Cái thứ đó quá lớn khiến cho Lục Trần cũng không thể thấy rõ hình dạng của nó
Nhưng hắn biết đó là cái gì
Một trận gió mạnh từ xa ập tới, Lục Trần đang ngửa mặt nhìn lên trời chợt mỉm cười
Lúc này, nếu có ai nhìn thấy nụ cười của hắn chắc chắn sẽ nói nó rất giống với nụ cười của Thiên Lan chân quân ở dưới động
Hắn lấy một tay che ngực, hai mắt nhắm lại rồi chợt quát nhẹ
Sau một lát, trời đất quay cuồng, còn chưa kịp mở mắt, Lục Trần cảm thấy toàn thân đau như cứ như có vô số lưỡi dao sắc bén đồng thời cắm lên người mình
Một kẻ kiên cường như Lục Trần mà vào lúc này cũng không nhịn được phải kêu lên đau đớn
Khi mở mắt ra, hắn phát hiện mình đã quay lại cái động cây, còn thân thể thì bị vô số cành cây quấn lấy
Những phiến lá, nhánh cây như những lưỡi dao sắc xuyên thủng thân thể của hắn khiến cho máu tươi phun ra như suối
Một cái cành cây như một con rắn độc vươn lên trước mắt hắn như chuẩn bị đâm thẳng vào đầu Lục Trần
Vào lúc những cơn đau ập tới, Lục Trần quát nhỏ:
- Ta có thể…đưa ngươi…ra ngoài
Cái nhánh cây đang chuẩn bị đâm vào trán của hắn chợt dừng lại
Mà trong động cây vốn đang đầy những tiếng động chợt trở nên hoàn toàn yên tĩnh
Sau một lát, nhánh cây đó từ từ lùi lại, mà những cành nhỏ đang cắm lên người hắn cũng chầm chậm rút ra
Máu tươi lập tức phun ra như suối
Lục Trần đau đớn, cố gắng đứng dậy
Nhưng cùng lúc đó, những nhánh thần thụ chợt phun ra linh khí màu lục bao phủ lấy Lục Trần
Miệng vết thương trong linh khí bao phủ nhanh chóng khép lại, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra
Những nhánh cây từ từ rủ xuống, đặt Lục Trần xuống đất
Hắn xoay người, nhìn lướt qua xung quanh thấy nơi này đã hoàn toàn thay đổi
Nhìn động cây bị nhánh thần thụ hoàn toàn chiếm cứ, hắn mỉm cười có phần thê lương rồi gật đầu nói:
- Nắm chặt lấy ta
Chúng ta ra ngoài
- Ra cái thế giới kia
Lại là trời đất quay cuồng, hai mắt toàn sao
Nhưng vào lúc này lại hoàn toàn khác với lần trước
Khi Lục Trần mở mắt lại, hắn đã đứng trên mặt đất vững chắc ngay phía trước của điện Côn Luân
Điều khác biệt là trên tay của hắn có một nhánh cây
Đó là một cành của thần thụ đang quấn chặt trên tay của hắn, cùng hắn đi tới thế giới này
Mà đây mới chỉ là bắt đầu
Lục Trần nhìn theo cành cây, từ ngón tay tới cổ tay rồi tới cánh tay đi lên phía trên, cái cánh đó bám chặt lấy cánh tay của hắn
Mà gốc của nó thì vươn ra từ ngực của Lục Trần
Hình như cái cây này đâm chồi nảy lộc từ trong ngực của hắn
Thần thụ từ từ đong đưa, dường như bắt đầu cảm giác cái thế giới mới
Sau đó nó từ từ lớn lên, kéo dài, vươn mình về phía trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở sau nó, nói một cách chính xác là từ trái tim của Lục Trần, xuất hiện một cái lối đi
Càng lúc càng có nhiều nhánh cây vươn ra từ trái tim của hắn
Nhưng có một điều quái dị đó là Lục Trần không hề bị làm sao
Thậm chí hắn không hề có lấy một chút cảm giác đau đớn
Hắn cúi đầu nhìn cái lối đi quái dị xuất phát từ trái tim cũng là cái lối để Thần thụ bước vào thế giới này
Càng lúc càng có nhiều cành của thần thụ qua lối đi đó bước vào thế giới này
Sau đó những cành cây đang vươn tới trước đồng thời vươn mình như ngẩng đầu nhìn lên phía trên
Ở nơi đó có một cái bóng khổng lồ đang hạ xuống
Bên trong bóng tối như có một tiếng gầm thét vang vọng khắp không trung
Trong giây lát, tốc độ sinh trưởng của thần thụ tăng gấp chục lần
Vô số cành cây điên cuồng vươn lên không trung, đồng thời nhanh chóng phát triển, to ra như có thể xé rách không trung, thậm chí phá hủy mọi thứ
