Chương 45: Sáng sớm
Ánh bình minh vừa ló dạng, ánh nắng ban mai chiếu vào khung cửa sổ, tiếng rao hàng vang vọng trên đường phố.
Trong căn phòng ấm áp, vẫn còn vương vấn chút hương vị ái ân, quần áo váy vóc vứt lung tung đã được thu dọn, đặt ở mép giường.
Trong màn che, khuôn mặt Thôi Tiểu Uyển ửng hồng, hài lòng tựa vào lồng ngực nam nhân, nhìn biểu cảm thì có vẻ vô cùng thỏa mãn, đến giờ vẫn còn ôm chặt cổ Hứa Bất Lệnh, tay nắm chặt chiếc khăn tay nhiễm hoa đào.
Hứa Bất Lệnh ôm cô dâu, ánh mắt dịu dàng mang theo chút bất đắc dĩ, ngoan ngoãn nằm bất động, để Tiểu Uyển nghỉ ngơi thật tốt.
Mưa móc mới nếm trải, mùi vị tất nhiên mỹ diệu, nhưng nếu nói hưởng thụ thì thật ra chưa tới mức đó.
Thân thể Tiểu Uyển quá yếu, Hứa Bất Lệnh không dám cử động mạnh, luôn để ý đến tình trạng của Tiểu Uyển, còn chưa kịp cảm nhận hương vị thì Tiểu Uyển đã gục xuống, hắn cũng không dám tiếp tục, hoàn toàn không thỏa mãn.
Nhưng là đàn ông, có đôi khi chịu thiệt một chút cũng là điều nên làm.
Hứa Bất Lệnh khẽ nhếch miệng, vén lọn tóc mái trên mặt Thôi Tiểu Uyển ra sau tai, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng.
Thôi Tiểu Uyển chậm rãi mở mắt, hai ánh mắt nhìn nhau, một lúc sau mới hoàn toàn tỉnh táo.
Nhìn Hứa Bất Lệnh ở cự ly gần, Thôi Tiểu Uyển vẫn không hề tỏ ra vẻ thẹn thùng hay e lệ của thiếu nữ, mà lại đưa tay đẩy mặt Hứa Bất Lệnh ra, xoay người, tấm lưng trắng như tuyết hướng về phía Hứa Bất Lệnh: "Bản cung xong việc rồi, xuống nghỉ ngơi đi."
Cái kiểu xưng "Bản cung" này rõ ràng là học theo Bảo Bảo, nhưng nói ra thì cũng không có vấn đề gì.
Hứa Bất Lệnh có chút buồn cười, nể tình thân thể Tiểu Uyển còn yếu, không thi hành gia pháp, chỉ đưa tay đắp kín chăn, dịu dàng nói: "Nàng cứ nghỉ ngơi thật tốt, Trần cô nương sáng sớm đã dậy nấu cơm nấu thuốc rồi, Mãn Chi ngủ nướng chẳng chịu đi giúp đỡ gì cả, ta đi xem một chút, tránh để người ta tủi thân.""Ừm."
Thôi Tiểu Uyển khẽ cảm nhận một chút, rồi lại xoay người, tò mò hỏi: "Lão Hứa, mẫu hậu mê mẩn mấy chuyện trà nước mà chẳng thèm nghĩ đến cơm, ta cứ tưởng kiểu đó rất thú vị cơ, cảm giác cũng không có gì lớn nha."
Hứa Bất Lệnh mặc áo khoác, lắc đầu cười nói: "Đều bảo thân thể nàng yếu, ta đâu dám làm loạn.
Lúc Bảo Bảo lần đầu tiên còn không đứng vững được, mắt trợn trắng hết cả, cảm giác chắc chắn không giống nhau.""À..."
Thôi Tiểu Uyển như suy tư gật đầu, lấy cái thẻ gỗ lim nhỏ từ dưới gối ra, nhìn mặt trên có khắc chữ 'Chính chính': "Vậy lần này không tính à, lần sau chàng làm nghiêm túc vào."
