Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Ảnh

Chương 57: yxot5r4b




Chẳng qua không biết vì sao Lục Trần lại không hề có vẻ gì là sợ hãi, chỉ nhìn con trâu xanh này.

Sau một lúc lâu, ánh mắt hắn dần dần trở nên ôn hòa, sau đó vươn tay vuốt ve đầu trâu xanh một chút.

Con trâu xanh trừng mắt nhìn hắn nhưng cũng không né tránh.

Lục Trần trần xoa đầu trâu, lại vỗ vỗ nhẹ, sau đó xoay người bước đi, thoáng cái liền biến mất trong bóng đêm, cuối cùng cũng không biết đã đi đâu.

Trâu xanh nhìn bóng lưng Lục Trần biến mất trong bóng đêm rồi, kêu khẽ hai tiếng về hướng đó, sau đó lập tức xoay người, đi về hướng khác.

Nó đi thẳng ra khỏi thôn Thanh Thủy, để lại phía sau vùng bóng đêm và căn phòng đang bốc cháy, chỉ còn lại một đống hỗn độn.

Giờ phút này trên bầu trời đêm xa xôi hình như có kiếm quang lóe sáng lên, bay nhanh từ phương hướng Nam tùng sơn tới.

Trâu xanh cõng lão Mã đang rên hừ hừ trên lưng đi ra khỏi thôn, bước chân nhanh hẳn lên.

Hầu như trong chớp mắt nó đã đi vào bên trong vùng bóng tối thâm trầm nọ, không còn thấy tăm tích đâu nữa.

Thế gian ngày này chính là thời đại tiên đạo hưng thịnh.

Triệu vạn sinh linh trên thế gian đều tin có thần tiên, không biết tới quan phủ triều đình.

Nhất là tại đại lục rộng lớn của Trung thổ Thần Châu thì càng như thế.

Bắt đầu từ Côn Luân ba ngàn năm trước, sau đó năm trăm năm lại liên hợp Thái Dao, Phượng Vũ và Thiên Cực chấn hưng ba đại phái, tạo thành Chân tiên minh.

Trong đó có vô số anh tài tuấn kiệt lần lượt nối nghiệp, không ngừng mở rộng, tăng cường thực lực.

Cho tới ngày hôm nay, Chân tiên minh đã trở thành một quái vật lớn hàng đầu được người ta nhắc tới tại tiên giới tu chân của Trung thổ thần châu.

Chân tiên minh hòa giải phân tranh của các môn phái tu chân trong thiên hạ, lại vừa chia đều tài vật, cân bằng các thế lực, đối nội trấn an chính đạo, đối ngoại trấn áp tà ma, hơn ngàn năm trước lại dẫn đầu vô số tu sĩ Trung Thổ tới dãy núi Mê loạn huyết chiến với man tộc phía nam, đả bại nam nan, từ đó về sau thanh thế tăng vọt, được cả thiên hạ kính ngưỡng.

Phàm là môn phái tu chân đều coi Chân tiên minh là đứng đầu, càng lấy việc được leo lên Vạn tiên bảng do Chân tiên minh ban hành là vinh quang.

Lại nói tiếp, Trung thổ Thần châu quả nhiên được trời thương, ngoài việc có vô số động thiên phúc địa lớn ra thì cũng có rất nhiều linh sơn thắng cảnh, bởi vậy cũng tạo nên vô số tu sĩ và môn phái tu chân, tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với hoang nguyên cằn cỗi và hoang vu của Nam Cương.

Cũng bởi vì như thế nên từ xưa tới nay, các tộc man nhân sinh tồn tại hoang nguyên Nam Cương vẫn luôn mơ ước Trung Nguyên màu mỡ, nhiều lần có ý đồ xuyên qua vùng đất mê loạn để cướp lấy thổ địa phì nhiêu, cũng bởi vậy tạo nên vô vàn trận giết chóc.

