Chương 93: Nước không thể một ngày không có vua
Đảo mắt đã vào đêm, bên trong thành Trường An chìm vào tĩnh mịch, ngàn đường phố trăm phường cấm đi lại ban đêm, không thấy một bóng người, tất cả mọi người trốn trong phòng, câm như hến theo khe cửa quan sát cục diện bên ngoài.
Chuyện xảy ra ở vọng giang đài, cho dù là những người dân ít chữ, cũng hiểu rõ ý vị của nó.
Không nói giết hoàng đế, dù chỉ là hành thích hoàng đế, cũng là đại tội tru cửu tộc.
Mà người có thể giết hoàng đế lại là con trai của Túc vương.
Túc vương Hứa Liệt đến nay vẫn danh chấn tam quốc, được dân chúng ca ngợi, là đệ nhất công thần giúp Đại Nguyệt đánh xuống vạn dặm giang sơn.
Hai mươi vạn quân Tây Lương là quân đội tinh nhuệ nhất của Đại Nguyệt, Bắc Tề đến nay vẫn phải chia một nửa binh lực để phòng Túc vương, một nửa binh lực phòng các cánh quân khác của Đại Nguyệt.
Nếu Túc vương tạo phản, chắc chắn không thể làm hoàng đế, bởi vì binh mã triều đình cộng thêm quân cần vương của các thân vương Tống thị sẽ kéo đến, chỉ dựa vào hai mươi vạn quân Tây Lương thì không thể giữ nổi Quan Trung đạo.
Nhưng nếu Túc vương tạo phản, có thể đánh vào thành Trường An hay không, ý niệm đầu tiên của dân chúng Trường An là - có thể!
Hứa gia quân từng quét ngang thiên hạ, nếu ba cửa ải, một thành Trường An cũng không hạ được thì không còn gọi là Hứa gia quân nữa.
Con trai Túc vương giết hoàng đế, tội đáng chết vạn lần.
Nhưng ai có thể giết được con trai Túc vương, một người cô đơn mà vợ con đều chết hết thì có thể làm được gì, ai cũng hiểu rõ.
Lòng trung liệt cũng có hạn độ, Túc vương mà làm phản thì mấy trăm vạn quân dân Quan Trung đạo sẽ đồng quy vu tận với Túc vương.
Túc vương dám làm chuyện này, triều đình lại không dám.
Nhưng dù Túc vương không phản, tội thí quân thì không giết con trai Túc vương, không tước bỏ lãnh địa, triều đình uy nghiêm ở đâu?
Cũng may vấn đề khó khăn này không cần dân chúng Trường An cân nhắc, cũng không có tư cách cân nhắc.
Người có thể xử lý vấn đề này, chỉ có cả triều văn võ đang đứng tại Thái Cực điện.
Nhưng hiển nhiên vấn đề này không dễ giải quyết.
Trong hoàng thành đèn đuốc sáng trưng, đã đến giờ đóng cửa cung, cả triều văn võ vẫn đang tranh luận như ruồi không đầu trong kim điện.
Từ khi trở về thành đến giờ, các quan gần như không có thời gian uống nước, lòng nóng như lửa đốt muốn thảo luận ra đối sách đối phó với Túc vương.
Thật ra thì sự việc này suy cho cùng cũng đơn giản.
Thế tử Túc vương giết hoàng đế, về tình về lý đều phải chém đầu cả nhà Hứa gia.
Nhưng ai dám hạ mệnh lệnh này? Làm sao đưa Túc vương Hứa Du đến kinh thành chịu chết?
Không thể để Hứa Du đến kinh thành chịu chết, vậy chỉ còn cách phát binh đánh tới.
Một khi phát binh, Túc vương không phản cũng sẽ phản.
Túc vương làm phản thì sáu mươi năm thái bình sẽ sụp đổ trong phút chốc, cuối cùng sẽ biến thành cái dạng gì thì không ai dám chắc.
Chỉ giết Hứa Bất Lệnh mà không trách Túc vương, Túc vương vẫn có thể sẽ phản.
Mà không giết Hứa Bất Lệnh thì ai dám lên tiếng?
Hoàng đế đã bị hại, còn nín nhịn không giết Hứa Bất Lệnh, vậy triều đình còn có tác dụng gì?
Rốt cuộc thì, đây là vấn đề đánh hay không đánh.
Và vấn đề này, dù là tam công cửu khanh cũng không dám tự tiện kết luận, cũng không có tư cách kết luận.
