Trên đường tới đây, khu vực có nhiều thi thể nhất là ở phía trước của đại điện Phù Vân ti
Trên mảnh đất đó thây người chất tầng tầng lớp lớp, máu chảy thành sông, gần như là vô cùng thê thảm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù từ trước tới nay, Lục Trần vốn luôn kiên cường và a Thổ không hề để ý tới chuyện khác cũng không muốn đứng lâu ở đó mà xem xét cẩn thận
So sánh với tình trạng thảm khốc ở đại điện Phù Vân Ti, bên phía điện Côn Luân lại hết sức yên tĩnh
Không nói tới việc kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn, trên mặt đất cũng chẳng có mấy thi thể
Hiển nhiên, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, khu vực ngôi điện này cũng không trở thành chiến trường chính trong cuộc nội chiến của Chân Tiên minh
Mặc dù mọi người đều biết đại điện Côn Luân là chỗ ở của Thiên Lan chân quân, cũng là một nơi vô cùng quan trọng trong Phù Vân ti
Lục Trần nhìn quanh, do dự một chút rồi đi về phía đại điện Côn Luân
Cùng lúc đó, bầu trời phía trên đầu hắn, cái bóng khổng lồ kia vẫn tiếp tục tiến về phia nay
Mặc dù tốc độ của nó không nhanh nhưng vẫn có thể thấy được nó đang từ từ tới gần
Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh khiến cho người ta phải sợ hãi, cánh cửa lớn từ từ mở ra kèm theo tiếng kẽo kẹt
Sau đó, Lục Trần liền thấy được một cái đài sen vô cùng quen thuộc ở trên điện
Nơi đó đúng là có một bóng người vô cùng quen thuộc đang ngồi trên cái nơi dành riêng cho lão
Thiên Lan chân quân ngồi trên vị trí cao đó, sắc mặt tái xám đang liên tục ho khan
Chuyện này cũng không tầm thường
Gần như Lục Trần có thể cảm giác được, một con người như Thiên Lan chân quân vốn trước đây không hề có chuyện phát bệnh mà với hiện tượng bây giờ, chắc chắn quá nửa là do quá trình sử dụng đại pháp triệu hoán thất bại rồi bị lực lượng phản lại
- Khụ khụ khụ…
Thiên Lan chân quân ho rũ rượi
Cố gắng thở dốc một lát, lão ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Trần
Mặc dù còn cách một khoảng nhưng Lục Trần vẫn có thể thấy được gương mặt của lão, ngũ quan nổ tung, máu tươi chảy đầm đìa, hoàn toàn không còn hình ảnh tiên phong đạo cốt
Lục Trần nhìn lão mà Thiên Lan chân quân ngồi trên đài sen cũng nhìn hắn
Một lát sau, Lục Trần đi vào trong điện
A Thổ đi theo bên cạnh hắn
Sau khi vượt qua cửa, Lục Trần tiện tay đóng cánh cửa lớn lại
- Không cần đâu
Thiên Lan chân quân chợt mở miệng nói một câu
- Trên ngọn núi này, ngoại trừ hai người chúng ta cũng chẳng còn ai nữa
Lục Trần trầm mặc một lúc rồi nói:
- Người chết quá nhiều, nhìn thực sự ghê tởm
Bên tai Thiên Lan chân quân có một vết máu nhưng lão vẫn nở nụ cười hỏi:
- A
Ngươi còn thấy ghê tởm
Ta cứ tưởng rằng ở Ma giáo nhiều năm như vậy, ngươi đã quen với việc này
Lục Trần từ từ đi về phía đài sen đồng thời đáp lại:
- Người chết quá nhiều, hoàn toàn khác với trước kia
Thiên Lan chân quân như cảm thấy ngực đau đớn liền lấy tay che ngực, cố gắng ho khan mấy tiếng
Sau khi hộc ra mấy giọt máu, lão vừa thở hổn hển vừa cười nói với Lục Trần:
- Chẳng phải cũng là người chết, có gì khác nhau
Lúc này, Lục Trần đã đi tới dưới đài sen
Âm thanh của hắn lại vang lên:
- Sư phụ
Chuyện người làm hôm nay, giết người như thế còn nhiều hơn cả Ma giáo
Cơ thể của Thiên Lan chân quân hơi dao động một chút, rồi đột nhiên như không đỡ nổi, ngã khỏi chỗ ngồi
Tấm thân to lớn của lão quay cuồng trong không trung
Ánh mắt Lục Trần hơi ngơ ngác rồi sau đó hắn vẫn tiến lên một bước, giơ tay ôm lão, sau đó giúp Thiên Lan chân quân ngồi xuống đất
Hơi thở của Thiên Lan chân quân hoàn toàn hỗn loạn, cơ thể gần như không còn sức
Nhưng ngay khi vừa chạm phải, dĩ nhiên Lục Trần cảm thấy được bàn tay của mình rất lạnh, cứ như…chạm phải một người chết
