Chương 66: Hải ngoại tầm bảo nửa đêm Quỷ Ngộ
Tiêu Dật Phong lấy ngân lượng ra đưa cho lão nhân, lão nhân liên tục xua tay nói: "Lão nhân ta không cần những thứ này. Hai người các ngươi ở lại đây, cho ta thêm chút hơi ấm, có rảnh trò chuyện với ta, ta đã vô cùng cảm kích rồi."
Ông lão hết sức nhiệt tình hiếu khách, dẫn hai người về tới nhà mình. Trên đường đi gặp được thôn dân, ai nấy đều thân thiện, nhao nhao gật đầu chào hỏi hai người. Một vài tiểu hài tử còn nhìn chằm chằm hai người không ngừng, vẻ mặt hết sức tò mò.
Nhà bà cụ quả nhiên như bà nói, chỉ có một mình bà. Đó là một gian nhà ngói không lớn. Từ trong lời kể của bà cụ, Tiêu Dật Phong và Tô Diệu Tình biết được con cái bà đã lớn, đều chuyển ra ngoài ở, làm việc nơi thành thị, quanh năm suốt tháng cũng không trở về thăm một chuyến.
Bà lão còn nuôi không ít gà vịt, bà ta rất nhiệt tình muốn làm thịt mời hai người ăn. Hai người không thể ngăn cản, đành phải để bà ta đi. Bà lão tuy lớn tuổi, nhưng tay chân vô cùng nhanh nhẹn, một mình bận rộn trong bếp, cũng làm hai người vô cùng ngượng ngùng.
Lão nhân nói chuyện hết sức khéo léo, Tô Diệu Tình cũng rất biết cách làm lão nhân vui vẻ. Một bữa cơm ăn vui vẻ hòa thuận, không thiếu đề tài để trò chuyện. Điều này cũng làm Tiêu Dật Phong không còn lo lắng tiểu công chúa có thể mắc bệnh kén ăn nữa.
Sau khi ăn xong, Tiêu Dật Phong chủ động dọn dẹp bát đĩa, Tô Diệu Tình thì bầu bạn cùng lão nhân trò chuyện phiếm bên bàn ăn."Tiểu cô nương thật có phúc khí, hiện tại người chịu làm việc nhà quá ít." Lão nhân nhìn Tiêu Dật Phong, vui vẻ nói."Lão nhân gia, ngài hiểu lầm rồi, chúng ta không phải loại quan hệ đó. Hắn là sư đệ của ta." Tô Diệu Tình vội vàng giải thích.
Lão phụ nhân hoài nghi nhìn hai người một cái, nói: "Ngươi đừng gạt lão nhân gia ta mắt mờ. Ta sẽ không nhìn lầm, các ngươi chắc là vì phụ mẫu không đồng ý mà trốn ra. Ta đã thấy nhiều rồi."
Tô Diệu Tình dở khóc dở cười, khuyên can mãi mới khiến lão nhân tin tưởng. Nhưng kết quả là lão nhân lại cực lực tác hợp hai người bọn họ, nói Tiêu Dật Phong nhìn qua là một đứa trẻ ngoan hiền.
Chờ Tiêu Dật Phong trở về thì thấy vẻ mặt nàng đỏ bừng. Thính lực của hắn thính nhạy đến mức nào, nghe được rõ ràng, chỉ coi như không biết, để tránh cho Tô Diệu Tình xấu hổ.
Sáng sớm hôm sau, hai người từ biệt lão nhân rời khỏi thôn trang. Lão nhân vẫn lưu luyến không rời, liên tục dặn dò, muốn nàng thỉnh thoảng trở về thăm.
Hai người rời khỏi thôn trang, bắt đầu điều khiển phi kiếm bay lên không. Trước khi đi, Tiêu Dật Phong cố ý ném một viên đan dược kéo dài tuổi thọ vào trong giếng nước của lão nhân, đồng thời lặng lẽ dùng linh lực thanh tẩy thân thể cho lão nhân.
