“Hả…” Lục Trần lập tức lặng lời. Hắn lắc đầu suy tư rồi bảo: “Ta đúng là không phải như cô nghĩ đâu, cũng không thể làm không công được. Cô muốn ta giúp cô giải quyết chuyện này thì phải đưa ra thù lao!”“Vâng, vâng … Nên thế, nên thế.” Dịch Hân vội vàng đồng tình: “Lục đại ca, huynh muốn gì, chỉ cần muội có thì sẽ đưa hết cho huynh.”
Nàng vồn vã như không thể lập tức thoát khỏi sự quấy rối của Hà Cương, rõ ràng là bị ép đến sắp phát điên rồi.“Vậy được rồi, tốt lắm, cô lấy thân báo đáp đi.” Lục Trần đáp.
Dịch Hân đờ ra, miệng cũng há to giống như vừa biến thành một tảng đá. Rất lâu sau, nàng nhìn thấy trong mắt Lục Trần có nét trêu chọc nên liền tỉnh táo lại dẫm chân giận dỗi: “Lục đại ca, huynh, huynh nói linh tinh!”
Lục Trần cười trêu: “Sao vậy, một câu như thế đã không chịu được rồi à?”“Sao?”
Lục Trần đáp: “Ta thấy suốt khi bị Hà Cương quấn lấy, cô không vừa giận, vừa ngại thì cũng chỉ có giật mình kinh hãi, không có sức nào chống lại, chẳng phải rất giống bây giờ sao?”
Dịch Hân như hiểu ra nhưng má cũng đã nóng bừng, nàng e dè nói: “Cũng gần như thế…”“Hừ!” Lục Trần cười với nét trào phúng rất rõ ràng khiến Dịch Hân lại càng thêm đỏ mặt. Sau đó lại nghe thấy Lục Trần nói: “Chuyện này ta nghĩ kế cho cô, nhưng lại chưa nghĩ ra được thù lao, cứ nợ đã, sau này cô nhớ giúp ta làm việc là được.”“Được, được, được …” Dịch Hân nghe thấy Lục Trần nói vậy thì như thấy ánh sáng giữa màn đêm nên vội vàng đồng ý, sau đó lại háo hức nhìn Lục Trần như thể nhìn một vị thần tiên không gì không làm nổi.
Ánh mắt nóng bỏng ấy khiến ngay cả kẻ dày mặt như Lục Trần cũng không chịu nổi. Y lườm nàng rồi tiếp tục nói: “Vừa nãy ta đã nghĩ lại đầu đuôi chuyện này một lượt. Ta cảm thấy rằng vấn đề lớn nhất của cô bây giờ là không thể tìm được nơi nào để cầu cứu, nếu vị sư phụ Kim Đan cua cô xuất quân thì chuyện chắc sẽ không đến nỗi như vậy phải không?”
Dịch Hân không hề do dự đáp lại: “Đấy là tất nhiên, Đông Phương sư phụ thương muội nhất, nếu ngài xuất quan thì tuyệt sẽ không để yên đâu.”“Ồ, vậy là rõ ràng. Chuyện khẩn cấp nhất bây giờ là khiến vị sư phụ kia vì cô mà xuất quan. Biện pháp, đơn giản thôi, có hai loại.”
Dịch Hân sáng mắt nhìn Lục Trần đầy sùng bái, ngay sau đó nàng nói đầy gấp gáp: “Lục đại ca, huynh mau dạy muội đi.”
Lục Trần giơ một ngón tay ra rồi nói: “Đầu tiên, cô phải khéo léo hư tình giả ý nhằm khiến Hà Cương yên lại đã, thậm chí nếu cần thiết còn cần cho hắn chiếm chút lợi ích, nhịn tới khi sư phụ cô xuất quan rồi chính thức thu cô làm đồ thì lại trở mặt sau.”
Dịch Hân ngơ ngẩn rồi lập tức lắc đầu nguầy nguậy, đồng thời còn dứt khoát nói: “Không thể được!”
Lục Trần nhìn nàng hỏi: “Vì sao?”
Gương mặt Dịch Hân lộ ra vẻ khó chịu, nàng nói: “Kẻ kia thật đáng sợ, mỗi lần đến quấn lấy muội, từng lời nói, cử chỉ như muốn ăn tươi muội vậy. Muội không chịu nổi.”
Lục Trần gật đầu như đã hiểu, y lại tiếp tục: “Vậy thì chỉ còn cách thứ hai. Nhưng tình cảnh bây giờ cô chắc cũng đã rõ, vì thế nếu dùng cách này thì phải xem cô có đủ nhẫn tâm hay không.”
Dịch Hân ngơ ngác hỏi lại: “Lục đại ca, huynh muốn muội làm gì, vì sao lại là có đủ nhẫn tâm hay không?”
Lục Trần cười rồi vẫy tay gọi cô tới. Dịch Hân theo lời tới bên, lại cúi thấp người, sau đó Lục Trần chậm rãi nói nhỏ gì đó vào tai nàng.
Dịch Hân vừa nghe vừa biến sắc. Đầu tiên là ngạc nhiên khó hiểu, sau đó lại run rẩy, như vừa sợ vừa kích động, xen lẫn lại có đôi phần xấu hổ. Rất lâu sau, nàng mới bàng hoàng đứng dậy nhìn Lục Trần rồi ấp úng hỏi: “Vậy, vậy có được không?”
Đêm khuya người lặng, người đàn ông kia cứ lặng lẽ ngồi bên bàn đá trong đình. Không hiểu tại sao Dịch Hân bỗng có một cảm giác kỳ lạ rằng người đàn ông trước mặt này thoáng cái đã trở nên cực kì xa lạ.
Một khắc đó, Dịch Hân cảm giác rằng hắc ám xung quanh như nước thủy triều ập tới bao lấy người kìa, lại che khuất gương mặt của y, khiến y lẩn sau trong đêm đen dày đặc. Thậm chí, ngay cả nét cười lấp ló trên gương mặt ấy cũng mang theo vẻ lạnh nhạt đáng sợ.“Ta nói trước rồi, ta không phải người tốt.” Rất lâu sau, Lục Trần đang ngồi trong màn đêm kia mới từ từ thốt lên.