Trên ngọn núi này…không…ngôi thành này không còn ai sống hay sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ như vậy, đợi chờ hắn và Thiên Lan sẽ có kết quả thế nào
Hắn quay đầu nhìn về không trung bên ngoài điện chỉ cảm thấy nó như tối đen
※ ※ ※
- Tại sao phải làm như vậy
Lục Trần ngồi xuống bên cạnh Thiên Lan chân quân, dựa vào đài sen lạnh như băng
Nghe hơi thở người bên cạnh bắt đầu yếu dần, âm thanh của hắn lại vang lên:
- Người vốn là nhân vật số một thế gian
Đợi thêm một thời gian, cũng chưa chắc ai khiêu chiến được người
Sao phải để ý tới mấy kẻ địch mạnh, ngoan ngoãn hưởng thụ phú quý không được hay sao
- Thôi
Thiên Lan chân quân nói với một giọng có phần kiêu ngạo và khinh thường:
- Không phải ta làm thế là vì mình
Lục Trần phá lên cười, nói:
- Vậy người vì cái gì
Chẳng lẽ là vì sinh linh trong thiên hạ như người nói với ta
Thiên Lan chân quân không nói câu nào, chỉ mỉm cười
Lục Trần thở dài, sau đó nhìn ra ngoài mà nói:
- Nhưng bây giờ nếu nhìn thì sinh linh trong thiên hạ dường như là bị người hại chết
- Ta chỉ muốn tốt cho họ
Thiên Lan chân quân cười nhạt, nói:
- Người trong thiên hạ đều là những kẻ ngu xuẩn, làm sao hiểu được cái gì mới là tốt
Cho nên ta mới quyết định cho chúng
Có điều hiện tại, mấy thứ kia có lực lượng quá mạnh khiến cho tính toán gặp sai lầm, không khống chế được tình hình
Đây cũng là chuyện không còn biện pháp nào khác
Lục Trần lắc đầu, dựa vào ngai vàng, nói:
- Hóa ra người không quan tâm tới mạng của vô số người
Thiên Lan chân quân chỉ nói:
- Ta không làm sai
Lục Trần nhìn lão một lúc rồi nói:
- Ngài điên rồi
- Đúng là ngài điên rồi
Hơi thở của Thiên Lan chân quân có cảm giác rất yếu nhưng tinh thần lại không hề cho thấy sự tan ra
Bất chợt, lão bật cười, nói:
- Vậy hạt của Thần thụ đâu
Lục Trần chợt giật mình
Thiên Lan chân quân nói:
- Lúc đó ta dùng phép triệu tập thần thụ, vốn thành công nhưng vào lúc quan trọng nhất hạt giống của thần thụ lại không chịu xuất hiện khiến cho pháp trận mới bị tạm ngắt, cuối cùng bị đám ngu xuẩn kia…cắt đứt
Nhưng lúc đó ta có cảm giác được đầy đủ bốn phần
Hiện tại ngẫm lại, lúc đó ở gần ta chỉ có một mình ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão nhìn Lục Trần nói nhỏ:
- Ta không ngờ rằng phần thứ tư, cái hạt giống thần thụ lại ở trên người của ngươi
Lục Trần cúi đầu, trầm mặc một lúc rồi đưa tay chỉ ngực, nói:
- Nó đã hòa thành một với trái tim của ta, ngài muốn lấy nó ra thì chính là lấy mạng ta
Thiên Lan chân quân cảm thấy kinh ngạc, sững sờ một chút rồi gật đầu:
- Thì ra là vậy
Lão đã biết đáp án nên dường như cảm thấy thoải mái hơn nhiều, chỉ mỉm cười như tự chế giễu bản thân:
- Tính toán chặt chẽ nhưng hóa ra vẫn tính sai nhiều điều như vậy thì thất bại là chuyện không thể tránh khỏi
Lão hơi nghiêng người sang một bên, sau đó giơ hai tay chắp sau gáy, từ từ nằm xuống bên cạnh Lục Trần mà cười nói:
- Ngươi nói xem người đời sau sẽ đánh giá về ta như thế nào
Lục Trần nói nhỏ:
- Chẳng lẽ người quan tâm tới cái nhìn của người khác
Thiên Lan chân quân cười ha hả, gật đầu mỉm cười, rồi lão hơi liếc Lục Trần mà nói:
- Ngươi thì sao
Người khác ta không quan tâm nhưng ngươi lại khác
Ta vẫn muốn biết trong lòng ngươi nghĩ thế nào về ta
Lục Trần hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không kiềm chế được sự run rẩy, giống như cảm giác được thời khắc đó sắp đến
Cái cảm giác tan vỡ mà hắn đã từng trải qua lại xuất hiện
Lục Trần cúi đầu, một lúc sau mới lên tiếng:
- Ngài là kẻ khốn kjiếp
- Nhưng tóm lại không người nào bằng kẻ điên
Thiên Lan chân quân nhìn hắn, mỉm cười, ánh mắt bắt đầu mờ dần
Lão lẩm bẩm gì đó nhưng không nghe được rõ lắm
Được một lúc, lão hơi cúi đầu, chợt thở dài rồi nhắm mắt lại
Trong ngôi điện lớn trở lại yên tĩnh, chỉ có Lục Trần yên lặng ngồi đó mà thế giới bên ngoài thì càng lúc càng tối dần
73/ 6