Thiên Ảnh

Chương 10: Thần giáo dư nghiệt




Lão Mã đi hai bước, đột nhiên thấy một thôn dân quen thường ngày hay tới quán rượu uống rượu, vội vàng kéo lại hỏi:
- Phía trước đã xảy ra chuyện gì rồi, sao lại ồn ào như vậy
Thôn dân nọ đi vội không chịu dừng lại, lớn tiếng nói:
- Nghe nói là mấy tiên sư của Thiên Thu môn phát hiện một yêu tà thần giáo dư nghiệt lẩn vào bên trong môn, hôm nay đã bức đến bên ngoài thôn rồi
Thân thể lão Mã chấn động, theo tiềm thức buông lỏng tay
Sau một lát, lão quay người nhìn sang Lục Trần bên cạnh
Nhưng chỉ thấy vị bằng hữu này của mình hơi nhíu mày, sắc mặt hờ hững, chỉ có đôi mắt giống như lóe lên một tia sáng khác thường
Lão Mã hít sâu một hơi, thấp giọng nói:
- Về đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Trần nhìn lão một cái, lạnh nhạt nói:
- Giờ ngươi quay về, rơi vào mắt người bên ngoài chẳng phải càng cổ quái sao
Lão Mã cau mày, nhìn thoáng qua xung quanh, quả nhiên chỉ thấy hầu như mọi người trong thôn đều đang đi về hướng đầu thôn
Lúc này nếu chỉ có hai người bọn họ đi một nửa đường đột nhiên quay về, quả thật trông rất nổi bật
Lúc này Lục Trần đưa tay vỗ vỗ bờ vai lão, nói:
- Đi thôi, chúng ta cùng đi qua nhìn một chút
Vừa nói hắn vừa đi thẳng về phía trước
Lão Mã hơi bất đắc dĩ đi phía sau hắn, thở dài một hơi, cũng đi theo tới
Hai người đi một đường tới lối vào Thanh Thủy đường thôn
Nơi này một bên nước, một bên ruộng, ở giữa chỉ có một con đường rộng hai trượng thông ra bên ngoài
Chỉ thấy cách cửa thôn chừng ba mươi trượng có năm người mặc trang phục tương tự đang đứng đó, trong đó có một người trên ngực bị chém một vết thương, máu tươi chảy ra nhưng trong tay vẫn nắm chặt một thanh lợi kiếm, dường như còn chưa chịu từ bỏ giãy dụa
Mà bốn người khác chia ra bao vây quanh gã, cũng đều cầm vũ khí sắc bén, nét mặt thoạt nhìn đều lộ vẻ khinh miệt và chán ghét
Lục Trần và lão Mã đứng lẫn trong đám người, nhìn cảnh tượng trước mặt
Chỉ thấy quần áo trên thân thể năm người kia đều là loại đệ tử Thiên Thu môn thường mặc
Bốn người vây công có trung niên, có thanh niên
Người bị thương thoạt nhìn chỉ là một thanh niên tầm trên hai mươi tuổi, hình như là dư nghiệt thần giáo bị tam giới vây giết theo lời người thôn dân nói vậy
Khóe mắt lão Mã đầu tiên liếc sang bên cạnh một chút, thấy tất cả mọi người khẩn trương nhìn tới, không có ai chú ý tới hai người bọn họ, vì vậy âm thầm đụng Lục Trần một cái, cũng không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt lộ ý hỏi
Lục Trần nhìn chằm chằm vào người thanh niên kia trong chốc lát, không mở miệng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu
Không biết vì sao, lão Mã đột nhiên thở phào một hơi
Lúc này trong bốn người của Thiên Thu môn, vị trung niên cầm đầu vẻ mặt lạnh lùng, lợi kiếm trong tay chỉ về phía người thanh niên, quát:
- Nghiệt chướng
Đã chết tới nơi mà còn không biết hối cải sao
Người thanh niên nọ thân chịu trọng thương, vẻ mặt biến ảo, lộ nụ cười sầu thảm nói:
- Sư phụ, ngày thường ta đối với người tất cung tất kính, phụng dưỡng chu toàn, lại chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với ngươi
Sao ngươi lại có thể đối xử như vậy với ta
Người trung niên kia nghe vậy nhướn mày, trên mặt xẹt qua một tia do dự
Dường như quả thật người này ngày thường được gã rất yêu quý, giờ phút này nhất thời có chút chần chừ
Nam tử thanh niên kia đột nhiên quỳ phịch xuống mặt đất, ném kiếm sắc trong tay đi, vái lạy về phía trước, khóc với người trung niên kia:
- Sư phụ, sư phụ, là đệ tử sai rồi
Người tạm tha cho ta đi…
Người trung niên thở dài một tiếng, trường kiếm trong tay cũng chậm rãi buông xuống, thở dài nói:
- Môn quy sâm nghiêm, hơn nữa trong tiên minh đã có nghiêm lệnh, ta cũng không còn cách nào khác
Chỉ trách ngươi đã đi lầm đường
Thôi thôi, nể tình thầy trò chúng ta, ta sẽ…
Gã đang nói chuyện, mọi người xung quanh ngưng thần lắng nghe nhưng Lục Trần đứng trong đám người xa xa đột nhiên lại hừ khẽ một tiếng
Lão Mã bên cạnh hắn giật mình, quay đầu nhìn hắn
Mà lúc này đột nhiên có người hô to một tiếng:
- Sư thúc, cẩn thận
Thân thể tu sĩ trung niên kia chấn động, còn chưa kịp phản ứng liền thấy nam tử trẻ tuổi vốn đang quỳ trước mặt mình đột nhiên thò một thay dao ngắn trong tay áo ra, thân thể vọt tới, sau đó đâm thẳng một đao vào bụng người trung niên này