Hứa Bất Lệnh không để bụng đáp: "Được thôi, đến lúc đó nàng đừng giống Bảo Bảo, vừa khóc vừa gào mắng ta là được.""Ta mới không thế đâu."
Thôi Tiểu Uyển để thẻ gỗ lim nhỏ trước ngực, ngẫm nghĩ rồi nói: "Đuôi thỏ của mẫu hậu rốt cuộc dùng làm gì thế?
Ta hỏi nhiều lần mà mẫu hậu cũng không chịu nói, bây giờ chàng có thể nói cho ta biết không?""..."
Hứa Bất Lệnh chớp mắt, do dự một chút, nở nụ cười bí hiểm: "Không vội, đợi về nhà, ta nhờ Bảo Bảo dạy cho nàng.""Hừ ~" Thôi Tiểu Uyển có vẻ không vui, nhưng cũng không truy hỏi nữa, nhắm mắt lại: "Biết rồi, chàng đi làm việc của chàng đi."
Hứa Bất Lệnh khẽ cười, cúi người hôn lên môi Tiểu Uyển rồi mới quay người bước ra khỏi cửa phòng....
Trong phòng bên cạnh, Tiểu Đào Hoa bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức, ngái ngủ mở mắt, ngơ ngác một hồi mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Mặt nàng lại đỏ bừng lên, có chút cố gắng nhấc tấm chăn dày cộp, từ trên giường ngồi dậy, nhìn quanh thấy áo nhỏ và yếm lót ướt nhẹp, được phơi trong phòng, túi tiền và thiết thương đặt chỉnh tề trên bàn, còn bộ váy áo sạch sẽ đặt ở mép giường."Ô..."
Ngực bụng Tiểu Đào Hoa vẫn còn tức, nàng đưa tay xoa xoa bụng, một lát sau mới đặt hai chân xuống đất, rón rén khoác lên chiếc váy áo sạch sẽ.
Váy áo là của Mãn Chi, tuy hai người chiều cao không sai biệt lắm, nhưng một số chỗ khác biệt rất lớn.
Sau khi mặc váy vào, Tiểu Đào Hoa cúi đầu nhìn, phát hiện phần cổ áo lỏng lẻo không đứng lên được, vô thức đụng đụng vào bộ ngực, vô tình lại nhớ đến cảnh tượng bên hồ cây dương hôm qua.
Đại ca ca hình như đã xoa bóp người ta, xoa từ trên xuống dưới hết một lượt.
Mặt Tiểu Đào Hoa đột nhiên đỏ bừng lên, cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, cảm giác như vẫn còn bị bàn tay to kia chạm vào.
Nàng vội vàng tĩnh tâm ngưng thần, hồi lâu mới đè xuống những ý nghĩ lung tung, cẩn thận đi đến bên bàn, cầm lấy cái túi nhỏ đặt cạnh thiết thương.
Trong túi là một thỏi bạc ròng, mấy năm qua luôn được nàng mang theo bên mình.
Tiểu Đào Hoa lấy thỏi bạc trắng ra, cầm trên tay nhìn ngắm.
Nàng còn nhớ khi mới nhận được thỏi bạc này, nàng vẫn chỉ là một cô nhóc con còi cọc như cây rau má, một tay cũng cầm không hết, trong lúc vô tình thế mà đã có thể nắm gọn.
Sao mới chớp mắt, mà đã lớn như vậy rồi...
Tiểu Đào Hoa có chút cảm giác như đã qua mấy kiếp, muốn xem mình như cô bé con ngày xưa, lại không thể áp chế những tâm tư phức tạp khi đã trở thành thiếu nữ, sau một hồi xoắn xuýt, nàng đưa thỏi bạc lên miệng, định học bộ dáng ham tiền lúc nhỏ, cắn nhẹ một chút.
Nhưng Tiểu Đào Hoa vừa mới đưa thỏi bạc lên miệng, còn chưa kịp ngoạm, thì cửa phòng đã bị đẩy ra.