Cho dù như thế nhưng cuối cùng nhân tộc cứ trú tại Trung thổ Thần châu mỗi đời đều đánh bại man tộc.

Đặc biệt là trận huyết chiến lớn ngàn năm trước, đại quân man tộc gần như bị diệt sạch. vì vậy Man tộc chưa gượng dậy nổi, rốt cục giải quyết hoàn toàn mối họa lớn tâm phúc của Nhân tộc, trong ngàn năm không phải lo tới nam man.

Trên thực tế, nếu không phải vùng đất mê loạn quá hung hiểm, nhân tộc lại không quen địa thế, đặc biệt ở cạnh hoang nguyên Nam Cương còn có một khu vực cực lớn nhưng vô cùng quỷ dị là “biển cát phá linh”, chỉ cần tu sĩ nhân tộc tiến vào đó, đạo hạnh, linh lực toàn thân sẽ biết mất một cách kỳ lạ, trở thành tuyệt địa hiểm yếu khó có thể vượt qua thì không chừng năm đó đại quân nhân tộc đã giết vào hoang nguyên Nam Cương, trừ bỏ man tộc hoàn toàn rồi.

Trên thực tế, vùng đất mê loạn là một khu vực khổng lồ tới cả trăm vạn dặm, nằm vắt ngang phía nam Trung thổ thần châu.

Trên vùng thổ địa kỳ dị này, linh lực ngũ hành trong thiên địa vốn rất ổn định không biết vì sao lại hỗn loạn, cũng bởi vậy mà tạo nên những địa thế hoàn toàn khác với những địa phương khác trên đại lục, đồng thời có vô số sinh linh và thiên tài địa bảo, tuyệt đại đa số là chỉ có ở đây.

Nói cách khác, vùng đất mê loạn rộng lớn này trên thực tế chính là một kh báu quý giá và lớn nhất của giới tu chân Trung thổ thần châu.

Đến lúc trời vào thu, có ba người đi vào thành Nguyệt Nha ở cách biên giới vùng đất mê loạn không xa, tới quán rượu náo nhiệt nhất uống rượu nghỉ ngơi.

Một nam tử trong trong số đó đi tìm ông chủ quán rượu, nhờ lão tìm người dẫn đường quen thuộc vùng đất mê loạn.

Chuyện dẫn đường tại vùng đất mê loạn là rất thường thấy.

Bởi địa hình nơi này phức tạp, yêu thú đông đảo, hơn nữa linh lực ngũ hành hỗn loạn, cho nên có rất nhiều nguy hiểm khó có thể tưởng tượng tồn tại.

Đối với tu sĩ lần đầu đến nơi đây, người dẫn đường quen thuộc địa hình có thể trợ giúp bọn họ hữu hiệu, tránh khỏi rất nhiều nguy hiểm không tất yếu phải gặp.

Trên thực tế, ngay cả không ít tu sĩ nhân tộc đã đi qua vùng đất mê loạn, khi quay lại nơi này cũng vẫn thường nhờ một số người dẫn đường địa phương bởi quả thật có thể tránh được rất nhiều phiền toái.

Ông chủ quán rượu đồng ý yêu cầu rất nhanh, sau đó chỉ trong thời gian ngắn liền tìm tới vài người cho bọn họ chọn lựa.

Người thứ nhất là một ông lão gầy đen đầy nếp nhăn, miệng ngậm một cái tẩu, đứng yên không rên một tiếng.

Người thứ hai là một đại hán trung niên, lưng hùm vai gấu, tiếng nói nghe cũng rất uy phong, nhìn giống như một tòa núi thịt nhỏ vậy.

Người thứ ba là một thanh niên thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, dung mạo tầm thường, thần sắc thong dong, đứng ở một bên mỉm cười ôn hòa, chỉ giới thiệu một câu.

- Ta tên là Lục Trần, Lục trong lục địa, Trần trong trần ai.…

6/ 7


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.