Thiên Giáng Đại Vận

Chương 3: Vào phủ tướng quân




Chương 03: Vào phủ tướng quân (2)

Chu Thiên Giáng khiếp sợ nhìn Quách Dĩnh, nước miếng đang chảy xuống
Bà nội nó, không ngờ đào được kho báu
- Thiên Giáng huynh huynh huynh sẽ không giận chứ
Nhìn thấy bộ dạng ngây ngô của Chu Thiên Giáng, Quách Dĩnh còn tưởng chàng đang giận nàng
- Không có gì, huynh không giận đâu, không hề gì, nếu như vậy, Quách đại tiểu thư về nhà đi
Huynh sẽ đem đoạn tình duyên này chôn sâu ở trong lòng
Chờ một ngày nào đó, huynh sẽ nói cho đám con cháu biết, đã từng có một thời gian ngắn, huynh và một tiểu nha đầu cùng nhau chiến đấu sinh tử
Đương nhiên, không nói đến chuyện đánh lén cho bọn chúng biết đâu, ảnh hưởng đến hình ảnh tốt đẹp của chúng ta
Được rồi, tạm biệt
Đến đây Chu Thiên Giáng lạt mềm buộc chặt, giọng điệu truyền cảm, biểu diễn cuốn hút, không nói hai lời liền nhảy xuống xe
Nhưng trong lòng, Chu Thiên Giáng bắt đầu đếm số, khẽ đếm đến mười nếu tiểu nha đầu không gọi hắn quay lại, vậy thì cứ chai mặt quay lại nói vài lời
- Bảy Tám Chín
Bà nội nó, không thể nào, chẳng lẽ vừa rồi biểu diễn hơi quá
Trong lòng Chu Thiên Giáng bắt đầu bồn chồn
- Lợn chết còn dám đi một bước, muội sẽ đánh huynh thành đầu heo
Sau lưng Chu Thiên Giáng, rốt cục cũng truyền đến âm thanh tức giận của Quách Dĩnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng bước chân vang lên, Quách Dĩnh chạy đến trước mặt Chu Thiên Giáng, vừa giận lại vừa oán nhìn hắn
- Tiểu nha đầu, huynh không đi vậy làm sao bây giờ
Nếu bị người khác biết, đối với danh tiếng của muội cũng không hay
Chu Thiên Giáng nói với vẻ mặt chân thành, tội nghiệp giống như mình bị bỏ rơi
- Vào phủ với muội
- Vào nhà muội
Chẳng lẽ muội muốn nói cho người nhà biết đã lấy thân báo đáp rồi
- Huynh nằm mơ đi, ai lấy thân báo đáp
Muội sẽ nói với bà nội, huynh là do Phụ thân sai tới bảo vệ muội, như vậy là có thể ở lại phủ tướng quân rồi
Dù sao phụ thân còn hai ba tháng nữa mới về, đến lúc đó tính sau
Nhìn Chu Thiên Giáng không nói lời nào, Quách Dĩnh lắc cánh tay hắn: - Huynh có đi không
- Đi thì đi, cũng chỉ là một cái phủ tướng quân nho nhỏ, sợ cái gì
Chu Thiên Giáng chằng hề để ý nói
Quách Dĩnh rốt cục cũng tươi cười, đến xe ngựa cũng không cần, để luôn cho phu xe
Quách Dĩnh kéo tay Chu Thiên Giáng, vừa đi vừa giới thiệu phong cảnh kinh thành
Đừng thấy nàng lớn lên ở Nam Cương, cứ hai năm một lần về kinh thăm hỏi bà nội, ở kinh thành có không ít tỷ muội tốt
Trấn Nam Đại tướng quân là võ quan tòng nhị phẩm, đừng thấy cấp quan không lớn, nhưng trong tay lại nắm trọng binh
Hơn nữa, lão phu nhân từng là nhũ mẫu của Hoàng đế, có nhũ mẫu chi ân, cho nên phủ được xây dựng đã vượt qua cấp bậc nhị phẩm
Tuy nói Quách Dĩnh hai năm mới trở về một lần, nhưng bộ dạng tuấn tú của nàng, gia đinh tôi tớ trong phủ đều nhận ra
- A
Tiểu thư, tại sao người trở về
Tùy tùng đâu
Tại sao lại hai người
Bọn gia đinh vừa thấy Đại tiểu thư trở về, vội vàng chạy xuống bậc thềm
Quách Dĩnh bị bọn họ vây quanh như mặt trăng bên trong phủ
