Cho nên thiếu nữ trong thôn đều yêu thích, cả ngày quấn quít với y, cầu mong y vẽ cho mình một bức tranh. Đương nhiên Đinh Đương cũng không phải ngoại lệ. Mấy ngày nay nàng nghĩ tới vỡ đầu, mặt dày mày dạn, tới sớm về muộn, cùng không sợ bị người khác chê cười hoặc đặt chuyện, không ngờ được Lý Quý vẽ cho nàng hai lần.
Cộng với bức đầu tiên đã là ba bức họa rồi.
Ba bức họa, trong tranh đều là nàng, một bức là Hạ dạ ỷ song vọng nguyệt đồ, một bước là Xuân phong đào lâm thưởng hoa đồ, một bức là Cung trang thiếu nữ phác lưu thủy. Ba bức họa đều là tinh phẩm, đều là mỹ nhân, dường như mang hết vẻ đẹp của một thiếu nữ vào thời khắc đẹp nhất trong đời chiếu vào trong bức họa vậy.
Đinh Đương rất thích mấy bức họa này. Nàng dán rất cẩn thận trong phòng, trên mặt trường trắng, thường ngắm tới si ngốc, ngẫu nhiên còn còn đỏ mặt, còn thường xuyên mỉm cười.
Một ngày nọ, khi nàng đang ngắm mỹ nhân đồ trên tường, trong mắt có chút mê say, đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa. Đinh Đương giật mình, đi ra ngoài hô một tiếng “người nào đó”, sau đó mở cửa.
Ngoài cửa có người đang đứng, cười ha ha với nàng, lộ hàm răng trắng chỉnh tề.
Đinh Đương ngẩn ra, nói: - Sao lại là ngươi?
Lục Trần cười đi qua người nàng, tiến vào trong viện, nhìn bốn phía, sau đó cười nói: - Ngươi nói những lời này khách sáo quá. Cả đường thôn Thanh Thủy này đại khái cũng chỉ có ta là đến nhà của ngươi nhiều lần nhất thôi.
Gương mặt Đinh Đương hơi đỏ lên, xì hắn một cái, sau đó đóng cửa phòng lại, đi tới nói: - Chỉ dẻo miệng. Cái người như ngươi sao không đổi được tính nết đi hả?
Lục Trần cười ha hả, đi tới đứng cạnh nàng, sau đó vươn tay tới vai nàng, ôm thân thể Đinh Đương vào ngực, cười nói: - Chúng ta quen thuộc thế rồi, không cần phải vờ vịt.
Đinh Đương phì phì mắng mấy câu, đẩy hắn ra, đi sang bên cạnh hai bước, nhưng nhìn qua cũng không phải tức giận thật, chỉ bĩu môi thở dài nói: - Người ta không thích như thế đâu.
Lục Trần ngẩn người, sự tươi cười trên mặt giảm một chút, cau mày suy nghĩ một chút, hơi nghi hoặc nói: - Vừa rồi ta có nói gì sai sao? Hay làm gì chọc tới ngươi rồi?
Đinh Đương lắc đầu.
Lục Trần nhún vai. Nếu không làm gì sai thì cũng không có gì phải lo lắng rồi. Hắn lại lộ vẻ tươi cười, sau đó đi về hướng Đinh Đương, tay cầm thứ gì đó, vừa cười vừa nói: - Đi thôi, chúng ta vào nhà.…
4/ 1
