Đối với một tu sĩ Kim đan, đạo hạnh cảnh giới có thể nói đã là vô cùng mạnh rồi
Đưa mắt nhìn cả giới tu chân, vô số tu sĩ, vô số môn phiệt, đi đến đâu cũng có thể được xem là cao thủ tinh anh
Còn với cảm giác nhạy bén của tu sĩ Kim đan, có lẽ nếu muốn động thủ, thì vẫn chưa phải là đối thủ của chân nhân cảnh giới Nguyên Anh, nhưng nếu Nguyên Anh chân nhân muốn thình lình đến gần tu sĩ Kim đan một cách thần không biết quỷ không hay, thì việc đó là cực kỳ khó
Song thời điểm hiện tại, Hà Nghị lại đột nhiên gặp một người như vậy, một cái bóng cực lớn và phì nhiêu, thình lình xuất hiện bên cạnh y
Gần trong gang tấc
Giây khắc này, máu nóng toàn thân Hà Nghị dường như đều đông cứng hết, gần như theo bản năng, y gầm lên giận giữ, xoay người lùi lại
Đồng thời, y tung cánh tay ra, dùng đạo hạnh thần thông mạnh nhất của mình đánh ra ngoài
Hào quang sáng ngờ vụt tỏa ra, đâm xuyên cái bóng đó, cơ thể y lùi về sau như mũi tên rời khỏi cung, mắt thấy sắp sửa phá tán bóng tối
Nhưng chuyện quỷ dị lại xảy ra một lần nữa, cái bóng khổng lồ đó như ảnh tùy hình, bám theo, đi kèm dường như là một tiếng tay áo bay phần phật
Chớp mắt sau, tất cả thủ đoạn thần thông của Hà Nghị đều bị loại bỏ, tiên tán thành vô hình
Đất trời tĩnh lặng, vạn vật vô thanh
Một luồng khí truyền đến từ cái bóng phía trước Hà Nghị
Từ bóng người cao lớn lực lưỡng đó, có một khí thế như núi cao, áp về phía y như che trời đậy đất
Hà Nghị run cầm cập, lảo đảo lùi về sau, đột nhiên chân mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống
Nhưng y dốc sức cố trụ lại, đến khi gã béo cao lớn đó cúi đầu xuống, ánh mắt đáp xuống mặt y
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như kinh lôi đằng chân trời, lập tức nổ vang, đầu óc Hà Nghị trống rỗng, trong chớp mắt, y ngồi thẳng xuống mặt đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mặt tái mét, cắt không còn giọt máu
Trước áp lực như biển động núi lở cuốn tới, y cảm giác xương cốt, máu thịt toàn thân như mất kiểm soát, có thể nổ tung ngay tức thì
Trong lòng y cũng vô cùng kinh hãi đây là lần đầu tiên trong đời y gặp một nhân vật đáng sợ đến vậy, một người dường như không phải ở nhân gian, tựa như thần thánh
Thần thánh
Ngay lúc đó, y đột nhiên mở bừng hai mắt
Y nhìn chằm chằm vào bóng người vạm vỡ trước mặt
Không biết tại sao, dù ở gần ngay trước mắt, dù người đó hình như cũng đang nhìn y, nhưng trong đầu y vẫn không thể nào mường tượng được ra gương mặt của người nọ
Đây là… thần uy của Hóa Thần chân quân
Hà Nghị không dám nhìn nữa, y sợ nếu mình còn gắng gượng nữa sẽ sẽ tan thành mây khói thật mất, y chỉ đành cúi đầu, quỳ xuống mặt đất, khàn giọng nói:
- Đệ tử Hà Nghị, bái kiến… chân quân
Hôm nay hiếm khi Tô Thanh Quân dậy sớm, chào hỏi Lục Trần rồi lại vội vàng xuống núi, đích đến là nhà nàng ở thành Côn Ngô
Lý do cũng rất đơn giản, Tô gia dưới núi nhắn tin, Tô Mặc tình hình vốn đã ổn trở lại, nhưng hai ngày nay lại trở nên gay go
Lục Trần nhìn bóng lưng Tô Thanh Quân dần xa, sắc mặt hơi lạnh xuống, bụng thầm nhớ lại kẻ trông coi xác chết thần bí ở nghĩa mộ tối tăm đó
Nhiếp Tâm thuật, thứ thủ đoạn thần thông vô cùng ghê gớm này, xem ra ngày đó y không hề nương tay với Tô Mặc, thực sự là đã đả thương đến căn cơ rồi
Đứng trên Phi Nhạn đài đã quay về với yên tĩnh, sắc mặt Lục Trần thay đổi liên tục, hàng lông mày cau lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cục diện trước mặt đã bắt đầu ngày một hỗn loạn, thậm chí Lục Trần còn có cảm giác vượt ngoài dự liệu của hắn
Hơn nữa hắn cứ cảm thấy, trong chuyện này bắt đầu đã có một vài biến số mà hắn trước đây không hề ngờ tới
Tên gian tế Ma giáo đó rốt cuộc là ai
Y mai phục ở Côn Lôn sơn rốt cuộc là vì đại sự gì