Chiêu đánh lén này hung ác độc địa, dù đạo hạnh và thực lực tu sĩ trung niên kia hơn xa thanh niên này nhưng trong lúc bất ngờ không phòng ngự cũng không tránh được, nhất thời trúng ám toán
Nhưng dù sao đạo hạnh của tu sĩ trung niên cũng bất phàm, gầm lên giận dữ, nhất thời cơ nhục toàn thân thít chặt, đồng thời đánh ra một chưởng, đập bay đệ tử ngỗ nghịch kia ra ngoài, sao đó lảo đảo lùi lại ba bước, vừa định rống giận, đột nhiên tiếng nói ngưng bặt
Gã cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ra vết thương dưới bụng đang chảy ra máu đen
- Trên dao có độc
Người bên cạnh sớm kinh hô một tiếng
Mà ba người đệ tử khác của Thiên Thu môn đã sớm gầm lên xông tới vây công đệ tử kia
Thanh niên nọ thân chịu trọng thương, vốn đã bỏ trường kiếm, con dao duy nhất sau khi đâm bị thương người trung niên cũng không thu lại được, giờ phút này hai tay trống trơn, dưới sự vây công của ba đồng môn xưa cũng chỉ có thể cuống quít bại lui
Nhưng mặt gã lại không hề có vẻ sợ hãi chút nào, ngược lại như điên cuồng, vừa cười ha hả vừa khàn giọng hét:
- Chân thần hạ phàm, nhất thống tam giới
Ngày sau nhất định ta sẽ đăng tiên ban, đi tới…
Lời còn chưa dứt, gã đã bị một luồng kiếm quang bổ trúng, nhất thời xoay người ngã xuống đất
Mà mấy đệ tử Thiên Thu môn giết tới như rất hận người này, đều dùng kiếm quang đánh tới
Trong nháy mắt, chỉ thấy máu tươi tung tóe, người này bị chém thành thịt nát dưới ánh mặt trời
Ngay sau đó, ba người vội vàng quay lại vây quanh tu sĩ trung niên vừa bị ám toán, giờ phút này đang ngã ngồi trên mặt đất
Vừa nhìn vết thương nọ, nhất thời bọn họ hai mặt nhìn nhau, đều lộ vẻ sợ hãi
Lúc này tu sĩ trung niên kia còn trấn định, thấp giọng nói một câu, giọng nói khàn khàn:
- Mau về núi
Ba người nọ giờ mới phản ứng, vội vàng đồng ý, sau đó một người cõng tu sĩ trung niên, hai người hộ vệ, chạy như điên, cũng không quan tâm tới dư nghiệt thần giáo vừa bị giết kia
Từ lúc nghe tin chạy tới đến lúc trận kích đấu đột nhiên này kết thúc chỉ trong thời gian ngắn ngủi nhưng chém giết kịch liệt tàn khốc khiến những người xem ở đây chấn động không nhỏ
Một hồi lâu sau, người trong thôn mới chậm rãi rời đi, đồng thời bàn tán không dứt
Đại đa số mọi người đều nghi hoặc và tò mò với tam giới thần giáo
Trong đó thật ra có nhiều người biết việc này
Dù sao đây cũng không phải là bí mật gì, liền nhân cơ hội nói rõ cho những người trẻ tuổi chưa hiểu rõ tam giới thần giáo
Đại để tam giới thần giáo thật ra là một giáo phái có lịch sử rất lâu đời, tín ngưỡng trên đời có thần, nhân, quỷ tam giới, giáo danh cũng đến từ đó
2/ 3
Tương truyền, giáo đồ Thần giáo trong Tam giới có rất nhiều kẻ điên cuồng, tin rằng chỉ có mở bức tường ngăn cách, thỉnh xin Chân thần hạ phàm, thống nhất Tam giới, chính là thiên hạ đại đồng
Bởi đó mà làm ra bao nhiêu việc kỳ dị khác người, tạo nên không ít chuyện tàn hại vạn dân, thậm chí bị gắn cho danh xưng “Ma giáo”, thiên hạ bất dung
Nhiều năm trước, giáo phái này bị Chân Tiên minh xác định là tà giáo lớn nhất, ra lệnh cho toàn thiên hạ truy sát, từ đó về sau không còn được thấy mặt trời, chuyển sang hoạt động trong bóng tối, nhưng những năm gần đây nhiều lần không ngăn chặn được, nghe nói còn có không ít giáo đồ xâm nhập vào các môn phái tu chân trong Chân Tiên minh, âm thầm thực hiện các thủ đoạn thâm độc hiểm ác, thực sự là đại họa tiềm tàng của thiên hạ chính đạo
Mọi người bàn tán xôn xao mà tản ra, không ai đi quản cái xác dư nghiệt của Thần giáo trong Tam giới đang nằm trên mặt đất, dù sao thì một lát nữa cũng sẽ có người đến dọn dẹp
Lão Mã và Lục Trần ở cuối đoàn người, cũng chầm chậm đi vào trong thôn, lão Mã thấp giọng nói:
- Thế nào
Lục Trần bình thản, tựa hồ đến thanh điệu cũng không có gì thay đổi:
- Một lũ điên
Trở về trong thôn, suối nước trong veo, trúc xanh hoa đào, còn có cả núi xanh ở xa xa, phong cảnh thanh tịnh đẹp đẽ như dẹp tan hết cảnh tượng tanh máu trước đó trong chốc lát, khiến người ta bất giác cảm thấy sự hỗn loạn và mình vẫn còn cách một khoảng rất xa
Đi trên con đường đá một đoạn, Lục Trần chợt nhìn thấy phía trước có một cái ngã ba
Nơi đó có một cây đào ngập tràn sắc đỏ, một cô nương trẻ đẹp đứng tựa vào thân cây