Trên bầu trời, dường như người khổng lồ cũng đã nhận ra điều gì đó
Trong giây lát, nó phát ra một tiếng gầm rú
Nó xoay mình lại, dường như định có phản ứng
Nhưng những cành cây thần thụ từ bốn phương tám hướng đã ập tới, giống như vô số những con rắn độc siết chặt lấy mọi chỗ trên thân cái bóng khổng lồ
Nhìn những nhánh thần thụ phủ kín trời nhưng chúng lại cùng có một cái gốc nhỏ bé ở nơi trái tim của Lục Trần
Tất cả những cành của thần thụ đều theo lối đi đó tới đây
Cho dù chúng có phá hủy cả vùng trời này thì dường như cái lối đi đó vẫn không bị chúng ảnh hưởng
Lục Trần cúi đầu nhìn xuống vị trí trái tim rồi ngẩng đầu nhìn về phía cái bóng khổng lồ sau đó phát hiện chủ nhân của con mắt khổng lồ mà không gì có thể sánh được đó lại gần như không có sức phản kháng dưới uy của thần thụ
Ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, cứ thế bị thần thụ bao phủ
Không biết tại sao, trong đầu Lục Trần chợt xuất hiện một ý nghĩ rằng có lẽ tại con mắt khổng lồ đó tới đây mới rơi vào cảnh như thế
Có điều…bây giờ cũng không phải là lúc để nghĩ tới chuyện này
Hắn cúi đầu nhìn xuống trái tim của mình rồi lẩm bẩm:
- Những người có đạo hiệu chữ Thiên đều muốn làm một chuyện gì đó
Nhưng một cái tên Thiên Ảnh vô dụng nhất lại có thể bù đắp cho cái thế giới này tốt hơn
Hắn mỉm cười, không biết nghĩ tới điều gì nhưng dường như có phần thú vị để rồi như lấy lại được sự tự tin và bình tĩnh của năm đó
Đại khái…nếu con người đã không còn sợ chết thì chẳng có gì để mà sợ nữa
Lục Trần lấy tay xẻ lên ngực mình, máu thịt lập tức xuất hiện rồi đến cả xương cốt
Máu tươi từ đó chảy ra, sau đó hắn nhìn thấy trái tim của bản thân
Không biết thức sức mạnh nào có thể chống đỡ giúp cho Lục Trần không bị ngất đi
Có lẽ chính là tinh khí sinh mệnh dồi dào của thần thụ kia
Sắc mặt của hắn hoàn toàn bình tĩnh, dùng ngón tay tách trái tim
Cái vị trí đó hoàn toàn dễ nhận biết bởi vì có vô số cành thần thụ đang từ đó vươn ra ngoài
Sau khi xẻ trái tim ra, hắn có thể thấy dược hạt giống đã hòa tan làm một với trái tim của mình
Vô số nhánh cây cũng vươn ra từ chính hạt giống đó
Người khổng lồ trên bầu trời không còn phát ra âm thanh nào nữa
Đối diện với thần thụ mang sức mạnh nguồn gốc sinh mệnh khủng bố, cho dù là người khổng lồ thì cũng không phải là đối thủ
Không lâu sau, đột nhiên trời đất phát ra tiếng nổ, thân hình của người khổng lồ kia như bị hút khô hóa thành vô số mảnh vụn rơi xuống đất
- Đến lúc rồi
Lục Trần hơi nheo mắt mà lẩm bẩm:
- Cho dù chết thì đại khái cũng phải chết như vậy mới đáng giá
Hắn hơi vươn tay, nắm lấy trái tim của mình
Cùng lúc đó, cơ thể của Lục Trần run rẩy
Trên bầu trời, tất cả những cành cây khủng bố hơi khựng lại rồi như nhận ra điều gì đó mà đồng loạt quay đầu
Lục Trần dùng một tay nắm lấy trái tim, tay còn lại thì cầm hạt giống
Hắn ngẩng đầu nhìn những cành cây trên trời mà bật cười ha hả
Trên tay của hắn bốc lên ngọn lửa đen điên cuồng thiêu đốt khiến cho hạt giống run rẩy
Nhìn qua mặc dù không có dấu hiệu thành tro nhưng những cành cây của nó cũng không chịu nổi sự thiêu đốt của lửa đen mà cháy khô
Mặc dù hạt giống vẫn cố gắng kết nối cùng với trái tim của Lục Trần nhưng đột nhiên hắn chợt cắn răng rồi sau đó trong ánh lửa đen bốc lên cao, hắn chợt lấy tay giật mạnh
Chỉ nghe một tiếng động vang lên, cuối cùng thì hạt giống cũng bị hắn giật ra khỏi trái tim
Cùng lúc đó bên trong trái tim của Lục Trần vang lên một tiếng động giống như có vật gì đó phát nổ
Trong hư không như vọng lên một tiếng rống giận dữ
