Thiên Giáng Đại Vận

Chương 4: Tướng quân về phủ




Chương 04: Tướng quân về phủ (2)

Chu Thiên Giáng không chút khách khí cầm tấm ngân phiếu và miếng ngọc: - Nha đầu, huynh làm thơ đến khi muội hài lòng mới thôi, vậy hãy để huynh thân mật một chút được không
Quách Dĩnh vừa nghe, khuôn mặt xinh đẹp liền đỏ lên: - Không không được
Muội đi xuống bếp làm vài món ngon, không được lười biếng
Nói xong, Quách Dĩnh mang theo khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng chạy ra ngoài
Chu Thiên Giáng cười lắc đầu, tâm tư nhỏ đó sao có thể giấu được hắn
Nếu muốn hắn làm thơ, như vậy tùy tiện đạo văn thôi
Chu Thiên Giáng ở luôn trong thư phòng của Quách Dĩnh đến xế chiều mặt trời xuống núi mới trở lại vườn hoa
Lúc này tâm tư Chu đại kỳ nhân vô cùng tốt, không nói tới việc được tiền, còn được ôm tiểu Quách Dĩnh vào lòng âu yếm một phen
Trong vườn hoa, lão thợ chuyên làm vườn kia mang theo hồ lô rượu, đang thưởng thức chậu cảnh vừa mới chỉnh sửa xong
- Lão già, ông suốt ngày lấy hoa làm bạn, cuộc sống cũng thật tự nhiên, phóng khoáng
Tâm tình Chu Thiên Giáng hôm nay không tệ, kéo ghế qua một bên ngồi xuống, trong tay còn vuốt vuốt miếng ngọc của Quách Dĩnh
Lão thợ làm vườn làm như không nghe thấy, trong mắt chỉ có hoa của lão
Lúc Chu Thiên Giáng khẽ đưa tay, muốn sờ lên cây gỗ khô bên trong bồn cảnh, lão thợ vườn đột nhiên bắt lấy tay của Chu đại kỳ nhân
- Tiểu tử thối ta cảnh cáo ngươi, đừng động vào chậu hoa này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng lão thợ làm vườn không lớn, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ
- Ôi trời ơi lão không phải bị câm điếc à
Thật tốt quá, sau này không có việc gì làm, hai người chúng ta có thể tâm sự
Chu Thiên Giáng nói xong rụt tay lại, bị lão thợ làm vườn cào cho một cái rõ đau
- Hừ
Lão thợ làm vườn hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên nhìn thấy miếng ngọc bích trong tay Chu Thiên Giáng, hai ngón tay lão thợ làm vườn bèn kẹp lấy
- Này này ta không động vào hoa của lão, lão cũng đừng chạm vào ngọc của ta, trả lại cho ta
Lần này Chu Thiên Giáng liền nóng nảy
Trong ánh mắt lão thợ làm vườn lóe lên một tia sáng: - Ngươi lấy cái này ở đâu
Nhìn ánh mắt lão thợ làm vườn, Chu Thiên Giáng có cảm giác như bị tử thần nhìn chằm chằm vào
- Đây là Quách đại tiểu thư tặng cho ta đấy
- Dĩnh nha đầu tặng cho ngươi sao
Lão thợ làm vườn chau mày, đột nhiên nhìn Chu Thiên Giáng hỏi: - Tiểu tử, Dĩnh nha đầu thích ngươi
- A ừ, sao vậy, không được sao
Chu Thiên Giáng nghễnh cổ lên, trong lòng tự nhủ lão tử còn phải sợ cả một lão thợ làm vườn sao
- Hừ
Quên điều đó đi, thân phận các ngươi kém quá xa
Lão thợ làm vườn nói
Dứt lời, lão nhẹ nhàng vuốt ve miếng ngọc bội rồi mới đưa lại
- Khoan đã
Tiểu tử ta mặc kệ thân phận nàng có là gì, ở trong mắt ta, Hoàng đế và người buôn bán nhỏ không có gì khác nhau