Gương mặt và hoa đào, nhất thời không biết cái nào đẹp hơn, đó chính là Đinh Đương
Có gió thổi tới, mấy cánh hoa rơi xuống, nàng thướt tha đứng đó, dường như thêm mấy phần tiên khí, xinh đẹp như tiên tử không vướng bụi trần
Nhiều dân làng qua lại cũng nhìn thấy cảnh này, không ít nam tử đều gật đầu lia lịa, nhất là ánh mắt mấy thanh niên trẻ tuổi lại càng lộ vẻ thèm thuồng, chỉ là đa số đều vội vàng đi qua, không ai tiến tới bắt chuyện
Phía này, Lục Trần nghiêm mặt nói với lão Mã:
- Qua vài ngày nữa là đến ngày thu hoạch trà rồi, ta cũng phải đi lấy hàng, ông về trước đi
Lão Mã mắng:
- Con khỉ
Ngươi nghĩ lão tử mù à
Lục Trần cười bảo:
- Vậy ông muốn đi lấy hàng với ta sao
Lão Mã cười nhạt:
- Đừng nói ta không nhắc nhở ngươi, đùa giỡn cho lắm rồi rồi chết chính mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói rồi phủi tay, sải bước bỏ đi
Lục Trần cười hề hề với bóng lưng của lão Mã, rồi đi thẳng đến chỗ cây đào, cười nói:
- Sao vậy, ta nhớ muội đang ngủ nướng cơ mà, sao lại chạy ra đây xem náo nhiệt thế này
Đinh Đương lườm hắn một cái, rồi lại nhìn về phía đầu thôn, nói:
- Ta nghe bên ngoài ồn ào không ổn lắm, nên định ra ngoài xem sao, kết quả vừa đi tới đây thì mọi người đã quay lại rồi
Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì vậy
Lục Trần bèn kể lại sự việc với nàng, Đinh Đương hít một hơi lạnh ngắt, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, nói:
- Hả
không phải Tên đó cũng là đệ tử Thiên Thu môn sao, đã tu luyện tiên pháp đạo thuật, sao nói chết là chết được
Lục Trần bật cười, đưa tay khẽ gõ đầu Đinh Đương, cười mắt:
- Coi muội nói kìa, dựa vào đâu mà nói tu sĩ đã tu luyện đạo pháp thần thông là không thể chết
- Đi đi đi
Đinh Đương tuôn một trào hỡn dỗi, xua tay đánh cái tay lợi dụng của Lục Trần, rồi gương mặt có phần hoài niệm, rồi lại lo âu nói:
- Nhưng… tu sĩ tu tiên mà chúng ta mong cầu không phải chính vì trường sinh bất tử, phi thăng thành tiên hay sao
Khó khăn lắm mới có được cơ duyên, thì cứ yên ổn mà tu luyện, ngoan ngoãn sống qua ngày thì tốt biết bao mà, sao lại còn có nhiều chuyện rắc rối đến vậy
- Chậc, những gì muội nhìn thấy chưa là gì cả mà đã ở đây thở ngắn than dài rồi
Lục Trần liếc nhìn nàng, nói:
- Ta bảo này, lúc nãy muội chưa nhìn thấy, cái tên chết bên ngoài thôn đó bị người ta chém trước sau bảy nhát, một nhát đứt tay, hai nhát xuyên bụng, một nhát chém đứt gân cốt, còn ba nhát chém cả vào mặt, máu cứ gọi là bắn tung tóe, cuối cùng chỉ còn lại một vũng thịt nát, chẳng còn nhìn ra hình người nữa rồi…
- Ối
mặt Đinh Đương trắng bệch, hai tay bưng kín tai, chẳng còn đoái hoài đến phong thái tao nhã nữa
Nàng tung một chân đá vào Lục Trần:
- Im ngay
Im ngay1 Im ngay… Ọe
Nhìn nàng đưa tay ôm ngực như muốn nôn, Lục Trần liền cười ha hả, rồi thu nụ cười lại, nhìn nàng nửa như cười nửa như không:
- Mới chỉ chút chuyện như vậy đã chịu không nổi rồi, sau này nhỡ như có cơ hội vào môn phái tu tiên thì làm thế nào
- Xí
Đinh Đương thở dốc được một lúc, mãi mới thoát khỏi ảo giác đáng sợ đó, giận dữ nói với Lục Trần:
- Nói xằng nói bậy
Tông môn tiên gia là nơi thế nào mà lại đáng sợ như huynh nói chứ
Hơn nữa, bản thân huynh chẳng phải cũng là một người phàm, đứng đây nói cả buổi, cẩn thần sau này tiên trưởng đi ngang qua nghe thấy được, sẽ bắt huynh đi trừng phạt thật nặng đó
Lục Trần nhún vai, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cười bảo:
- Thôi bỏ đi, mấy ngày nữa là Thiên Thu môn phái người đến lấy linh trà linh cốc, ta cũng phải lên Trà sơn lấy ít linh trà đổi linh thạch đây
mắt Đinh Đương liền sáng rực, nói:
- Dạo này thu hoạch thế nào, có thể đổi được bao nhiêu linh thạch
Lục Trần nhìn nàng một cái, cười đáp:
- Coi muội sốt sắng chưa, tích trữ được bao nhiêu linh thạch rồi
Còn bao nhiêu nữa là đủ một nghìn
Đinh Đương hừ một tiếng, nói:
- Lão nương còn lâu mới nói với huynh, tóm lại, huynh có linh thạch thì hẵng tới tìm ta, bằng không thì biến
Lục Trần cười bảo:
- Ta nói, hôm nay người làm ở thôn Thanh Thủy Đường này không ít đâu, đa số là đàn ông, muội chỉ cần cởi mở một chút, thì con số một nghìn chắc cũng không có gì khó
- Khốn kiếp
Huynh cho lão nương là người tùy tiện vậy sao
Đinh Đương nổi cáu, chỉ có điều thấy Lục Trần gật đâu lia lịa, Đinh Đương liền đỏ mặt, nhịn không được lại đạp tới một cước, hục hặc nói:
- Xú nam nhân, việc gì huynh cứ phải chọc ta nổi giận, sợ ta già không đủ nhanh sao
Lục Trần nhảy tránh, mỉm cười nói:
- Linh thạch ấy mà, sống không giữ được, chết không mang theo được, trước giờ ta toàn dùng tùy tiện
Có điều đại khái là những người đang làm việc trong thôn này đều như muội, muốn đi Giám Tiên Kính trong Thiên Thu môn một chuyến, nên dù nhìn muội có thích thú, nhưng cũng không ai muốn tới rước muội phải không
Đinh Đương dừng bước, hừ một tiếng, nói:
- Huynh biết rồi còn nói, mấy kẻ tiểu nhân vô sỉ đó, cả ngày chỉ biết nghĩ cách lợi dụng, lão nương chỉ cho một cước đã đạp chúng bay xa, kết quả lũ không có khí phách đó hết kẻ này đến kẻ khác nói xấu sau lưng ta
Dừng một lúc, chính nàng lại không kìm được tò mò, nói:
- Này, xú nam nhân, lúc trước ta không để ý, nhưng hôm nay huynh nói vậy, hình như có hơi kỳ lạ thật
Tại sao những người khác đều muốn truy cầu cơ hội đó, nhưng hình như lúc nào huynh cũng có vẻ không hề quan tâm vậy
Lục Trần cười nhìn Đinh Đương, Đinh Đương nhíu nhíu mày, chợt cảm thấy nội tâm lạnh đi đôi phần
2/ 4
Thế nhưng cảm giác khó chịu này của Đinh Đương chỉ hơi thoáng qua, chốt lát sau, chỉ thấy Lục Trần cười hì hì khoát tay, nói:
- Linh thạch thì dễ gặp, nhưng mỹ nhân như muội thì lại hiếm thấy, có cơ hội để gần gũi, cơ duyên như vậy không thể nào bỏ qua được
Đinh Đương liền đỏ mặt, liếc xéo một cái rồi quay người bỏ đi
Lục Trần nhìn nàng đi về căn nhà ở xa xa, rồi cũng quay người tiếp tục đi về phía trước
Khi đi đến gốc cây hòe lớn, chỉ thấy lão đánh cá tên lão Dư vẫn còn ngồi dưới bóng cây câu cá, dường như khi nãy trong cả thôn cũng chỉ có mình ông thờ ơ với mọi chuyện xảy ra bên ngoài
Có điều, hiện giờ ngoài lão đánh cá ra, lão Mã cũng đang đứng sao lưng lão Dư, liên tục ngóng nhìn dòng suối Thanh Thủy đằng trước
Lục Trần đi tới, đứng cạnh lão Mã, nói:
- Con suối này đâu có cá
Lão Mã trông có vẻ không giật mình khi hắn xuất hiện đột ngột, mà lại chỉ vào kẽ hở giữa mấy viên sỏi lớn bé dưới dòng suốt trong vắt, nghiêm mặt nói:
- Ngươi nói vậy là nhầm, nhìn đi, ở đó có rất nhiều cá
Lục Trần chán nản nhìn mấy con cá nhỏ nhỏ còn hơn cả ngón tay, lúc này đang bơi lội nhàn nhã, thở dài một tiếng, nói:
- Ý ta là, suối này không có loại cá lớn mà lão Dư muốn câu
Lão Mã ngẫm rồi nói:
- Ngươi nói phải
Hai người đi sóng vai bên bờ Thanh Thủy, gió xuân lướt nhẹ qua, sảng khoái vô cùng, đang bước đi lão Mã chợt lên tiếng:
- Nữ nhân tên Đinh Đương đó, nếu tập hợp được đủ một nghìn viên linh thạch, may mắn lọt qua ải Giám Tiên Kính của Thiên Thu môn, được vào Thiên Thu môn, trở thành tu sĩ, ngươi đoán xem việc thứ nhất nó sẽ làm là gì
Lục Trần nhìn về ngọn núi phía xa, nhoẻn miệng cười:
- À, nỗ lực tu luyện để đạt được trường sinh bất tử
Lão Mã nhìn hắn một cái, nói:
- Ta nghĩ sau khi có đạo hạnh, việc đầu tiên nó sẽ làm chính là lén trở về đây, giết hết những người đàn ông đã từng có quan hệ với mình
Lục Trần bật cười, đưa tay vỗ vỗ vai lão Mã, nói:
- Lão Mã à, sao mà suy nghĩ ông đen tối thế
Nữ nhân người ta cũng chưa có trêu chọc ông mà, cơ gì mà ông không ưa muội ấy như vậy
Hơn nữa, những chuyện chưa xảy đến đó, ai mà nói được cho rõ ràng, theo ta ấy, nói không chừng sau khi Đinh Đương đắc đạo, còn thương nhớ tình xưa, khéo lại quay về độ hóa ta lên núi tu đạo không chừng, ông nghĩ sao
Chính hắn cũng không nhịn được phá lên cười ha hả
Lão Mã cười nhạt một tiếng, chẳng thèm để ý đến hắn, lại đi về trước mấy bước, nhìn thấy quán rượu chỗ ngã ba, ông chợt thản nhiên nói:
- Ngươi biết ta đúng
Lục Trần khựng lại một chút, đi đến ngã ba đó, quay đầu cười bảo lão Mã:
- Trời không còn sớm nữa, ông về quán rượu của ông đi, ta về nhà đánh một giấc đây
Lão Mã nhìn hắn, nói:
- Chuyện ngươi nhìn thấy nhiều hơn ta, hà tất phải vờ như không thấy
Lục Trần khẽ cụp mắt xuống, trầm mặc một lúc rồi nói:
- Đã nhìn thấy nhiều, nên nghĩ cũng thoáng hơn, như vậy chí ít sống cũng thoải mái
Hắn nhún vai, nói:
- Bằng không thì cho dù có sống, nói không chừng cũng là sống không bằng chết, thôi thì vẫn nên để bản thân vui vẻ chút thì tốt hơn
Nói xong, Lục Trần cười ha hả một tiếng, trông rất vui tươi bên dòng suối giữa gió xuân, dưới hoa đào trúc xanh, hắn phất tay với lão Mã, rồi quay người bước đi