Ngoài hành lang, Trần Tư Ngưng bưng thuốc vừa nấu xong, có lẽ sợ làm ồn giấc ngủ của Hứa Bất Lệnh, nàng nhẹ chân nhẹ tay không gây ra tiếng động, mở cửa phòng, thấy Tiểu Đào Hoa đang đứng trong phòng, cầm thỏi bạc đưa lên miệng, khó hiểu hỏi: "Cô nương, cô...
Cô đói lắm sao?
Đói cũng không thể ăn bạc được, hay cô có thiên phú dị bẩm?"
Tiểu Đào Hoa giật mình, vội vàng cất thỏi bạc, ngượng ngùng cười nói: "Không có, ta chỉ tùy tiện nếm thử thôi."
Nếm thử?
Xong rồi, giống Mãn Chi với dì cữu rồi, đúng là đồ ngốc.
Trần Tư Ngưng chậm rãi gật đầu, không nói gì nhiều, để thuốc vừa nấu lên bàn, nắm chặt cổ tay Tiểu Đào Hoa kiểm tra vết thương.
Hôm qua Tiểu Đào Hoa đau đớn quá độ, lại tương đối căng thẳng, chỉ giả vờ ngủ, căn bản không nói chuyện với Trần Tư Ngưng, lúc này được người ta chăm sóc, hiển nhiên có chút ngại ngùng.
Nàng liếc nhìn ra ngoài cửa, không thấy Hứa Bất Lệnh, để giảm bớt xấu hổ, bèn mở miệng khách sáo: "Đại tỷ tỷ là phu nhân của Hứa đại ca hả?
Hứa đại ca thật có phúc, cưới được cả cô nương vừa hiền lành vừa xinh đẹp như đại tỷ tỷ."
Đúng là lời khách sáo mang đậm chất dân dã, nói ra tự nhiên mà không hề có ý nịnh nọt.
Nhưng Trần Tư Ngưng nghe, rõ ràng không cách nào thản nhiên tiếp nhận lời khen này, vội vàng lắc đầu: "Cô hiểu lầm rồi, ta không phải là phu nhân của Hứa công tử, ân...
Chỉ là bạn bè giang hồ thôi.""Vậy hả?"
Tiểu Đào Hoa biết mình đã nói sai, vội chữa cháy: "Đại tỷ tỷ với Hứa đại ca đều có một đôi mắt đào hoa, rất có tướng phu thê, ta cứ tưởng là vợ chồng chứ."
Trần Tư Ngưng chớp chớp mắt, mặt đỏ bừng cười, cũng không nói gì thêm.
Tiểu Đào Hoa suy nghĩ rồi nói: "Hôm qua ngồi ở sân phơi, cái vị tỷ tỷ xinh đẹp kia, hẳn là phu nhân của Hứa đại ca nhỉ?""Đúng vậy, nàng tên là Thôi Tiểu Uyển, vẫn chưa chính thức về nhà chồng.""A, còn tỷ tỷ đi cạnh tỷ đó, thì có quan hệ gì với Hứa đại ca?"
Trần Tư Ngưng suy nghĩ một chút, thấy Mãn Chi vẫn còn ngủ ngon, liền tiến đến gần, nhỏ giọng nói: "Nàng ấy, là cô út của Hứa công tử...""Phụt" Tiếng nói có nhỏ đến mấy thì cũng khó lọt tai người có tâm.
Hứa Bất Lệnh vẫn đang đứng ngoài cửa nghe trộm, nghe thấy câu này không biết nên khóc hay cười, bèn ló đầu ra, vừa cười vừa nói: "Trần cô nương, nàng nói câu này, không sợ Mãn Chi nổi đóa à?"
Biểu tình của Trần Tư Ngưng cứng đờ, vội vàng ngậm miệng, làm bộ như không nói gì cả.
Mắt Tiểu Đào Hoa bỗng sáng lên, nhưng ngay lập tức lại đỏ mặt, nắm chặt vạt áo, rất lễ phép cúi đầu chào: "Đại ca ca, chào buổi sáng ạ.""Chào buổi sáng."