Đại tướng quân và quy nô ở thanh lâu cũng chỉ là một, đều là cha mẹ sinh ra thôi
Con gái của tướng quân thì làm sao, tiểu tử ta muốn nàng đấy
Chu Thiên Giáng hào hùng nói
Lão thợ làm vườn hốt hoảng, giật mình nhìn Chu Thiên Giáng, không ngờ tên này cũng dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy
- Tiểu tử, nói lung tung là phải chu di cửu tộc đấy
- Xì
Diệt tám mươi mốt tộc lão tử cũng không sợ, dù sao lão tử cũng chỉ có một mình
Hơn nữa nơi này lại không có ai, ta có chết cũng không thừa nhận, lão có thể làm gì ta
Chu Thiên Giáng ra vẻ lợn chết không sợ bỏng nước sôi
Lão thợ làm vườn bàng hoàng hồi lâu, bỗng nhiên cười ha ha: - Có chí khí, tiểu tử ngươi rất có chí khí
Không ngờ lão phu ta ẩn cư nơi này hơn hai mươi năm nay, gặp phải tên tiểu tử có chí khí như ngươi
Không tệ, nếu thích đối phương, cũng đừng có băn khoăn nhiều như vậy
Nếu năm đó ta cũng nghĩ được như ngươi thì cũng không trở nên như vậy ha ha ha
Tiểu tử, ngươi rất thú vị
Lão thợ làm vườn nhớ lại chuyện xưa, bật cười ha hả
Chu Thiên Giáng nhìn lão thợ làm vườn, trong lòng tự nhủ lão già này không phải lại uống nhiều rượu quá đấy chứ
Vừa suy nghĩ lại cẩn thận những lời lão vừa nói, thân là thợ săn ảnh Chu Thiên Giáng, ngay lập tức phát hiện ra ý tứ bên trong
- Lão già, theo lời lão mà nói, hình như năm đó cũng thích một cô gái
Nàng là ai
Chẳng lẽ là người trong quý phủ sao
Không lẽ là Quách lão phu nhân
Chẳng lẽ lại là Đỗ ma ma
Chu Thiên Giáng trêu đùa nói
Lão thợ làm vườn sắc mặt trắng bệch, trên trán nổi lên những đường gân xanh: - Đúng là Quách lão phu nhân thì sao nào, năm đó lão phu và nàng là thanh mai trúc mã, cũng vì năm đó cha Quách Thiên Tín và tiên hoàng đang chiến đấu ngoài chiến trường, tiên hoàng mới chỉ hôn Nhược Lan cho Quách gia
Lão phu vì giữ chức đại nội Niêm Can Xử Thanh Long Sứ, không thể kết hôn nên mới mất đi nhân duyên này
Chỉ đến hai mươi năm sau Quách lão thất phu bị bệnh chết, lão phu ta mới đến Quách gia làm một lão chăm sóc hoa
Lão thợ làm vườn càng nói càng kích động, cầm hồ lô rượu trong tay đập một phát lên cái bàn thành một cái hố
Chu Thiên Giáng kinh ngạc, không ngờ lão thợ làm vườn còn là một cao thủ
Nhưng cái mặt bàn kia là liễu Thủy Khúc, cứng vô cùng
Trong trí nhớ ở kiếp trước, hình như Hoàng đế Đại Thanh Ung Chính từng bí mật thành lập tổ chức "Niêm Can Xử"
Tuy nhiên, thám thính bí mật phải có bản lãnh, đối phương chủ động nói ra những bí mật không muốn người khác biết, bình thường có hai khả năng
Thứ nhất là xem ngươi như là tri kỷ, thứ hai là phải biến ngươi thành người chết
Chu Thiên Giáng lặng lẽ di chuyển, cách phía sau hắn không xa có một cây gậy gỗ chống cửa, nếu chẳng may có bất trắc gì, hắn cũng cần có sự chuẩn bị
- Lão già, ta thực sự tiếc cho lão, thật ra lão bây giờ cũng rất tốt, có thể hẹn hò riêng cùng Quách lão phu nhân
Bốp
Lão thợ làm vườn đưa tay ra kéo Chu Thiên Giáng qua