Lão Mã nhìn theo bóng lưng của hắn, lắc đầu, trên mặt dần lộ vẻ cảm khái, chỉ là cuối cùng không nói thêm gì nữa
Sau khi tạm biệt lão Mã, Lục Trần men theo con suối Thanh Thủy đi lên phía trên, thẳng đến dưới chân núi, nhìn thấy một gian nhà tranh lẻ loi nằm bên chân núi, xa hơn nữa là một đầm nước xanh ngắt, đó chính là nơi bắt nguồn của dòng suối
Lúc này Lục Trần đang nhai một phiến lá trúc không biết ngắt từ đâu ra, cái vị hơi đăng đắng mà lại thanh tịnh đó kích thích đầu lưỡi, hắn nhàn nhã bước về phía căn nhà tranh nọ
Có điều khi còn cách căn nhà tranh hơn mười trượng, hắn chợt rùng mình, bỗng chốc lảo đảo, nhìn có vẻ suýt nữa ngã xuống đất, may mà bên đường có một cây đào, Lục Trần nắm lấy thân cây, dùng lực thật mạnh, đến nỗi cây đào rung lắc một trận, vô số cánh hoa màu hồng phấn rơi xuống, như một cơn mưa xuân rực rỡ mê người
Lục Trần há miệng, da thịt trên mặt vặn vẹo, nhìn giống như đang ngoác miệng la lớn, hệt như một con dã thú bị thương đang gào thét, song không biết vì sao, dù hắn có há to miệng, nhưng kỳ lạ thay, chẳng có một chút âm thanh nào phát ra từng trong miệng hắn
Tiếp theo, cơ thể hắn bắt đầu run rẩy không ngừng, dường như trong nháy mắt cả người hắn phải hứng chịu một cơn đau không tưởng
Không một dấu hiệu, trong đôi mắt hắn, giữa đồng tử màu đen, thình lình, nổi lên hai ngọn lửa
Ngọn lửa màu đen
Lửa đen cháy hừng hực, hệt như cái đêm năm đó
Ngọn lửa màu đen đột nhiên xuất hiện, bùng cháy trong đôi mắt của Lục Trần, tiếp theo đó khắp chỗ trên cơ thể hắn dưới lớp y phục dường như đều vang lên âm thanh quái lạ tràm thấp trong cùng một giây khắc, nó như tiếng ma sát của xương cốt, lại giống âm thanh kêu rên của máu thịt, nghe mà sởn hết cả gai ốc
Lục Trần hít sâu một hơi, nghiến chặt răng rồi bước từng bước lớn đi về phía căn nhà tranh dưới chân núi, bước chân của hắn có vài phần loạng choạng, tựa hồ mỗi một bước chân đều mang đến cơn đau khủng khiếp cho hắn
Mới lao đi được vài bước, thấp thoáng có thể nhìn thấy trên một vài phần da thịt lộ bên ngoài, như mặt, cổ và hai tay, đều hơi nổi lên những đường vân màu đen quỷ dị, nhìn qua trông như những đường hoa văn
Tựa như ngọn lửa đang bùng cháy
Lục Trần thở hổn hển, chạy nhanh hơn, căn nhà tranh ở phía trước mỗi lúc một gần, nhưng dị tượng trên người hắn hình như đang muốn bùng nổ
Thình lình, trên da thịt ở gáy hắn, một ngọn lửa đen quỷ dị lao ra khỏi lớp da thịt, rồi bắt đầu bùng cháy, chỉ trong một chớp mắt, da thịt quanh ngọn lửa đen này đã khô nứt hết
Lục Trần gầm một tiếng trầm đục, cơ thể run rẩy, như muốn ngã nhào xuống, nhưng không biết dũng khí và nghị lực có từ đâu, mà trong cơn đau đớn khốc liệt của ngọn lửa thiêu thân, hắn vẫn gắng gượng không ngã xuống, mà vẫn tiếp tục chạy về phía căn nhà tranh
Như thể trong căn nhà bình thường đó, có thứ thảo dược cứu mạng hắn
Thời gian trôi qua, cơ hồ mỗi khắc, tình hình trên cơ thể Lục Trần lại chuyển biến xấu, lửa đen không ngừng nổi lên khắp nơi trên cơ thể hắn, lúc là mu bàn tay, lúc thì là ngực, rồi đến lưng, đỉnh đầu, bắt chân, cẳng chân, gần như chỗ nào cũng có, đến đỗi khi Lục Trần chạy đến phía trước cửa căn nhà tranh, nhìn qua toàn thân hắn như đã bị lửa đen nuốt chửng
Hắn đẩy cửa xông vào nhà, cánh cửa đó mở ra rồi đóng lại ngay lập tức, đang bị lửa đen thiêu đốt đau đớn vô cùng, lúc này hắn lại đột nhiên khựng lại, sau đó tại một vị trí nào đó trên đỉnh đầu hắn, bỗng nhiên rơi xuống một cọng cỏ màu xám xấu xí
2/ 5
Nhánh cỏ phản chiếu ánh sáng trong cặp mắt bị lửa đen chiếm lĩnh của hắn, Lục Trần hừ một tiếng, sau đó sải bước đi nhanh tới cái giường gỗ duy nhất trong nhà, nằm lên trên
Cái giường trông khá đơn sơ, nhưng rất bằng phẳng, phía trên còn phủ một lớp chăn đệm, cũng không biết Lục Trần đưa tay ấn lên chỗ nào trên giường, đột nhiên chỉ nghe thấy một tiếng vang trầm, ván giường lật lên, lập tức đẩy Lục Trần xuống dưới giường, căn nhà tranh này cũng ngay lập tức rơi vào im lặng, trống trải, không còn bất cứ âm thanh nào
Lúc vẫn còn giữa khoảng không xoay vòng, kẻ đã bị lửa đen thiêu đến đau đớn cùng cực không kìm được khẽ gầm một tiếng, đến khi trước mắt tối đen, cơ thể hắn bắt đầu không tự chủ rơi xuống dưới, hắn bỗng đưa tay phải đánh mạnh lên tim
