suy giảm trí nhớ ở người già)
“Đúng.” Bố Trần gật đầu phụ họa
“Phòng ngủ của con đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, chăn mền đều đổi bộ mới, nội thất cũng đổi, có thể còn hơi mùi chất tẩy nhưng ngửi vào ít ra cũng không nổi điên.” Mẹ Trần nói bóng gió
“Đúng đúng.” Bố Trần tiếp tục gật gù
“Đi thôi, mẹ đã hầm canh gà cho con rồi Đồ ăn nhà mình làm, sạch sẽ vệ sinh không có độc, tốt biết bao nhiêu.”
“Đúng đúng đúng.” Bố Trần tiếp tục gật
Hốc mắt Trần Dương Hi ươn ướt, sau đó đi ngược lại hình tượng ổn trọng hằng ngày mà vui sướng chạy xuống lầu, nhào vào vòng tay ấm áp của mẹ, “Mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
5000 nghĩ là ký chủ sắp lật xe “...” Chẳng lẽ đây là thiên phú của ký chủ Trong hoàn cảnh bình thường, đột nhiên gặp người thân là tình huống dễ dàng OOC nhất, chẳng có mấy ai không có cảm giác xa lạ giống như ký chủ đâu
Bởi vì chuyện kết hôn với Lâm Mộ Vân, Trần Dương Hi đã từng náo loạn ầm ĩ với người nhà, không phải vì chuyện kết hôn với đàn ông mà là hai ông bà Trần cảm thấy Lâm Mộ Vân không hợp với Trần Dương Hi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cuối cùng giằng co qua lại, hai ông bà cũng không thể ngăn cản cuộc hôn nhân này Sau lễ cưới, hai ông bà Trần rất ít khi hỏi thăm tình hình cuộc sống của Trần Dương Hi và Lâm Mộ Vân Lần này thấy xảy ra chuyện, ông bà không nhịn được nên đến tận nơi xem sao.
Hai ông bà Lâm cũng là xem tin tức mới đến, xác định Trần Dương Hi có bệnh tâm lý, hai người không chờ nổi nữa mà chạy đến để kết thúc cuộc hôn nhân hoang đường này luôn, kết quả là bắt gặp ông bà Trần cũng đến đây
“Muốn đi thì đi nhanh lên, đừng đứng ì ở đây, tôi và con trai không muốn ở chung với người bệnh tâm thần đâu.” Mẹ Lâm nghe ra hàm ý trong lời nói của đối phương nên tức giận nói, nhưng thật ra trong lòng bà ta có hơi chột dạ Bà ta cho rằng Lâm Mộ Vân gây áp lực, cũng biết đến sự tồn tại của Thư Liên, càng đoán được hành động của hai đứa chúng nó, cho nên chuyện Trần Dương Hi đột nhiên phát điên bà ta không dám nói là không có liên quan đến con trai mình
Thân là người ngoài, lúc này Tôn Gia Khanh vừa xấu hổ vừa sốt ruột, rất muốn trốn khỏi thế cục hỗn loạn này, nhưng anh ta còn muốn chờ Tân Nhiễm trở lại
Bố mẹ hai bên đều muốn bảo vệ con trai nhà mình, ai cũng cảm thấy con trai nhà mình bị bắt nạt Giọng nói của mẹ Trần không cao nhưng lúc nói chuyện lại hết sức kiểu cách, chưa khẳng định chắc chắn chuyện gì, càng tuyệt vời hơn là câu nào câu nấy làm người nhà họ Lâm khó chịu
Thư Liên thấy khí thế của mẹ Lâm yếu dần thì lập tức muốn ra mặt chống đỡ, nếu bây giờ Trần Dương Hi mà đi thì kế hoạch của cô ta sẽ thất bại trong gang tấc Vậy nên Thư Liên tiến lên đỡ mẹ Lâm đang tức đến run rẩy, “Dì Trần, bộ dạng bây giờ của Trần Dương Hi cũng không phải là thứ mà chúng cháu muốn thấy Nếu dì thấy chúng cháu chưa đủ quan tâm, chi bằng dì cứ đưa anh ấy đi Nhưng nếu như đột nhiên thay đổi hoàn cảnh sống đã quen thuộc chỉ sợ sẽ không tốt đối với bệnh tình của anh Trần.”
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Trần Dương Hi xảy ra chuyện trước thời hạn, Lâm Mộ Vân còn chưa chuẩn bị xong, bố mẹ Trần vẫn còn sống Chẳng những không áp đảo được Trần Dương Hi thân cô thế cô, ngược lại còn biến thành hậu thuẫn của cậu ta Không thể không nói, trong một số trường hợp, chỉ cần sai một bước nhỏ, cả thế cục bàn cờ sẽ biến đổi theo
“Cô là ai?”
“Cháu là bạn học của Mộ Vân.” Thư Liên mỉm cười, “Gần đây mới về nước, nên đến đây ở tạm ạ.”