Cứ như vậy mỗi người một ý, tranh luận đến tối khuya, trong Thái Cực kim điện rốt cuộc cũng đạt được nhất trí - trước tìm người có thể đảm đương việc lớn.
Trong kim điện người người nhốn nháo, vương công thường ngày không vào triều đều đã tới, còn có các lão nhân tôn thất.
Thái úy Lưu Bình Dương sau khi tiếng ồn dần lắng xuống, rốt cuộc đứng dậy, cất cao giọng nói: "Chư vị, nước không thể một ngày không có vua! Cứ tiếp tục tranh luận thì lục lộ thân vương đến Trường An sẽ thành cái dạng gì ai cũng rõ, thánh thượng chưa lập hoàng trữ, hiện giờ việc cấp bách là xác nhận chọn ra một minh quân để thông cáo thiên hạ, tránh cho toàn bộ thiên hạ lâm vào biển lửa khói báo động!"
Lời vừa nói ra, cả triều văn võ đều im lặng, mới nhận ra tình thế hiện tại không ổn.
Chưa nói đến chuyện Túc vương có phản hay không.
Tống Kỵ không có hoàng hậu và trưởng tử, bởi vậy vẫn luôn chưa lập hoàng trữ.
Nếu sáu vương đến kinh thành trước, trên long ỷ vẫn còn trống không, vậy triều thần sẽ không có tiếng nói gì, sáu vị thân vương Tống thị đều có tư cách kế thừa đại thống, ai đến kinh thành trước thì người đó là hoàng đế, hơn nữa còn danh chính ngôn thuận.
Trong tình hình này, sáu vị thân vương chắc chắn sẽ không ngừng vó ngựa chạy đến Trường An, hơn nữa có thể Túc vương còn chưa giết đến Trường An, Ngụy vương và Sở vương ở gần Trường An nhất có thể đã đánh nhau trên đường.
Hoặc có thể sáu vương đều bất động, chờ Túc vương phá Trường An, giết sạch nhất mạch tiên đế, sau đó sáu long đoạt đích.
Vì tranh đoạt long ỷ, những tình huống không tưởng tượng nổi đều có thể xảy ra.
So với thiên hạ đại loạn thì hoàng vị không đáng gì, dù sao đánh qua đánh lại thì hoàng vị cũng là của Tống gia, không có chiếu lệnh của quân chủ, sáu vương dựa vào đâu nghe theo điều động của đám triều thần các ngươi?
Nhận ra tình huống này, cả triều văn võ lập tức lo lắng, chuyện Túc vương có phản hay không để sau, trước mắt phải ổn định lục lộ thân vương Tống thị rồi tính tiếp.
Chỉ cần thành Trường An có thiên tử, lục lộ phiên vương cũng không dám danh chính ngôn thuận đến cướp, không phải người không có vị thì không được ngồi.
Dù sao phản một mình Túc vương, cũng tốt hơn việc lục lộ thân vương cùng nhau làm phản.
Trong chốc lát, Thái Cực điện trở nên im lặng, ánh mắt của các quan từ trái sang phải, tứ phía dần dần tập trung vào Yến vương Tống Ngọc đang đứng ở góc cung điện, sắc mặt mang theo bi thương, nước mắt đầm đìa.
Muốn chọn quân chủ thì chắc chắn phải là người họ Tống, vì Tống Kỵ chưa lập được hoàng trữ, những người có tư cách kế thừa hoàng vị ở Trường An này chỉ có mấy vị hoàng tử con thứ và Yến vương Tống Ngọc.
Thôi hoàng hậu chết trẻ, không có con trai, mấy vị hoàng tử nhỏ có mẹ là những người xuất thân từ các thế gia nhỏ hoặc nhà quan lại.
Theo lý tông tộc lễ pháp, không có con trưởng thì lập con thứ, nhưng con trai lớn nhất của Tống Kỵ mới sáu tuổi, mặc long bào cũng không gánh vác được việc, cũng không có chỗ dựa từ nhà mẹ đẻ, lên ngôi cũng vô dụng.
Mà Tống Ngọc thì khác, Tống Ngọc là con thứ của tiên đế, anh ruột cùng mẹ với Tống Kỵ, năm xưa đều có tư cách kế thừa hoàng vị, hiện tại tự nhiên cũng có.
Về văn thao võ lược, Tống Ngọc luôn có tài hoa hơn người, không tranh không nóng nảy, lâu nay dạy học ở Quốc Tử Giám.