Không có âm thanh, không có động tĩnh, dường như bóng tối không hề nhúc nhích, nhưng bóng người đang rơi xuống giữa bóng tối, cái cơ thể đang bị lửa đen thiêu đốt, lại đột nhiên biến mất
Cứ thế tiêu biến giữa khoảng không
Ngay sau đó, trước mắt Lục Trần chợt lóa lên một dải sáng mông lung, tiếp theo đó, cơ thể hắn rơi mạnh xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục
Lửa đen vẫn cháy một cách vô tình trên xác thịt hắn, cơ thể hắn khô nứt từng chỗ, như thể sắp bị thiêu thành một đống tro tàn, còn chỗ hiện tại của hắn lại bỗng nhiên biến thành một nơi trống trải thần bí, độ rộng không quá hai trượng, độ cao cũng chỉ có vài trượng
Bốn phía quanh nơi này như kết thành một thể, gỗ dày đặc, mặt ngoài đầy nét cổ xưa, loang lổ nhiều màu, hình như đã trải qua vô số năm tháng, đồng thời trên đó lại có một luồng khí xanh thoang thoảng bao trùm, khiến tất cả tường gỗ nhìn có hơi mơ hồ, giống như một hốc cây cổ xưa
Trên mặt đất trong “hốc cây” này, khoảng đất chỉ rộng khoảng hai trượng, ở giữa có một vũng nước chiếm hết phân nửa không gian, những chỗ khác đều là thực địa
Trong vũng nước đó, chất nước trong suốt mang chút sắc xanh ngọc, phẳng lặng bất động, không nhìn rõ sâu hay cạn, như một viên ngọc bích óng ánh, dường nhưcó một luồng sinh khí tươi mới vô cùng mãnh liệt toát ra từ trong vũng nước đó
Lúc này Lục Trần ngã nhoài trên mặt đất cách vũng nước đó không xa, bị lửa đen thiêu đốt, hiện giờ hắn gần như đến sức để đứng dạy cũng chẳng có, nhưng hắn nằm trên đất,vẫn cố gắng giãy giụa, từ đó cơ thể xê dịch, cuộn hai vòng, chỉ nghe thấy một tiếng “tõm”, cả người hắn đã ngã vào trong vũng nước đó
Ục
Đó là một âm thanh kỳ lạ, đột nhiên truyền ra từ trong tai, như ngăn cách tất cả mọi thứ trên cõi đời, lại như cả thiên địa chỉ còn lại mình hắn
Sóng nước sâu thẳm lay động dữ dội, vô số những bọt khí lớn bé nổi lên trước mắt, cảm giác mát lạnh áp sát thân thể từ bốn phía, dần dần trấn áp cảm giác thiêu đốt khốc liệt đáng sợ đó
Vũng nước này sâu hơn so với tưởng tượng, nhưng độ rộng cũng chỉ có vậy, thậm chí Lục Trần có thể đứng thẳng giữa vũng nước, hắn cứ thế cuộn tròn người, như một đứa trẻ sợ hãi, trốn trong làn nước yên tĩnh, mặc cho dòng nước gột rửa thân thể hắn, như bàn tay dịu dàng xoa dịu tâm hồn đầy thương tổn
Dù là ở dưới nước, lửa đen trên người Lục Trần vẫn chưa bị dập tắt, ngọn lửa đen vẫn đang cháy, nhưng bị sức sống kỳ lạ trong làn nước này áp chế, lửa đen bắt đầu dịu dần, sau đó từ từ rút vào trong da thịt Lục Trần, nhỏ dần yếu dần, rồi biến mất không tiếng động khỏi cơ thể hắn
Gợn nước quây quanh hắn, sau đó với một tốc độ mắt thường có thể thấy được, những vết thương đáng sợ do lửa đen tạo nên trên người Lục Trần bắt đầu hồi phục lại nguyên trạng
Tất cả nhanh chóng như chưa hề có gì xảy ra, ngoài gã đàn ông đang kiệt sức đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn co chặt người, ẩn sâu dưới nước, mãi hồi lâu không lộ đầu lên, dưới vũng nước yên tĩnh này, môi hắn hình như cũng đang khẽ run
Hắn nghiến chặt răng, mặt hơi méo mó, sắc mặt có phần bi ai thống khổ, dường như sắp bật khóc giữa ánh nước, rồi như lại cố kìm lại, gắng gượng không phát ra âm thanh
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ngước lên nhìn phía trên, giữa ánh hào quang của sóng nước dập dềnh, là một thế giới khác mơ hồ, dường như không bao giờ nhìn được rõ ràng, cũng như không nhìn thấy điểm tận cùng
Sáng hôm sau
Đêm qua ngày đến, khi ánh mặt trời một lần nữa đổ xuống ngôi làng yên tĩnh này, một ngày giống như hôm qua, cả thôn lại náo nhiệt như mới bừng tỉnh
Lục Trần vừa ngáp vừa bước ra khỏi căn nhà tranh, cẩn thận đóng cửa, rồi xuống núi đi vào trong thôn
Lão Dư lại ngồi dưới gốc cây hòe nọ câu con cá lớn mà vĩnh viễn không có hy vọng tìm thấy, người đi qua đi lại tốp năm tốm ba nói chuyện ồn ào, chủ đề bàn tán đa phần là chuyện vài ngày nữa Thiên Thu môn sẽ phái người đến lấy linh trà linh cốc, trong đó còn xen lẫn vài câu đôi lời về vụ tàn sát ở đầu thôn hôm qua
Lục Trần nghe được một lúc thấy hơi vô vị, cộng thêm cảm giác bụng đói, bèn đi về phía quán rượu theo thói quen
Mặc dù giờ này muộn hơn lúc hắn tới vào hôm qua, nhưng hiển nhiên lão Mã vẫn chưa có ý định mở cửa làm ăn, cửa quán rượu vẫn đóng
Có điều với Lục Trần thì cái này chẳng là gì, hắn đi tới gõ hai tiếng “bịch bịch” vào cửa, rồi cười lớn nói:
- Lão Mã, mở cửa làm ăn đi thôi
Sau một lúc, trong nhà có tiếng bước chân vang lên, có người đi đến cửa sau, tiếp đó mở cánh cửa “cọt kẹt” một tiếng, thân hình hơi mập mạp của lão Mã xuất hiện
Lục Trần cười vỗ vào vai lão Mã, nói:
- Đói bụng rồi, nấu ít món ăn đi
Nói rồi đi thẳng qua ông, sau đó chỉ nghe thấy lão Mã khẽ ho một tiếng
Lục Trần nhìn chăm chú, đảo mắt quanh bên trong quán rượu, lập tức nhìn thấy ở bàn phía trước, có một bóng người khác đang ngồi lúc sáng sớm tinh mơ này
Đó là một ông lão nhìn như ngoài năm mươi, tóc hơi bạc, gương mặt ôn hòa mỉm cười, thậm chí lúc nhìn thấy Lục Trần còn khẽ gật đầu
Lão Mã đóng cửa sau lưng lại, cài then cửa, rồi đi đến cạnh Lục Trần thấp giọng nói:
- Lưu tuần sử mới tới đây hồi sáng nay
Lục Trần gật đầu, đi đến cười với ông lão đó, trông có vẻ rất thân thiết, còn vỗ lên vai ông, cười bảo:
- Lưu lão đầu, không phải một năm mới đến một lần sao, ta nhớ lần trước ông đến thôn Thanh Thủy Đường cũng mới nửa năm trước, sao, nhớ ta à
- Ha ha ha ha…
Ông lão họ Lưu này trông có vẻ rất hòa nhã, cười nói với Lục Trần:
- Tiểu Lục ngươi đúng là biết nói đùa, có điều lần này là ta phụng mệnh Tiết đường chủ đi kiểm tra theo lệ, tiện thể tới chào hỏi hai người luôn
2/ 6
Đùa thì đùa, nhìn gương mặt tươi cười hàm chứa nét nghiêm túc của Lưu lão đầu, Lục Trần nghiêm mặt nói:
- Có chuyện gì vậy
Lưu tuần sử cười bảo:
- Lão phu tuổi cao rồi, ba tháng trước lại gặp chuyện trong một chuyến tuần sát, đánh nhau với kẻ khác một trận rồi bị thương, ngẫm lại thì ta cũng đã làm trong Tiên Minh được mấy chục năm rồi, nên đang nghĩ hay là về nhà dưỡng lão
Lục Trần hơi bất ngờ, ngạc nhiên nói:
- Lại có chuyện này nữa sao
Lưu tuần sử cười đáp:
- Sao lại không
Sau này công việc hai bên sẽ do Tiên Minh và Tiết đường chủ Phù Vân Ti phái người đến xử lý, it ngày nữa lão phu sẽ trở về Tiên Minh, sau khi hoàn thành vài việc cuối cùng, sẽ cáo lão về quê, dưỡng lão ở tông môn, không quan tâm thế sự nữa
Tiểu Lục, chúng ta quen biết cũng được mười năm rồi, từ giờ xin cáo biệt tại đây, hy vọng sau này hữu duyên tương phùng
Lục Trần gật đầu, chắp tay nói:
- Mấy năm nay đều nhờ có Lưu tuần sử chiếu cố, tại hạ vô cùng cảm kích
Lưu tuần sử cười ha hả, nói chuyện với Lục Trần thêm mấy câu nữa rồi đứng dậy cáo từ
Lục Trần cùng lão Mã tiễn ông ra tới cửa, đợi sau khi ông đi xa, Lục Trần nhìn lão Mã đóng cửa, khuôn mặt mập mạp dường như có vẻ nặng nề, chợt cười một cái, nói:
- Sao nhìn sắc mặt ông kém thế, có tâm sự gì à
Lão Mã liếc hắn một cái, nói:
- Ngươi không thấy lo chút nào sao
Lục Trần khoát tay, đáp:
- Hôm qua ta đã nói với ông rồi còn gì, làm người quan trọng nhất là cần nghĩ thoáng ra, bất cứ chuyện gì cũng đừng để trong lòng, như vậy mới có thể sống thoải mái được
Nói đi, có chuyện gì thế
- Bề trên nói, muốn trừ bớt lượng linh thạch phát cho ngươi mỗi tháng
Một tiếng “Rầm!” vang lên, làm lão Mã giật nảy cả mình, chỉ thấy Lục Trần đập bàn đứng dậy, mặt giận dữ, quát:
- Mẹ kiếp
Tên khốn nào dám động thổ trên đầu thái tuế
Lão Mã choáng váng, Lục Trần nhìn ông, hừ lạnh:
- Ông nhìn ta làm gì
Lão Mã nói giọng hả hê:
- Tên khốn mà ngươi chửi chính là Thiên Lan Chân Quân đấy
Lục Trần lập tức nghẹn họng, rồi sau đó lại nổi cáu:
- Chân Quân thì ghê gớm lắm à, lão già chết giẫm đấy muốn nuốt lời, trở mặt với ta chắc
Lão Mã đằng hắng hai tiếng, nói:
- Lục Đại Chân Quân của Tiên Minh, ai cũng là nhân vật tuyệt thế thông thiên triệt địa, ngươi lớn tiếng mắng chửi tên húy của Chân Quân như vậy, không khéo lão nhân gia có thể nghe thấy cũng chưa biết chừng
Lục Trần phì cười một tiếng, cười nhạt bảo:
- Lão tử cứ chửi ông ta đấy thì sao, lão già Thiên Lan, già mà không chịu chết, chân ngắn tay dài, béo hơn lợn, bụng một bồ gian trá, đầu lại còn trọc lóc không cọng tóc
Lão Mã trợn tròn mắt, cả một lúc lâu không nói được câu nào
Lục Trần nhìn quanh, thấy trong quán rượu yên tĩnh một bề, có vẻ sẽ không thình lình xảy ra chuyện sét đánh xuống, lại nói tiếp với lão Mã:
- Ông xem, một là lão già Thiên Lan không nghe thấy, hai là lão có cảm nhận được ta mắng lão, nhưng cũng không dám lên tiếng
Lão Mã cười khổ, nói:
- Tiểu Lục à, ngươi thế này không tốt đâu…
Lục Trần đảo mắt một cái, nói:
- Lão ta đòi trừ linh thạch của ta tới nơi rồi, còn trách ta trở mặt