Hai người cưỡi gió rẽ sóng, ngự kiếm phi hành trên mặt biển bay về phía cái gọi là biểu tượng của di tích. Tiêu Dật Phong lấy ra một cái la bàn, tinh tế phân biệt phương vị, những thứ này đều là chuẩn bị cho việc ra biển tìm bảo vật.
Cứ như vậy, hai người bay cả ngày trên biển rộng mênh mông, biểu cảm của Tô Diệu Tình cũng từ ngạc nhiên ban đầu chậm rãi trở nên trầm mặc.
Nhìn biển rộng mênh mông vô bờ, nhìn đâu cũng chỉ thấy nước biển, nhìn lâu sẽ khiến người ta cảm thấy buồn tẻ nhạt nhẽo. Cũng may bên cạnh có Tiêu Dật Phong, nếu không nàng cảm thấy mình sắp điên rồi.
Tiêu Dật Phong ngoài mặt là đang xem hải đồ, nhưng trên thực tế là căn cứ vào phương vị trong ấn tượng của mình mà bay thẳng.
Đến ban đêm, hai người vẫn không đến nơi. Tiêu Dật Phong lấy ra mô hình một chiếc phi thuyền, ném lên trên mặt nước, chiếc thuyền nhỏ kia liền hóa thành một chiếc phi thuyền khổng lồ vững vàng rơi trên mặt nước.
Hai người bay vào trong thuyền, chỉ thấy phi thuyền này có vài phần tương tự với phi thuyền mà Liễu Hàn Yên vận chuyển đệ tử nhập môn năm đó, nhưng lại nhỏ hơn không ít, chỉ có hai tầng. Đúng là hai người vì ra biển tầm bảo mà mua sắm ở phụ cận Tu Chân Phường Thị.
Hai người nghỉ ngơi một đêm, một đêm không nói chuyện.
Ngày hôm sau, hai người đã sớm rửa mặt xong, tinh thần sung túc. Hai người thu hồi phi thuyền tiếp tục phi hành.
Sở dĩ ngự kiếm phi hành mà không cần phi thuyền, cũng không phải nói phi thuyền kia không thể sử dụng, mà là tiêu hao quá nhiều linh thạch, tốc độ lại quá chậm, kém xa hai người tự mình ngự kiếm phi hành.
Hai người lại bay thêm hai ngày một đêm mới tới hải vực mục đích. Đó là một vùng hải vực giữa Bột Hải, nhưng nơi này giống với những nơi khác, một mảnh bầu trời xanh thẳm cùng nước biển trắng xóa, nào có hòn đảo nào đâu?
Hai người không khỏi nhìn nhau, Tô Diệu Tình không khỏi hoài nghi di tích đồ mình lấy được có phải là giả không.
Mà bởi vì hải đồ là do Tiêu Dật Phong tự vẽ, tự nhiên không thể nào là giả. Hắn chỉ nghi hoặc tại sao năm đó không thấy di tích hòn đảo này.
Chẳng lẽ mình đến sớm? Di tích hải đảo kia chưa nổi lên?"Tiểu Phong, đây là chuyện gì vậy? Tại sao cái gì cũng không có? Chẳng lẽ di tích đồ kia là giả?" Tô Diệu Tình không khỏi hỏi."Có thể là vị trí có chút sai lệch, nếu không chúng ta lại tìm kiếm ở vùng biển phụ cận." Tiêu Dật Phong đề nghị.
Hai người tốn công tốn sức mới tới đây một lần, tự nhiên không muốn dễ dàng từ bỏ như thế, Tô Diệu Tình nhẹ gật đầu.
Hai người bắt đầu tìm kiếm một vòng lại một vòng ở hải vực phụ cận, nhưng vẫn không có phát hiện gì. Đừng nói đảo, ngay cả đá ngầm cũng không nổi lên.