Hứa Bất Lệnh quét mắt ra ngoài cửa, cũng không đi vào quấy rầy, còn bên phòng cạnh, Chúc Mãn Chi ngái ngủ mở cửa, dụi mắt nhìn ra, ngơ ngác hỏi: "Hứa công tử...
Ta mọc cái mao gì à?
Tóc rối lắm sao?"
Hứa Bất Lệnh đi đến trước mặt, đưa tay xoa nhẹ đầu Mãn Chi: "Không có gì, chỉ là lúc nãy Trần cô nương...""Ôi trời ơi..."
Trần Tư Ngưng lập tức quýnh lên, nếu lời này lọt vào tai Mãn Chi, tuyệt đối sẽ tuyệt giao với cô mất, nàng vội vàng chạy ra cửa, cười nói: "A Chi, ta nấu bún ốc rồi, cô nhanh thu xếp đi, lát nữa là nguội mất đấy.""Thật sao?!"
Chúc Mãn Chi lập tức tỉnh ngủ, "rầm" đóng cửa lại, chạy vào phòng thu dọn, vẫn không quên dặn dò: "Nhớ để lại cho ta một bát nha, thật là, chuyện lớn thế này không báo ta tiếng nào, ta có thể phụ giúp mà, đi ăn chùa ngại chết đi được..."
Trần Tư Ngưng âm thầm thở phào, thấy Hứa Bất Lệnh vô tư đổ thêm dầu vào lửa, có chút giận dỗi đi đến trước mặt, vỗ vào vai Hứa Bất Lệnh, ánh mắt oán hờn.
Hứa Bất Lệnh không để tâm, quay người bước xuống cầu thang.
Một khắc sau.
Các cô nương đều đã chỉnh tề tươm tất.
Trên bàn tròn phòng khách đã dọn xong bát đũa.
Hứa Bất Lệnh bưng khay đi vào, bên trong đặt mấy bát bún nóng hôi hổi.
Chúc Mãn Chi cũng bưng khay, đặt xuống bàn, miệng lưỡi lưu loát giới thiệu đặc sản chính tông này: "Đây chính là bún ốc, tên gọi xuất phát từ tên hiệu 'Dao Ốc Ngọt' của Tư Ngưng, bún ốc do nàng làm là chính tông nhất ở..."
Trần Tư Ngưng nghe những điển cố loạn xạ này, sợ Tiểu Đào Hoa tin là thật, có chút ngượng ngùng nói: "Cái gì mà 'vặn vít' chứ, Mãn Chi cô đừng có nói bậy."
Tiểu Đào Hoa nhìn chiếc bát lớn trước mặt, vẻ mặt có chút khó xử, dù nàng cũng là người sành ăn, nhưng cái mùi này... thật sự là có chút không biết phải tả thế nào.
Chúc Mãn Chi không phải lần đầu thấy vẻ mặt này, trước kia nàng cũng từng như vậy, lúc này vội vàng giải thích rằng tuy không dễ ngửi nhưng ăn rất ngon, rồi giục Tiểu Đào Hoa cầm đũa nếm thử.
Thôi Tiểu Uyển khoác áo lông chồn dày cộp, ngồi cạnh Hứa Bất Lệnh, sắc mặt hồng hào, mày cong cong mang theo ý cười, cũng đang chờ Tiểu Đào Hoa nếm thử trước món ăn.
Trần Tư Ngưng ngồi xuống ghế bên cạnh, ánh mắt liếc nhìn Thôi Tiểu Uyển mấy lần, lại cảm thấy có chút không đúng, nghi hoặc hỏi: "Cữu nương, người... sắc mặt hôm nay có vẻ tốt hơn nhiều."
Thôi Tiểu Uyển mặt mày như hoa đào, rất có tinh thần, nghe vậy mỉm cười nói: "Vốn dĩ khí huyết không thông, bị chọc một chút tự nhiên là thông...""Phụt khụ khụ khụ..."Hứa Bất Lệnh suýt chút nữa bị cái lời hổ lang này làm cho sặc chết, vội vàng giơ khăn lụa lên lau miệng cho Tiểu Uyển.