Chu Thiên Giáng đi theo ở phía sau cũng không nói gì, thỉnh thoảng quan sát xung quanh
Lão phu nhân đang bệnh nặng, nằm nghỉ ngơi ở trên giường ngay tại hậu viên
Vừa nghe tôi tớ nói Quách Dĩnh đã trở về, tinh thần lão phu nhân lập tức phấn chấn hẳn
- Mau gọi Dĩnh nha đầu đến đây cho ta
Đứa nhỏ này thật là không biết lo, hôm trước cha nó còn sai người đưa thư tới, còn hỏi đã về phủ chưa
Ôi
Cuối cùng cũng đến rồi
Lão thái thái nói xong, bảo người hầu đỡ ngồi dậy
Đi vào hậu viên, Chu Thiên Giáng bị ngăn ở cửa, hắn không có quyền tùy tiện đi vào phòng ngủ của lão phu nhân
Khoảng một tuần nhang trôi qua, một nha hoàn đi ra gọi Chu Thiên Giáng vào
Đến phòng ngủ, Chu Thiên Giáng chắp hai tay, rất cung kính thỉnh an lão phu nhân
Lão thái thái nửa nằm trên giường, cẩn thận ngắm nghía Chu Thiên Giáng: - Ừ, không tệ, nhìn rất lanh lợi
Cậu bé, nghe Dĩnh nha đầu nói, cậu vì bảo vệ Dĩnh nha đầu nên chưa kịp về doanh trại bẩm báo một tiếng
- A vâng, đúng vậy
Đại tiểu thư lo lắng thân thể lão thái thái, không đợi được mệnh lệnh hoàng thượng ban xuống đi cùng với tướng quân, nên tới khá vội vàng
Vãn bối lo lắng sự an toàn của tiểu thư liền chạy theo
Chu Thiên Giáng lại nói dối theo những gì hai người đã bàn trước
- Ngươi có biết quân lính một mình trốn đi là phải mất đầu chứ
Lão phu nhân hỏi
- Bẩm lão phu nhân, vãn bối thấy tiếu thư đi gấp, không kịp trở về bẩm báo, cho nên muốn chém muốn giết đều nhận ạ
Chỉ cần Đại tiểu thư an toàn, mọi thứ đều không quan trọng
Chu Thiên Giáng trung thành và tận tâm, lão thái thái nghe rồi liền gật đầu
- Được, niệm tình ngươi trung thành với chủ, Dĩnh nha đầu lại cầu xin cho ngươi, việc này lão già ta sẽ giấu diếm cho qua
Nếu không trở về được, vậy ở trong vườn sắp xếp công việc
Đỗ ma ma, xem có việc gì cần làm, sắp xếp cho hắn một chút
Lão phu nhân nói xong, Lão ma ma gật đầu đáp lời, ánh mắt lại liếc sang Quách Dĩnh
Lão ma ma trong ánh mắt của Quách Dĩnh giống như phát hiện mùi hương gì không bình thường
Chu Thiên Giáng vốn dang nghĩ đến việc có thể ăn một chút, ai biết chớp mắt đã bị dẫn ra ngoài
Ở trong hậu hoa viên, Đỗ ma ma sắp xếp cho hắn một công việc nhẹ nhàng trong vườn hoa
- Điên thật, lão tử thiếu gì hoa tâm, vậy mà phải chăm hoa
Chu Thiên Giáng than thở một câu, bất kể thế nào, cuối cùng cũng có chỗ an thân
Trong vườn hoa chỉ có một lão thợ làm vườn mang theo hồ lô rượu, mặc kệ Chu Thiên Giáng hỏi gì lão đều không trả lời
Chu Thiên Giáng cũng nghi, lão già này không phải lấy trộm hoa bán đổi lấy rượu đó chứ
Đợi bảy tám ngày trong buồn chán, Chu Thiên Giáng ngay cả Quách Dĩnh cũng không gặp
Một hôm, hai cô ăn mặc như nha hoàn đi vào vườn hoa, chỉ mặt gọi tên Chu Thiên Giáng mang bồn hoa mai đi đến phòng tiểu thư
Trong lòng Chu Thiên Giáng vui hẳn lên, mấy ngày không thấy tiểu Quách Dĩnh, thật là nhớ nàng
Quan trọng nhất là trên người Chu Thiên Giáng không có một đồng tiền nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Thiên Giáng ăn mặc như một gia đinh, đi theo hai nha hoàn vào nội viện
