Lục Trần hơi ngơ ngác
Mọi chuyện diễn ra từ từ có dấu hiệu thoát khỏi sự khống chế của hắn
Không….từ đầu tới giờ hắn vẫn không hề khống chế bất cứ chuyện gì
Tất cả mọi chuyện, kẻ địch mạnh xuất hiện đủ để tiêu diệt con người vẫn đều là do Thiên Lan chân quân
Nhưng hiện tại, lão ta hoàn toàn biến mất
“Cái lão này chạy nhanh thật…”
Lục Trần cảm thấy suy nghĩ của bản thân hoàn toàn không đủ
Cho dù hắn có bình tĩnh tới mấy cũng không thể tiếp tục bình tĩnh để đối diện với tình hình phức tạp trước mắt
Trong lúc mấy con thú khổng lồ đang quyết chiến sinh từ thì vẫn còn có Thần thụ hùng mạnh đang ẩn nấp trong bóng tối, lại còn tiếp tục đang tìm kiếm lối vào thế giới này…
Lục Trần có thể cảm giác được cái lối vào đó chắc ở trên người mình
Hơn nữa, khi thần thụ không tìm được lối vào thì trên trời dưới đất cũng chẳng còn ai cứu được hắn
Lần đầu tiên trong cuộc đời của hắn xuất hiện một cảm giác bất lực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn Thần thụ ẩn nấp một cách quái dị trong trái tim mình, thậm chí hắn không biết phải phản kháng như thế nào, hay là tự sát trước
Nhưng chẳng ai dám khẳng định, Thần thụ không thể chui ra từ xác chết…
Chợt Lục Trần cảm thấy có ai đó dang kéo mình
Quay đầu lại, hắn thấy a Thổ đang cắn tay áo, nhìn như nó đang bảo Lục Trần đi theo, rời khỏi nơi này
Lục Trần như nghĩ ra điều gì đó, gật đầu rồi chạy theo a Thổ
Cũng chính vào lúc này, hắn mới để ý tới xung quanh thì phát hiện trận chiến long trời lở đất kia lại bị cái pháp trận vô hình ngăn cản, không hể lan ra ngoài
Cái pháp trận này hoặc có thể nói thẳng là pháp trận Hàng Thần chú của Ma giáo năm xưa, quả nhiên là có pháp lực khó lường
Có điều hiện tại Lục Trần cũng chẳng để ý
Hắn đi theo a Thổ, trên đường đi, mấy con thú khổng lồ đang chiến đấu cũng chẳng thèm để ý tới hắn
Khi mà Lục Trần sắp chảy ra khỏi trận pháp Hàng Thần chú, hắn không kìm nổi quay đầu lại quan sát
Chỉ thấy cuối cùng con rồng Hắc Ám đã không chịu nổi, không còn chống đỡ nổi nửa
Sau khi gầm lên một tiếng tuyệt vọng, nó gục xuống đất tại chỗ chỉ còn cách cánh cổng Hắc ám mấy trượng
Khung xương toàn thân nó sập xuống khiến cho vô số yêu quỷ bay lên che khuất bầu trời
Chúng phát ra những tiếng thét đinh tai nhức óc
Sau đó một lát, bất ngờ, toàn bộ yêu quỷ quay đầu, nhào thẳng lên người con rồng Hắc Ám
Một cảnh tượng sởn gai ốc xuất hiện trước mắt của hắn
Đám yêu quỷ bắt đầu gặm nhấm máu thịt của con rồng đó
Đám quỷ vật tới từ địa ngục đen tối điên cuồng cắn lại con rồng kia, như một bầy kiến xâu xé con mồi
Một con rồng khổng lồ cứ vậy gục xuống, lặng lẽ chết đi
Thời cổ đại, nó từng có quá khứ vô cùng huy hoàng nhưng bây giờ chẳng còn ai biết được
Long tộc vốn một thời huy hoàng, cuối cùng cũng kết thúc ở đây
Con rồng đen là huynh đệ với nó cũng trong tình trạng kiệt sức, lui lại mấy biết
Trong đôi mắt của nó có mấy phần như được giải thoát và thoải mái, cứ như bao năm tháng qua, cuối cùng nó cũng thoát được gánh nặng trong lòng
Nhưng đúng lúc đó, con rồng đen chợt giật mình, phát ra một tiếng gầm đau khổ
Cái bàn tay to trên không trung lặng lẽ tới sau, cắm thẳng vào lưng nó, đúng ngay chỗ vị trí trái tim
Sau đòn đó, con Hắc long vốn đã bị thương nặng lập tức nổ tung lồng ngực
Vô số máu huyết bắn ra tung tóe xen lẫn cả mảnh tim bị vỡ, không bao giờ còn có thể hồi phục lại nổi nữa
Con hắc long gầm rú những âm thanh khàn khàn rồi sau đó như một ngọn núi nhỏ, gục xuống