Về cách làm người thì không cần phải nói, 'Đương đại chân quân tử' ai cũng biết.
Dù bản lĩnh không bằng Tống Kỵ, cũng hơn một đứa trẻ sáu tuổi nhiều.
Các quan suy xét một hồi, lúc này ở thành Trường An, người thừa kế hoàng vị có thể đứng ra chủ trì đại cục, có vẻ chỉ có Tống Ngọc.
Bất quá lời này hiển nhiên không thể nói thẳng ra, bởi vì việc ủng lập em trai làm hoàng đế mà không phải hoàng tử, nói chung vẫn có chút không hợp, nếu ai đó nói ra mà cuối cùng bị phủ quyết, tiểu hoàng tử kế vị sau này lớn lên, số phận của người đó sẽ thế nào ai cũng rõ.
Kết quả là cả triều văn võ đều hướng ánh mắt vào góc đại điện, chờ Tống Ngọc tự mình đứng ra.
Chỉ là Tống Ngọc nhìn không có vẻ gì là muốn tranh giành hoàng vị, chỉ là mặt mày đau buồn, không ngừng rơi nước mắt, xem ra bị cái chết của anh trai làm đau lòng không nhẹ, vẫn chưa hoàn hồn.
Không ít triều thần thở dài, lại hướng ánh mắt về phía người có chức quan cao nhất có thể quyết định.
Theo lý thuyết lúc này, không có hoàng hậu, mẹ cả của hoàng đế là Tiêu thái hậu nên ra mặt làm chủ, mời Tống Ngọc kế vị, Tống Ngọc sẽ từ chối vài lần, sau đó bất đắc dĩ lên ngôi.
Nhưng Tiêu thái hậu mấy ngày trước đã đến biệt thự nghỉ dưỡng, có lẽ vẫn chưa nhận được tin tức, hơn nữa Tiêu thái hậu là em gái của Tiêu Sở Dương, để thái hậu quyết định, chẳng khác nào để Tiêu Sở Dương quyết định.
Kết quả là, cả triều văn võ đều dồn ánh mắt vào tam công, chờ ba người này trả lời.
Phía trước triều đình, thái úy Lưu Bình Dương vẫn im lặng, không phải là người đầu tiên mở miệng, bởi vì nhân tuyển hiện tại chỉ có Tống Ngọc, tình thế đã đi đến mức này thì không cần phải thao túng nữa.
Trầm mặc một lúc sau, ngự sử đại phu Thôi Hoài Lộc thở dài, chuẩn bị tiến lên nói chuyện.
Nhưng đúng lúc này, người đứng đầu bá quan, đương triều tể tướng Tiêu Sở Dương đứng dậy, trầm giọng nói: "Nước không thể một ngày không có vua, theo lễ pháp, nên đưa hoàng trưởng tử Tống Linh vào cung kế vị, chư vị, có ai dị nghị không?"
Cả triều văn võ đều có chút không hiểu - tình thế đã rõ ràng như vậy, nhà ngươi ủng lập tiểu hoàng tử chẳng khác nào đắc tội với Tống Ngọc?
Sắc mặt Tống Ngọc vốn đang đau buồn chợt trầm xuống, trong nháy mắt ánh mắt giận dữ, nhưng vội vàng che đậy.
Lưu Bình Dương hơi gấp, vội vàng muốn lên tiếng chen vào, ngự sử đại phu Thôi Hoài Lộc cũng lên tiếng: "Ta tán thành."
Trong triều đình lập tức nhốn nháo lên, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rõ ràng lúc này lập Tống Ngọc là hợp lý nhất, sao lại lập một đứa trẻ không hiểu chuyện gì làm hoàng tử? Muốn khống chế quân chủ tuổi nhỏ để thao túng triều đình thì cũng phải chọn lúc thái bình, Trường An giờ sắp mất, một tiểu hoàng đế sáu tuổi, làm sao hiệu lệnh được sáu vị thân vương?
Nhưng trong ba vị tam công thì đã có hai vị đứng ra ủng hộ lập hoàng trưởng tử, dựa theo lễ pháp cũng thực sự nên như vậy, bọn họ cũng không dám tùy tiện bác bỏ để đắc tội tân quân, chỉ có thể nhìn về phía thái úy Lưu Bình Dương đang nắm quyền chỉ huy quân đội Đại Nguyệt… (hết chương này)