Vào đêm, hai người lại thả phi thuyền xuống nước nghỉ ngơi. Hai người Tiêu Dật Phong thương lượng một phen, quyết định tìm kiếm thêm hai ngày nữa, nếu vẫn không có bóng dáng hòn đảo, vậy thì dẹp đường hồi phủ.
Ngày hôm sau, hai người lại chia nhau hành động, tìm kiếm cả ngày ở một phương khác, phi hành trên mặt biển.
Chạng vạng tối, Tiêu Dật Phong trở về địa điểm đã hẹn trước, đặt phi thuyền xuống. Không bao lâu sau, Tô Diệu Tình ủ rũ cũng bay trở lại phi thuyền, thở dài than thở."Tiểu Phong, quả nhiên những tiên phủ di tích kia đều không dễ dàng tìm được như vậy, thiên tài địa bảo gì đó, nào có dễ dàng tìm được đến thế." Tô Diệu Tình có mấy phần nhụt chí nói.
Thật ra nàng cũng không phải thật sự để ý những thiên tài địa bảo hay di tích này, chỉ là muốn tìm được một tiên phủ hoặc di tích để thỏa lòng hiếu kỳ."Sư tỷ, đây hẳn là cơ hội của chúng ta chưa tới, nhưng nhìn khí trời sao lại giống như sắp mưa vậy?" Tiêu Dật Phong cười khổ nói.
Nghe vậy, Tô Diệu Tình cũng đi ra ngoài khoang thuyền, ngẩng đầu nhìn bầu trời bắt đầu mây đen dày đặc, không khỏi buồn bực nói: "Làm sao đột nhiên mây đen dày đặc như vậy? Thời tiết biển rộng biến hóa thật nhanh."
Hai người nghĩ mãi mà không rõ cũng không yên lòng, quay người trở lại phi thuyền nghỉ ngơi.
Kết quả đến sau nửa đêm, đột nhiên cuồng phong gào thét, tiếng sấm dày đặc, sau đó mưa to trút xuống. Trên mặt biển cuồng phong sóng lớn nhấc lên, làm phi thuyền nghiêng trái ngã phải.
Tiêu Dật Phong vội vàng thi pháp ổn định phi thuyền. Hai người đi ra khỏi khoang thuyền, chỉ thấy bên ngoài mưa to tầm tã, sấm chớp rền vang, toàn bộ biển rộng gió nổi mây phun, giống như sóng lớn ngập trời, như muốn lật tung cả vùng biển rộng.
Trên trời dưới đất đều đen kịt một mảnh, một bộ cảnh tượng tận thế.
Cho dù hai người đều là người tu hành có đạo pháp, gặp phải cảnh tượng thiên địa rung chuyển như thế cũng nhịn không được mà rúng động.
Tô Diệu Tình tức thì bị cảnh tượng như thế dọa đến sắc mặt trắng bệch.
Mưa to tầm tã trút xuống trên người hai người, nước mưa dày đặc tràn ngập bốn phía, lấy thị lực của hai người cũng chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng cách mấy chục mét.
Sóng gió trên mặt biển càng thêm nghiêm trọng, sóng lớn hơn mười mét nhấc lên. Đúng lúc này, Tô Diệu Tình phát hiện trong bóng tối có thứ gì đó đang tới gần hai người.
Nàng không khỏi chỉ vào chỗ sâu trong màn mưa, nói với Tiêu Dật Phong: "Tiểu Phong, ngươi xem đó là cái gì? Có một hòn đảo trôi tới!"
Lúc này Tiêu Dật Phong mới cảm ứng được phía xa có một thứ gì đó đen kịt, nhìn dáng vẻ thì có vẻ là một hòn đảo lớn.
Hai người đều bị cảnh tượng quỷ dị này làm cho ngây người, vì sao trong mưa to lại có một hòn đảo lớn trôi dạt tới?