Thôi Tiểu Uyển cầm đũa, vẻ mặt vô hại, quay đầu tránh né: "Ta còn chưa ăn mà, không cần lau miệng, ô..."
Trần Tư Ngưng không hiểu ra sao, thấy hai người liếc mắt đưa tình, sắc mặt hơi khó xử, yên lặng cúi đầu xuống ăn bún...——Liễu Vô Diệp bị trọng thương, lúc này chắc đang tìm chỗ băng bó vết thương, Hứa Bất Lệnh cũng không vội, ở trong khách sạn an tâm ở cùng bốn cô nương.
Tiểu Đào Hoa và Hứa Bất Lệnh cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, ấn tượng về nhau không tệ, nhưng không quá quen thuộc, lần này anh hùng cứu mỹ nhân mới kéo gần khoảng cách hơn một chút.
Sau đó mới biết chuyện đến, Tiểu Đào Hoa bị sờ soạng từ trên xuống dưới mấy lần, tuy biết là tình thế cấp bách, nhưng trong lòng khó tránh khỏi có chút khác lạ, ở trong khách sạn dưỡng thương, không dám tiếp xúc trực diện với Hứa Bất Lệnh, chỉ ở cùng Chúc Mãn Chi và Trần Tư Ngưng.
Thôi Tiểu Uyển vừa trải qua sự vui vẻ, tuy ngoài miệng nói không có gì, nhưng rõ ràng đã biết rõ hương vị, buổi trưa cùng Hứa Bất Lệnh đánh cờ cá cược quần áo, thua liên tiếp mấy ván cho đến khi không còn mảnh vải che thân.
Hứa Bất Lệnh sợ Tiểu Uyển lạnh, chỉ có thể ôm nàng trở lại trên giường, sau đó thì...
Cứ như vậy ở trong khách sạn chờ đợi ba ngày, Hứa Bất Lệnh ngoài việc thỉnh thoảng đi ra ngoài cho Khương Khải sắp chết đói ăn chút gì đó, thì không hề bước chân ra khỏi cửa.
Chớp mắt đã đến ngày mùng mười tháng Giêng, không khí cuối năm dần nhạt đi, tuyết nhỏ lại rơi xuống mặt đất Mạc Bắc, nhưng so với cái rét cắt da cắt thịt mấy tháng trước, Quy Yến thành đã ấm hơn đôi chút.
Vào lúc hoàng hôn, tuyết rơi lộp độp.
Hứa Bất Lệnh một mình rời khỏi khách sạn, đi đến con đường tắt gần Xuân Hoa đường.
Ẩn mình trong con hẻm nhỏ, kỹ viện theo lời khuyên của Hứa Bất Lệnh, đã sớm người đi nhà trống, khiến con hẻm vốn ít người qua lại càng không có nửa dấu chân người.
Hứa Bất Lệnh nhìn ngó xung quanh, xác định không có mai phục gì rồi phi thân từ hậu trạch nhảy vào sân, không một tiếng động tiến đến ngoài cửa sổ, liếc mắt vào bên trong.
Đại sảnh vốn không có gì, lúc này chỉ còn hai chiếc bàn nhỏ.
Liễu Vô Diệp cô độc ngồi trước bàn rượu, bỏ bộ dạng mũ rộng áo tơi thường ngày, thay bằng bộ áo thư sinh, trên vai còn mang theo hành lý, bội đao cũng dùng vải bọc lại, một bộ sắp lên đường đi xa.
Hứa Bất Lệnh xác định không có vấn đề gì liền cất bước vào phòng, hỏi: "Chuẩn bị đi rồi à?"
Không biết có phải trải qua sinh tử nên đại triệt đại ngộ hay không, Liễu Vô Diệp tuy sắc mặt yếu ớt, nhưng không còn vẻ hối hận từ tận đáy lòng như trước kia nữa.
Thấy Hứa Bất Lệnh đi vào, Liễu Vô Diệp quay đầu, nở nụ cười gượng gạo: "Đúng vậy, chuẩn bị đến Trung Nguyên xem thử, chỗ nào giang hồ lớn hơn."
Hứa Bất Lệnh đặt thiết giản lên bàn, ngồi đối diện: "Nghĩ thông suốt là tốt rồi, chưa đầy hai mươi tuổi đã có võ nghệ như vậy, chết ở Mạc Bắc thì đáng tiếc, chịu khó mài giũa mười năm, đời sau trong giới võ khôi chắc chắn sẽ có vị trí cho ngươi.
Ta với lão Tư Đồ có chút giao tình, ngươi trực tiếp đến Thiên Nhận môn, báo tên ta là được, có thể học được không ít thứ."
Liễu Vô Diệp nhìn Hứa Bất Lệnh một cái: "Ngươi là một ngọn núi, những quân nhân trong thế gian từng thấy ngươi ra tay, sẽ rất khó nảy sinh ý chí 'ngoài ta còn ai', ta muốn tiến lên, rất khó."
Hứa Bất Lệnh biết là như thế, làm giang hồ đến giờ không phải dùng võ công cao thấp để luận thành bại, hắn lắc đầu nói: "Giang hồ không phải chỉ có chém giết, mà là chuyện xưa và rượu.
Ngày sau võ nghệ thông thần cũng được, lang thang đầu đường cũng được, khi phiền lòng, có người cùng uống vài chén, xả hết nỗi lòng, kể lại chuyện xưa uy phong, vậy cuộc đời này cũng coi như không uổng phí.
Ngược lại, bậc đế vương có được tất cả, đến lúc già lại chỉ có thể lẻ loi ngồi ở quán rượu uống rượu giải sầu, đến cả một người có thể nói chuyện tâm tình cũng không có, vậy cuộc đời đó chắc chắn là sống vô dụng.
Ngươi chỉ mới bắt đầu, đi nhiều nhìn nhiều sẽ hiểu thôi."
Liễu Vô Diệp im lặng một lúc, khẽ gật đầu: "Hứa huynh trải nghiệm nhiều, không giống tuổi lắm, có chút ý vị của ông cụ non."
Hứa Bất Lệnh cười, cũng không giải thích, đứng dậy đi ra ngoài: "Xong việc rồi thì đi đi.
Lão Tư Đồ còn có con trai Tư Đồ Hổ Vũ, đao pháp tính cách cũng không tệ, hẳn là hợp ý với ngươi, không biết là thẳng hay cong, coi như là thẳng, nghĩ cách uốn cong hẳn là cũng không khó..."
Liễu Vô Diệp hiển nhiên không hiểu mấy lời thô tục này, đứng dậy đi theo Hứa Bất Lệnh phía sau: "Cái gì thẳng cong?"
Hứa Bất Lệnh nháy mắt, không biết xấu hổ nói.
Rời khỏi hẻm nhỏ, Liễu Vô Diệp đi trước dẫn đường.
Hai người đi qua con phố phồn hoa, rẽ đông rẽ tây, đến bên ngoài đường Huyền Vũ của hoàng thành.
Đường Huyền Vũ nơi vương hầu tướng lĩnh tụ tập, phủ quốc sư cũng ở đó, Hứa Bất Lệnh hơi chút kín đáo hơn, cùng Liễu Vô Diệp đi theo đường tắt bên đường đến một khu dinh thự ở mặt bên.
Dinh thự ở ngay bên ngoài thành cung phía bắc hoàng thành, hẳn là lâu không có ai ở, Tết cũng không treo đèn lồng, không nghe thấy nửa tiếng người.
Liễu Vô Diệp đi xung quanh đánh giá mấy lần rồi phi thân vượt qua bức tường cao lớn, tiến vào dinh thự.
Hứa Bất Lệnh theo sát phía sau, nơi đặt chân là vị trí phía sau nhà bếp, đầy một lớp lá rụng dày.
Hắn đảo mắt nhìn một vòng trong sân: "Đây là nhà của ngươi?""Là của Liễu gia.