Tuy nhiên, tại sao người của Ma giáo dường như lại không biết đến sự tồn tại của hắn
…
Biết bao nhiêu nghi hoặc đan xen nhau, khiến hắn như ngập trong mớ to vò, chỉ thấy trước mắt là hỗn độn, hoàn toàn không nhìn rõ được chuyện sắp xảy ra ở tương lai
Năm ngày sau, chính là đêm trăng tròn rồi
theo ước định của tên nội gián Ma giáo, y và Lục Trần sẽ gặp nhau vào tối hôm đó, có lẽ đó sẽ là lúc chân tướng được làm rõ, nhưng chuyện liệu có đơn giản như vậy
Có thể bản thân đã ở trong bóng tối quá lâu, nên Lục Trần cứ có cảm giác nghi hoặc
Theo bản năng, hắn luôn cảm thấy thế gian này không đời nào có chuyện đơn giản như vậy, có lúc hắn cũng biết mình như thế thực sự không đúng, nhưng thói quen từ nhiều năm lại khiến hắn không tự chủ được lại nghĩ vậy
Có lẽ, vẫn nên chuẩn bị trước gì đó thì tốt hơn
- Lão hói về chưa
Giữa trưa, Lục Trần cũng đến thành Côn Ngô, trong Hắc Khâu các của lão Mã, hắn hỏi như vậy
Nhìn thấy Lục Trần đến, A Thổ vô cùng vui mừng, chạy đến cạnh hắn nhảy lên nhảy xuống, tỏ ra hết sức thân mật
Thấy A Thổ như vậy, Lục Trần cũng cười, không ngừng đưa tay ra xoa đầu nó, rồi giương mắt nhìn sang lão Mã
Lão Mã nhún vai, nói:
- Không biết, có điều lần trước lão ấy đã đồng ý sẽ quay về trước đêm trăng tròn mà ngươi nói, chắc là cũng trong vòng mấy hôm nay thôi
Lục Trần gật đầu:
- Tốt, nếu lão ấy về liên hệ với ngươi, ngươi nghĩ cách báo ta biết một tiếng, hoặc nói lão đến tìm ta
Ta có vài chuyện muốn hỏi lão
Mắt lão Mã rực sáng:
- Sao vậy, có việc gì
Lục Trần ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Có vài chuyện ta thấy rất lạ, muốn hỏi lão ấy xem sao
có vẻ Lão Mã còn muốn truy hỏi gì nữa, nhưng nhìn thấy sắc mặt Lục Trần bèn nhanh chóng nuốt lời vào, qua một lúc gật đầu bảo:
- Được, ngươi cứ yên tâm, có tin ta sẽ thông báo với ngươi ngay
Lục Trần cười gật đầu với ông, sau đó ngồi xuống ôm A Thổ chơi đùa một lúc, rồi mở miệng nói:
- Hôm nay ta sẽ đưa A Thổ đi, không để ở chỗ ngươi nữa
Lão Mã nói:
- Ngươi định đưa đi đâu
Lục Trần đáp:
- Cũng chưa cố định là đi đâu, cứ tìm một khu rừng cách thành xa một chút, để nó ở lại đó
Đợi qua đêm trăng tròn, khi làm xong việc, ta sẽ đến tìm nó
Lão Mã nhíu mày:
- Để nó ở một mình nơi sơn dã
Liệu có sao không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Trần cười ha hả, sờ đầu A Thổ rồi đứng dậy:
- Không sao đâu, dạo gần đây con chó này lợi hại lắm, nó sống sót được mà
Phải không, A Thổ
Hắn cúi đầu hỏi A Thổ
A Thổ vẫy vẫy đuôi, sủa một tiếng “gâu gâu” như đáp lại lời hắn
Lão Mã nhìn A Thổ, bỗng nhiên đưa tay ra hiệu với Lục Trần, bảo hắn theo mình đi tới một bên, rồi vẻ mặt hơi nghiêm túc, nói với Lục Trần:
- rốt cuộc Con chó này có vấn đề gì vậy
Lục Trần nói:
- Đâu có vấn đề gì, rất tốt mà
Lão Mã “hừ” một tiếng:
- Ngươi ít đem ra cái lời đó ra để lừa ta đi, A Thổ chắc chắn có khuyết điểm gì đó, nên ngươi mới lén lút mờ ám như vậy
Đúng rồi, có việc này vẫn chưa nói với ngươi, cũng liên quan đến nó đấy
Lục Trần ngẩn người ra, nhìn lão Mã nghiêm mặt, không khỏi ngạc nhiên:
- Xảy ra chuyện gì à
Lão Mã hít sâu một hơi, thấp giọng nói:
- Dạo gần đây, ta phát hiện xung quanh căn nhà này, thường xuyên xuất hiện xác động vật một cách khó hiểu, mèo hoang, chó hoang là nhiều nhất, thỉnh thoảng còn có chim, gà vịt
Tư thế chết của chúng cũng tương tự nhau, đều bị răng nhọn cắn đứt yết hầu, sau đó tắt thở, đổ máu rồi chết
Lục Trần im lặng một lúc, sắc mặt cũng lạnh đi, liếc nhìn lão Mã, nói:
- Ông nghĩ sao
Lão Mã chỉ vào A Thổ đằng xa, nói:
- Có phải nó làm hay không
Lục Trần nói:
- Ta không ở trong thành, cũng không tận mắt nhìn thấy, ta không biết
Nhưng trước đây A Thổ chưa bao giờ làm chuyện như vậy
Lão Mã nhìn xoáy vào mắt hắn: