- Họ không phải có bộ tộc sao, tại sao giờ chỉ còn một người? Hơn nữa còn chạy đến khu vực bên ngoài có nhiều tu sĩ nhân tộc chứ?
- Khu vực sâu trong Vùng đất Mê Loạn vô cùng nguy hiểm, những người Man đó tuy tập trung thành bộ tộc, nhưng sinh tồn cũng không dễ. Nên qua nhiều năm họ hình thành một phong tục. Phàm là trong bộ tộc có người già sức yếu, không thể tiếp tục săn bắt bên trong Vùng đất Mê Loạn, thì phải tự động li khai khỏi bộ tộc, tự sinh tự diệt.
Dịch Hân từ từ há miệng, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, trước mắt loáng thoáng một màn trắng xóa lạnh băng, tựa như thế giới vốn tươi đẹp đột nhiên sụp đổ trước mắt nàng, để lộ một mặt khác tàn khốc và lạnh lẽo.
Giọng nói bình thản của Lục Trần vẫn tiếp tục: - Lão người Man này hẳn là một ví dụ. Vì tuổi cao sức yếu, không thể tiếp tục ở bên trong Vùng đất Mê Loạn đầy yêu thú nguy hiểm, nên đành từ từ di chuyển ra ngoài, sống tạm ở ngoại vi lòng sông, vừa chờ chết, vừa hại người.
Lục Trần nói rồi liếc nhìn Dịch Hân, thấy sắc mặt của nàng, hắn đột nhiên nói: - Lúc nãy cô cũng nghe rồi đấy, cái bẫy đó vốn dùng để bắt cô. Vậy cô có còn muốn biết, nếu bị lão bắt sống, thì sẽ thế nào không?
Dịch Hân bàng hoàng nhìn hắn. Nhìn đôi mắt bình tĩnh không chút lay động, lại thâm sâu như biển cả của Lục Trần, bất giác, nàng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương, như rơi xuống hầm băng.
7/10