“Hóa ra nhà họ Lâm còn có nghề tay trái là nhà nghỉ cơ đấy, bây giờ tôi mới được biết, quả nhiên là nhà nghỉ này đều không sạch sẽ Chúng ta vẫn nên đi mau thôi, miễn cho bị lây bệnh.” Mẹ Trần ghét bỏ liếc nhìn Thư Liên, tựa như nhìn thứ rác rưởi không sạch sẽ nào đó
Thư Liên chẳng những được toại nguyện mà còn cảm thấy tức chết, chẳng trách bình thường Trần Dương Hi nói chuyện như chọc tức người khác, hóa ra là do di truyền
Trần Dương Hi ôm mẹ Trần, “Mẹ, con không thể đi được, còn phải đợi quỷ về.”
Lời này vừa nói ra, cả biệt thự trở nên yên tĩnh Trong mắt mẹ Trần đều là kinh hãi, “Dương Dương, con không sao chứ?”
Ông bà Lâm nghe thấy thế lại không nén được nét mừng rỡ trên mặt, cái này rõ ràng không phải là lời người bình thường nên nói ra, quả nhiên Trần Dương Hi điên rồi
“Chúng ta về nhà trước.” Mẹ Trần dứt khoát, mặc kệ con trai muốn thế nào, trước tiên cứ rời khỏi nhà họ Lâm đã rồi tính tiếp
“Con không sao, làm linh môi bán thời gian cũng kiếm được tiền, lần trước xém chút nữa lời được ba mươi vạn tiền âm phủ Sắp tới còn kiếm được ba cây cải thìa ba củ cải trắng.” Trần Dương Hi kiêu ngạo nói, dáng vẻ chờ được khen ngợi
Bố Trần mẹ Trần nhìn nhau, trong mắt hai người thoáng chần chừ, bọn họ biết từ nhỏ Trần Dương Hi đã thường xuyên nói những lời khiến người ta nghe không hiểu, nhưng mà sau khi lớn lên thì không còn nữa, chẳng lẽ lại tái phát
Mẹ Lâm nghe thấy thế chỉ hừ lạnh một tiếng: “Còn chờ quỷ, quỷ đến nhà chúng tôi làm gì chứ Nổi điên thì về nhà của cậu mà điên.”
“Quỷ đương nhiên là đến đòi nợ, khoảng thời gian này đoán chừng cũng không xê xích bao nhiêu, có lẽ sắp có tin tức rồi đấy.” Tiểu Thất tính toán thời gian, cảm thấy có lẽ Tân Nhiễm cũng đã giải quyết xong băng đảng đua xe kia, lúc này đại khái là đến thôn nhỏ tìm con gái rồi
Ánh mắt Tôn Gia Khanh sáng lên, tại sao anh ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này Nếu có người chết thì sẽ có tin tức, cho nên anh vội vàng lấy điện thoại ra tìm kiếm những tin tức địa phương Không ngoài mong đợi, Tôn Gia Khanh tìm thấy một mẩu tin, là hai người đột nhiên phát điên chạy loạn, sau đó ngã từ trên cầu thang bộ xuống mà chết
“Từ hình ảnh theo dõi cho thấy, hai người mơ mơ ảo ảo xuất hiện ảo giác đi đến trước thang máy, sau đó lại chạy đến cầu thang bộ, lúc sắp xuống đến tầng một thì đột nhiên ngã xuống Bất hạnh là ngã đập đầu xuống đất dẫn đến thương nặng, càng kì lạ hơn chính là một trong hai người trên đường đến bệnh viện vẫn còn la to nói rằng mình không cố ý Theo suy đoán sơ bộ, có thể hai người bọn họ sử dụng ma túy nhưng chúng tôi vừa mới biết, người nhà từ chối khám nghiệm tử thi...”
Bởi vì quá vội nên Tôn Gia Khanh vẫn bật âm lượng to, tất cả mọi người trong biệt thự nghe thấy thế, cùng với lời nói ban nãy của Trần Dương Hi càng khiến lòng người rét lạnh Nhưng càng ngẫm càng thấy không có khả năng, nhất định chỉ là trùng hợp
Thực hiện: Clitus x T Y T
Lúc này Đại Lang dưới sự cổ vũ của người xem, lặng lẽ mở ra một khe hở nhỏ vụng trộm quay lại quang cảnh trong phòng khách Lúc này không có ai chú ý đến thư phòng, không ai nhận ra có kẻ quay lén “Đưa người đi đi, đột nhiên con của các người nổi điên chúng tôi không gánh nổi hậu quả đâu.” Quả nhiên mẹ Lâm chọn nhắm mắt làm ngơ, trước tiên phải đuổi người đi cái đã Mà bà ta vừa dứt lời, cửa biệt thự đánh rầm một cái, mở toang ra, làm mọi người giật nảy mình
Một cơn gió lạnh lùa vào, cùng lúc đó đèn trong biệt thự rất biết phối hợp với hoàn cảnh mà chớp tắt lúc sáng lúc tối Mẹ Lâm hoảng sợ lùi về sau hai bước, liên tục hỏi thăm, “Chuyện gì vậy, xảy ra chuyện gì vậy?”
“À, về rồi này.” Giọng nói của Trần Dương Hi vang lên lúc này nghe vô cùng quỷ dị
Mẹ Trần cũng hoảng hốt, trốn sau lưng bố Trần và Trần Dương Hi, hỏi: “Ai trở về cơ?”
“Vợ của Tôn Gia Khanh trở lại tìm người đấy.”
Người hoảng sợ nhất lúc này phải là Thư Liên, cô ta nắm chặt lấy tay Lâm Mộ Vân, lúc này chỉ có như thế mới khiến cô ta có chút cảm giác an toàn, “Trần Dương Hi cậu đừng giả thần giả quỷ Nhất định là do cậu giở trò!”
“Nào có, là do cô nuốt lời Cái phù kia có tác dụng đấy nhưng không đủ À, nó bị cháy rồi, xem ra cô bé kia sống không tốt.”
Như thế càng khiến Thư Liên rùng mình, rốt cục cô ta không thể không thừa nhận, chỉ có cô ta biết câu chuyện năm đó, Trần Dương Hi cũng biết Mà chuyện khiến cô ta lo lắng nhất đã xảy ra, người phụ nữ đó đến tìm cô ta rồi
“Cô ta tới Cô ta tới rồi Đừng đến đây Tôi không làm gì cả Chỉ là tôi quá sợ hãi nên không báo cảnh sát thôi mà Tại sao lại đến tìm tôi Rõ ràng là tôi không làm gì cả!” Cảm nhận được nhiệt độ hạ xuống, Thư Liên mất khống chế hét lớn
Nhưng chính vì cô ta chẳng hề làm gì mới là thứ khiến oán hận của Tân Nhiễm không thể nào tiêu tán, nếu như không làm, tại sao lúc đó cô ta lại đồng ý Chỉ là một cú điện thoại nhưng con gái của cô sẽ không bị bán đi Tân Nhiễm đã đến cái thôn nhỏ kia, gặp được cô con gái đã mười tuổi lại gầy gò nhỏ thó như đứa trẻ năm tuổi
Tân Nhiễm nhìn cô con gái đã từng xinh đẹp như búp bê của mình giờ đây lại gầy còm như que củi, ngồi xổm bên bếp lửa gặm màn thầu lạnh lẽo thổi lửa nấu cơm Vóc dáng nhỏ thó đến mức phải ngồi trên một cái ghế đẩu mới có thể vừa tầm với cái nồi lớn, trên cánh tay không chỉ chi chít vết thương mà cả ngón tay cũng chai sần như người cùng khổ Cô không dám tưởng tượng bảy năm qua công chúa nhỏ của mình đã phải sống như thế nào Cô hận Hận những thanh thiếu niên đã gây ra tai nạn năm đó, cũng hận Thư Liên thờ ơ lạnh nhạt đã chứng kiến tất cả nhưng lại tiếc rẻ một cuộc điện thoại báo cảnh sát
Trong phòng khách như nổi bão, trước mắt Thư Liên xuất hiện một người phụ nữ một thân váy đỏ, đôi mắt đỏ sậm, ánh mắt oán độc lao đến Thư Liên sợ muốn chết, cuống quýt thụt lùi lại liều mạng lay cánh tay Lâm Mộ Vân, “Mộ Vân, Mộ Vân cứu em Cứu em Anh cũng có trách nhiệm Là anh thả lại em ở con đường kia Rõ ràng là anh cũng có trách nhiệm!”
Lâm Mộ Vân không hiểu tại sao mình lại bị chỉ trích, hắn không nhìn thấy gì cả, thậm chí cũng không biết cứu Thư Liên bằng cách nào, “Thư Liên, anh không nhìn thấy gì cả!”
“Cô ta ở đó kìa Sao lại không nhìn thấy chứ Tại sao Không được qua đây!” Theo sự tiếp cận càng lúc càng gần, Thư Liên không tìm thấy cảm giác an toàn trên người Lâm Mộ Vân, cô ta bắt đầu chạy trốn, cuối cùng là trốn sau người Trần Dương Hi, “Anh có thể thấy cô ta đúng không Mau cứu tôi Cứu tôi Tôi và Lâm Mộ Vân thật sự yêu nhau, nhưng mà tôi có thể tặng anh ta cho cậu!”
Trần Dương Hi sờ cằm, “Nhắc đến mới nói, tôi đã muốn nói từ sớm rồi, tôi không thích đàn ông ‘không được’, nhưng mà nếu cô đã thích thì tôi có thể thành toàn cho cô À, còn nữa, tôi không hề thấy một con quỷ toàn thân đỏ như máu, cũng không nhìn thấy cô ta đuổi theo cô, giống như hai người không nghe thấy tiếng bước chân vang lên vào đúng mười hai giờ mỗi đêm ấy.” Nói xong, Trần Dương Hi tặng cho Thư Liên một nụ cười ấm áp, hàm răng trắng lóa đều tăm tắm gần như chọc mù mắt cô ta.