Trong giây phút đó, dường như nó còn cố nhìn lên vòm trời, phát hiện cái lốc xoáy ở nơi đó lại bắt đầu xoay tròn
Là kẻ thắng cuối cùng trong trận đấu kịch liệt này, lốc xoáy trên bầu trời như cảm thấy vui sướng sau khi đã dọn sạch toàn bộ chướng ngại
Chỉ thấy mây gió bắt đầu cuộn lên rồi lốc xoáy Hắc ám nhanh chóng mở rộng, chiếm cứ toàn bộ vòm trời
Sâu trong bóng tối, cái thân hình khổng lồ kia cũng từ từ tới gần thế giới này
Một làn hơi thở cực mạnh quanh quẩn trong không trung chuẩn bị giáng xuống nơi đây
Từ sinh đến chết, chết rồi lại sinh….Một cái vòng tròn Luân hồi, tuần hoàn sẽ lại xuất hiện, chỉ có điều nó tới muộn hơn mấy chục năm
※ ※ ※
Lục Trần và a Thổ thuận lợi chạy ra khỏi trận pháp Hàng Thần chú
Trong quá trình đó cũng không bị thứ gì ngăn cản hay gặp nguy hiểm
Điều đó khiến cho Lục Trần cảm thấy hơi bất ngờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều nghĩ lại người liên quan tới việc điều khiển trận pháp này là Thiên Lan chân quân đã biến mất, Cổ Nguyệt chân quân thì bỏ mạng vì con mắt khổng lồ giữa không trung nên nó không còn ai điều khiển
Chẳng biết tại sao, sau khi rời khỏi trận pháp Hàng Thần chú, Lục Trần chợt cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn rất nhiều, suy nghĩ cũng rõ ràng hơn
Hắn lập tức dừng bước
A Thổ cảm thấy hơi khó hiểu, xoay lại kêu to với hắn, đồng thời tỏ ra lo lắng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Theo ý của nó hiện tại chẳng cần phải để ý, cả hai nhanh chóng chạy thoát là quan trọng hơn
Nơi này có nhiều thứ quá mạnh, không phải sức con người có thể ngăn cản
Cứ giữ được mạng rồi nói
Lục Trần đưa tay xoa đầu a Thổ, trấn an nó rồi nhìn xung quanh
Một lát sau, hắn chợt biến sắc
Lúc trước, khi hắn bỏ chạy chỉ chú ý tới đám thú khổng lồ chiến đấu, không để ý đến thế giới bên ngoài
Nhưng vào lúc này, hắn lại ngửi thấy một mùi máu tanh nồng
Thứ máu tanh đó như là một biển máu, mà bản thân hắn nằm dưới đáy biển, gần như không thể hô hấp
Lục Trần hơi run rẩy, ánh mắt lóe sáng, chợt kéo a Thổ bay lên không trung
Trong tích tắc đó, hắn chợt nhận ra điều gì đó, nhìn thoáng qua bầu trời, chỉ thấy vầng trăng máu đã biến mất
Một thứ sức mạnh đáng sợ đang từ từ tập trung lại nơi lốc xoáy trên trời cao
Rồi một cái bóng dáng khổng lồ đang từ từ tới gần cái thế giới này
Khóe miệng Lục Trần hơi giật giật sau đó xoay người, bay về phía núi Thiên Long
Trên đường đi, hắn bay qua đường phố bên trong thành chỉ thấy những quầng khí huyết quay cuồng
Bên dưới những thảm đỏ khí huyết đó là vô số thi thể
Gần như đã xảy ra chuyện với tất cả mọi người
Nhìn qua bọn họ chẳng giống người cũng chẳng giống quỷ, thậm chí còn có dấu hiệu hóa thú, với răng nanh nhọn, có đuôi, bộ long
Nhưng hiện tại, tất cả đều đã chết hết
Cả tòa tiên thành khổng lồ đã biến thành một ngôi thành chết, chỉ toàn khí huyết quay cuồng giống như một sự nguyền rủa
Sắc mặt Lục Trần tái nhợt
Rồi hắn nhanh chóng không để ý tới tình huống bi thảm ở nơi đây, vội vàng bay lên núi cao
Mục tiêu của hắn hết sức rõ ràng
Với tốc độ cực nhanh, chỉ trong thời gian ngắn nhất, hắn đã đứng trên địa bàn của Phù Vân ti, đối diện với điện Côn Luân nguy nga
Sau đó, hắn thấy được mảnh đất trống dưới chân đã bị máu tươi và thi thể chất đống thành núi
Lục Trần hơi loạng choạng bởi vì không biết cảm thấy quá ghê tởm hay là xúc động mạnh
Nhưng cũng may hắn vẫn cố nhịn được, bay đi rồi dừng lại trước điện Côn Luân
73/ 5