Lục Trần cũng chẳng hề để ý, hắn chỉ quan tâm tới những gì trước mắt mình
Mất đi sự kết nối với trái tim, hạt giống đó đột nhiên khô quắt
Mà cái lối đi của vô số nhánh cây cũng lập tức khép lại
Tất cả những cành thần thụ lập tức mất đi sự sống, không còn lực sinh mệnh liền hóa thành tro rơi xuống
Một tiếng động vang lên, hạt giống thần thụ rơi xuống đất
Mà bên cạnh nó chính là Lục Trần đang cầm trái tim của mình
Hắn từ từ ngồi xuống, rồi ngả người ra đất
Trên không trung tất cả mọi thứ như hóa thành mây khói
Một cơn gió từ xa thổi tới cuốn đi tất cả tăm tối để lộ ra bầu trời trong xanh
Lục Trần cố gắng đưa trái tim đặt vào lồng ngực nhưng nó đã không còn tác dụng
Trái tim của hắn bị phanh ra, không thể hồi phục lại như cũ
Hắn ngã xuống nhìn bầu trời trong xanh
Trước khi mất đi ý thức, Lục Trần chợt lẩm bẩm:
- Chẳng biết không có tim còn có thể sống được không
- Không có tim, đại khái có thể sống…
Dưới bầu trời, cuối cùng bóng tối chỉ còn lại ở trong cái hang dưới đất
Chỉ có điều hiện tại tất cả đều đã bị hủy diệt, chỉ còn lại bóng tối mà thôi
Nhưng từ sâu trong bóng tối lại có một bóng người chạy ra
Đó là một thiếu nữ
Nhìn kỹ thì thấy đó chính là Bạch Liên
Da thịt của nàng hoàn toàn trong suốt như đã biến thành một người khác
Nhưng có một điều quỷ dị là ở trên vai của nàng lại có một con yêu quỷ nhìn giống như con diều hâu
Nhìn Lục Trần đang nằm trên mặt đất, nó chợt phát ra tiếng rít như muốn bổ nhào xuống mà ăn cho thật no
Bạch Liên ngăn cản nó
Nàng mỉm cười, đi tới ngồi xuống bên cạnh Lục Trần
Nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt của nàng có phần phức tạp, sau đó cất giọng lẩm bẩm:
- Không có tim cũng có thể sống
- Ngươi cũng giống như ta, quên đi chuyện trước kia là có thể sống tốt
Nàng mỉm cười rồi chợt giơ tay nắm lấy con yêu thú sau đó vuốt một cái
Trong nháy mắt, con yêu thú liền biến thành một trái tim màu đen
Tiếp theo, nàng đem trái tim màu đen đó đặt vào ngực Lục Trần một cách cẩn thận
Một lát sau, hơn mười cái vòi đen xì từ trong trái tim vươn ra kết nối với những mạch máu trong cơ thể của Lục Trần
Thân thể của Lục Trần giật mạnh một cái, giống như trong cơn mơ cảm nhận được nỗi đau
Nhưng có điều hắn vẫn không thể tỉnh lại
Bạch Liên dịu dàng xoay mặt của hắn mà nói nhỏ:
- Ngươi cố gắng sốt sót, tương lai khi cánh cổng bóng tối mở lại, ngươi có thể là người cuối cùng…
- Đường hầm
Nàng nở nụ cười sau đó xoay người đi thẳng về phía cái động, bước tới cánh cổng bóng tối
Một tiếng động vang lên, cánh cổng bóng tối từ từ khép lại
Tất cả dường như đều sống lại
Dưới ánh mặt trời, không biết trải qua bao lâu, một người thanh niên đang nằm trên mặt đất từ từ mở mắt, nhìn bầu trời sau đó cau mày
- Ta…
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
ta là ai
- À… Thiên Ảnh
- Ta nhớ ra rồi
Tất cả đã xong rồi sao
Lục Trần từ từ ngồi dậy
Hắn cảm thấy đầu mình hơi đau, nhưng vị trí ngực còn đau hơn
Có điều rất nhiều thứ hắn không thể nghĩ ra
Có điều cũng không sao, sau này còn có rất nhiều thời gian để cho hắn từ từ ngẫm lại
Hiện tại…hắn muốn đi tìm một người
Cả một ngày này đơn độc đúng là quá đủ rồi
Đi tới hỏi nào xem có chấp nhận sống cùng nhau không…
Hắn bật cười ha hả, cảm thấy rất vui vẻ
Sau đó, hắn liền cất bước đi về nơi xa
Phía sau lưng hắn, bên trong thế giới của cái hang ngầm, cánh cửa bóng tối đã hoàn toàn khép kín
Tiếp theo đó, một tiếng động vang lên, cánh cửa đó chợt biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này, không còn thấy bóng dáng.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]