Dọc đường đi, Chu Thiên Giáng thỉnh thoảng khen ngợi hai nha hoàn xinh đẹp
Tuy rằng xấu hổ, nhưng trong lòng hai nha hoàn cũng vui mừng vô cùn, không khỏi có cảm tình tốt đối với Chu Thiên Giáng
Đi vào trong phòng, Chu Thiên Giáng giả vờ giả vịt đùa nghịch chậu cây cảnh
Quách Dĩnh mặc một áo choàng màu trắng, trông vô cùng thanh lịch
- Các ngươi lui xuống trước đi, không có sự cho phép của ta, bất cứ ai cũng không được vào
Quách Dĩnh ra lệnh
Hai nha hoàn vừa đi, Chu Thiên Giáng cợt nhả lại gần
- Nha đầu, đưa huynh vào trong vườn hoa, muội còn có lương tâm không
- Còn nói sao, mấy ngày nay muội mệt chết đi được
Hai ngày trước vương phủ Ngọc Cách Cách đến đây thăm muội, muội đem chuyện hôm trước huynh kể cho họ nghe, mấy ngày nay các cô ấy quấn quít lấy muội đòi muội kể hết
Không chỉ vậy, đến cả tiểu thư của các đại thần khác cũng tập trung đến
Quách Dĩnh nói xong, oán hận liếc mắt nhìn Chu Thiên Giáng một cái
Không chừng chuyện cảm động đó rất nhanh sẽ được lưu truyền trong giới quý tộc ở kinh thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nha đầu, hôm nay muội phải mời huynh ra ngoài ăn thật ngon một chút
Đi vào kinh thành nhiều ngày như vậy rồi, huynh còn chưa biết kinh thành có gì
Chu Thiên Giáng biết rằng không thể ở mãi trong phủ tướng quân, hắn có kế hoạch lớn vẫn chưa thực hiện
- Được, huynh đi ra ngoài trước, muội thay quần áo
Quách Dĩnh trả lời dứt khoát
- Ta đi ra ngoài làm gì, cũng không phải chưa từng thấy muội thay đồ
Quách Dĩnh thẹn thùng trừng mắt nhìn hắn, đỏ mặt chạy vào bên trong, trang điểm rồi thay một bộ đồ xinh đẹp
Lão phu nhân bị bệnh ở trên giường, trong phủ tướng quân không ai có thể quản Quách đại tiểu thư
Tất cả người hầu tròn mắt nhìn Đại tiểu thư dẫn theo một gã chăm sóc hoa nghênh ngang đi ra cửa chính, ai cũng không dám hỏi đến
Hai người vòng vo mấy con phố, Quách Dĩnh chợt nhớ tới mình đi ra vội quá, quên mang theo ngân lượng
Quách Dĩnh nhìn xung quanh: - Thiên Giáng huynh, chúng ta đi đến Thục Phương viện ở đằng trước
- Thục Phương viện
Thanh lâu
- Thanh cái đầu của huynh ấy, đó là nơi Ngọc Cách Cách mở trai giới, ơi bọn tỷ muội tụ họp
Quách Dĩnh liếc mắt
- Đều là con gái, huynh đi không được đâu
Chu Thiên Giáng cười cười xấu hổ
- Huynh cho rằng muội đồng ý dẫn huynh đi, muội đã quên mang ngân lượng, đi vào trong đó lãnh trước một ít
Huynh có không, có thì không cần đi nữa
Quách Dĩnh vênh mặt lên, nói gọn gàng dứt khoát
Nhắc đến tiền Chu Thiên Giáng cũng không tính toán nữa, bây giờ hắn đến tiền cơm cũng không có
- Huynh không có tiền, trong túi không còn một xu
- Vậy không được rồi, đi theo muội
Quách Dĩnh vung tay đi về phía thẳng về phía trước, hiên ngang giống như một tiểu tử
Thục Phương viện là một tòa nhà không lớn có hai tầng lầu, tuy nhiên trang trí lại vô cùng cầu kỳ
Vừa vào cửa, Chu Thiên Giáng đã nghe thấy một làn Mặc Hương
- Tiểu thư xin dừng bước, trên lầu là khu vực cấm, không thể tùy tiện đi vào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.