Liễu gia là hoàng thương lớn nhất phía tây, khai thông thương đạo Tây Vực, được đương kim thánh thượng coi trọng, đặc biệt thưởng tòa nhà này.
Mấy năm nay vì chuyện của ta, cha ta nơm nớp lo sợ không dám đến kinh thành, tòa nhà mới bị bỏ trống."
Liễu Vô Diệp dẫn Hứa Bất Lệnh đi đến vị trí kho sau bếp, sau khi mở cửa ra, bên trong chất không ít bao tải.
Hứa Bất Lệnh đưa tay ấn lên mặt bao, cảm giác bên trong là đất đá vụn, hắn hơi kinh ngạc: "Ngươi đào một đường hầm à?"
Liễu Vô Diệp nhẹ gật đầu, ở sâu trong kho, vén một phiến đá gạch lên, lộ ra một cái lỗ nhỏ đủ cho một người đi qua, rồi từ trong ngực lấy ra một tấm bản đồ đưa cho Hứa Bất Lệnh: "Năm đó Quy Yến thành xây dựng lại, Liễu gia đã bỏ rất nhiều công sức, cũng tham gia xây dựng hoàng thành, đây là bản đồ phác họa.
Mấy năm trước ta đến kinh thành, để gặp Khương Đốc, đã đào đường hầm ở đây, vừa hay đến được Trường Ninh cung phía sau thành cung, bất quá lẻn vào hoàng thành quá nguy hiểm, dùng một lần liền không dùng nữa.
Trường Ninh cung vốn là nơi ở của thái hậu, sau khi thái hậu qua đời thì để không lâu rồi, phòng bị rất yếu.
Nhưng dù vào được hoàng thành, muốn đến được hậu cung hoặc là Quy Nguyên điện gần đó, cũng khó như lên trời, ta cũng không biết đêm nay đương kim thánh thượng ở nơi nào, cái này cần phải xem bản lĩnh của ngươi."
Hứa Bất Lệnh nhận bản đồ xem lướt qua, so với hoàng thành Trường An thì cơ bản giống nhau, nhẹ nhàng gật đầu: "Cảm ơn.""Không cần phải khách sáo, coi như là báo đáp ân cứu mạng của Hứa huynh, sau này còn gặp lại."
Liễu Vô Diệp nói xong tình hình sơ lược, đưa tay ôm quyền rồi quay người đi về phía bên ngoài kho.
Hứa Bất Lệnh suy nghĩ một chút, hỏi: "Có muốn ta giúp ngươi báo thù không?"
Liễu Vô Diệp bước chân khựng lại, nhìn vết thương trên người, lắc đầu nói: "Đây là việc của riêng Hứa huynh, không liên quan đến ta, tạm biệt."
Nói xong liền biến mất ngoài cửa.
Hứa Bất Lệnh đợi Liễu Vô Diệp đi xa rồi, cúi đầu nhìn về phía cửa động dưới chân.
Hắn tuy thấy Liễu Vô Diệp người không tệ, nhưng chưa tín nhiệm đến mức giao mạng cho đối phương, không rõ tình hình bên kia đường hầm, chắc chắn không dám tùy ý chui vào, vạn nhất Tả Thanh Thu đang ngồi rình ở đó đợi thỏ, thì hắn sẽ ngay lập tức phải đổi vị trí với Khương Khải.
Hứa Bất Lệnh suy nghĩ một lát, thu bản đồ vào, quay người đi về phía khách sạn, trước tiên triệu hồi hai con rắn nhỏ đi dò đường...
-------Đa tạ đại lão 【 Anh Sắc Yên Hỏa 】 vạn thưởng!
Đa tạ đại lão 【 Ngã Bản Đạo Mạo Ngạn Nhiên 】 vạn thưởng!
Một năm không rời khỏi phòng, bây giờ ra quán dùng sổ tay gõ chữ, hoàn cảnh thay đổi quá lớn thực không quen, đánh máy chậm rì...
(hết chương này)