Lúc trước chẳng phải đã nói sẽ cho ta sống một đời thoải mái hay sao
Lão Mã nghiêm mặt nói:
- Ngày đó ta cũng có mặt, ta nhớ Chân Quân lão nhân gia không hề nói câu này
Lục Trần giận dữ nói:
- Vậy thì ai nói, ta nhớ rất rõ
Lão Mã chỉ vào ngực Lục Trần, nói:
- Ngươi tự nói
Lục Trần nhìn lão Mã đầy hồ nghi, rồi xua tay:
- Thôi bỏ đi, chuyện mười năm trước ai mà nhớ rõ cho được, chúng ta không nhắc tới nữa, dù sao thì cũng không được khấu trừ linh thạch của ta
Lão Mã thở dài:
- Lúc nãy ta đã hỏi rồi, thực ra thì không phải trừ của một mình ngươi, tất cả ảnh tử dưới trướng Phù Vân ti đều như nhau hết
Lục Trần sững sờ một lúc, bỗng nhiên không nói gì nữa, ánh mắt mập mờ dán chặt vào lão Mã
Lão Mã bị hắn nhìn đâm ra mất thoải mái, bèn tránh mắt đi
Một lúc sau, cơn giận trước đó của Lục Trần như không cánh mà bay trong chớp mắt, hắn tỏ ra bình tĩnh lạ thường, hồi lâu sau, hắn đột nhiên nói:
- Lão già đó bị ép đến mức khó xử thế sao
Lão Mã cười cười, sắc mặt cũng có vài nét trầm lặng, nói:
- Chân quân lão nhân gia cũng bất đắc dĩ cả thôi
Kế thừa Chân Tiên minh cũng đã hơn ba nghìn năm, gia nghiệp lớn, anh tài tuấn kiệt tất nhiên là vô số, nhưng cũng đầy rẫy lũ ruồi nhặng, nên linh thạch này nói gì thì vẫn không đủ dùng
Phù Vân ti không lao động sản xuất, không gặp người ngoài, chỉ nói một câu chiếu cố công thần mai danh ẩn tích đã lập công cho Tiên Minh, nhưng lại không đưa ra được bất cứ nguyên do nào, đồng nghĩa với việc chỉ với một câu nói suông đã lãng phí cực nhiều tiền tài năm này qua năm khác, trong Tiên Minh đã sớm có rất nhiều người thấy ngứa mắt rồi
Lục Trần im lặng, qua hồi lâu mới khẽ lắc đầu, không nói gì cả
Lão Mã nhìn hắn một cái, bước đến ngồi xuống bên cạnh, trầm giọng nói:
- Suy cho cùng, ta và ngươi đều biết, Chân Quân lão nhân gia thấy áy náy về ngươi, nếu có thể, ngài cũng không muốn khiến ngươi tủi thân
Nhưng nếu không khấu trừ phần của mình ngươi, thì sẽ gây chú ý, lúc đó nhỡ mà để người có tâm địa không tốt để ý thì…
Lão Mã nói đến đây thì dừng một lúc, rồi nói:
- Phù Vân ti trong Tiên Minh thuộc quyền cai quản của Thiên Lan Chân Quân, nhưng chính giữa đường chủ, chưởng quản, tuần sử, giám thị thực sự không ít
Những năm gần đây, kẻ biết thân phận lai lịch thật sự của ngươi cũng chỉ có hai người là Chân Quân và ta, còn Lưu tuần sử đã âm thầm tuần tra mười năm, thậm chí cả Tiết đường chủ chấp chưởng chuyện trong Ti, kỳ thực cũng không hề biết rõ nội tình, chỉ cho rằng ngươi là hạng học được ít tiểu công rồi vào Phù Vân ti ăn không ngồi rồi chờ chết
Lục Trần chợt nhếch miệng cười, nói:
- Những năm qua Lưu lão đầu đối xử với ta cũng không tệ, nhưng cũng không quá kính trọng, như vậy là đã biết thân phận của ta từ đâu đó rồi
Lão Mã lại cười khổ, lắc đầu thở dài:
- Theo lý mà nói, thân phận này cũng không nên tiết lộ
Nhưng hiện nay Tiên Minh nhìn ngoài thì lừng lẫy, nhưng bên trong lại đầy lỗ hổng như cái sàng đựng nước, nên đây cũng là điểm mà Chân Quân lão nhân gia lo lắng
Lục Trần trầm mặc một hồi, bỗng nhiên điềm đạm nói:
- Những kẻ đó vẫn đang truy xét
Lão Mã do dự một lúc, rồi gật đầu:
- Phải
Trận chiến năm đó có thể nói đã gây thương tổn đến gốc của Ma giáo, Hàng Thần chú đại pháp bí trận đều hủy hết thì không nói, năm người trưởng lão quan trọng nhất mất ba người, thù này là huyết hải thâm thù, không thể giải
Mấy năm nay có bắt được một vài yêu nghiệt Ma giáo, khi khảo vấn hỏi đến chuyện này, đều nói vô số người của Ma giáo đã âm thầm xâm nhập vào Tiên Minh và các đại môn phái tu chân, việc quan trọng nhất là phải truy xét chuyện năm xưa, nhất định phải lùng cho ra… hung thủ, sau đó băm vằm thành nghìn mảnh, rút hồn nung phách báo thù
Lục Trần hừ một tiếng, nói với lão Mã:
- Ông nói báo thù là được rồi, mấy từ băm thành nghìn mảnh, rút hồn nung phách có thể không nói
Lão Mã cười:
- Thêm thắt ít chữ nghe có khí thế hơn còn gì
- Xì
Lục Trần phỉ nhổ một tiếng gắt gỏng, rồi nói:
- Mau đi nấu mì đi
Lão Mã ngạc nhiên:
- Vừa nói có một đám sát thủ cực kỳ hung ác muốn băm vằm ngươi, ngươi còn muốn ăn mì được à
Lục Trần liếc xéo ông, nói:
- Thôi nói nhảm đi, trong người lão tử đang nóng như lửa đây, không nấu mì cho ta thì ta phá hết quán rượu của ông

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.