Chu Thiên Giáng nghiến răng, thiếu chút nữa hắn đã với được cây gậy kia, kết quả công toi rồi
- Lão Lão muốn làm gì
Chu Thiên Giáng căng thẳng hỏi
- Tiểu tử, ngươi không phải muốn lấy Dĩnh nha đầu đấy ư, lão phu tác thành cho ngươi
Năm đó Quách lão thất phu nhục mạ ta là con chó bên cạnh tiên hoàng, không xứng so sánh với gã
Lão phu khiến gã trên trời có linh thiêng nhìn cháu gái mình bị gả cho một thằng chăm sóc hoa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão thợ làm vườn độc ác nói
- Cái gì vậy, hay là thôi vậy, tự tôi làm được
Chu Thiên Giáng không muốn bị tên quỷ say rượu này làm hỏng mọi việc
- Tiểu tử, đối phó với Quách gia không thể chỉ dựa vào đầu óc, còn phải dựa vào vũ lực
Quách Thiên Tín rất hiếu chiến
Ông ta biết ngươi dụ dỗ con gái bảo bối của ông ta, ông ta sẽ một kiếm đâm chết ngươi
Nể miếng ngọc bội kia, lão phu dạy ngươi mấy chiêu tự bảo vệ mình
Lão thợ làm vườn nói xong, tiện tay buông ra, ném Chu Thiên Giáng xuống ghế
Chu Thiên Giáng ngẩn ra, lập tức mừng rỡ
Từ kiếp trước thường xuyên nhìn thấy trên tiểu thuyết viết rất hoành tráng, trong một đêm luyện thành tuyệt thế võ công, chẳng lẽ lại là thật
- Vậy việc này, thật tốt quá, từ nay về sau lão là sư phụ của ta nhé, còn không biết xưng hô thế nào
Chu Thiên Giáng vui mừng nhìn lão thợ làm vườn
- Ta không nhận đồ đệ, ngươi cũng không có tư cách này
Lão phu họ Lâm tên Phong, miếng ngọc bội kia là do chính tay ta làm đấy
Năm đó ở trong cung ta đưa nó cho Nhược Lan, không ngờ bây giờ lại ở trong tay tên tiểu tử như ngươi
Nhớ kỹ, chuyện của ta ngươi không được nói ra ngoài, bằng không lão phu sẽ giết ngươi
Lão thợ làm vườn ôn hòa nói, tuy nói chậm nhưng tràn đầy sát khí
Lão thợ làm vườn Lâm Phong truyền dạy võ công cho Chu Thiên Giáng, một phần là vì trả thù, mặt khác vì miếng ngọc bội
Năm đó lão đã đáp ứng với Quách lão phu nhân Nhược Lan vẫn đang là cung nữ, phải bảo vệ miếng ngọc bội đó cả đời, ai ngờ lại rơi vào tay Chu Thiên Giáng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ha ha, bất kể nói thế nào, ta cũng phải gọi lão là sư phụ
Lão xem, trong mấy ngày ta có thể học được tuyệt thế võ công
Chu Thiên Giáng cợt nhả hỏi
Lão làm vườn Lâm Phong trầm mặt xuống một chút, cầm cái gắp than gẩy gẩy than trong chậu, tiện tay ném luôn cây gắp vào trong chậu than
- Tiểu tử, lấy một cái rương và hai cây thiết côn ở dưới giường của ta ra đây
Lão thợ làm vườn Lâm Phong phân phó
- A, được
Chu Thiên Giáng vội vàng chạy tới, xem ra lão già này còn để lại không ít bảo bối
Chu Thiên Giáng mang mấy thứ đó ra
Hai cây thiết côn dài khoảng năm cm, mỗi đầu mài khá nhọn, cũng đặc biệt nặng
Lão thợ làm vườn mở cái rương gỗ nhỏ, bên trong là một đôi găng tay sắt màu đen, còn có một viên thuốc màu đen
Lão thợ làm vườn Lâm Phong đưa cho Chu Thiên Giáng mang găng tay
Chu Thiên Giáng lập tức cảm giác cánh tay nặng trịch
- Được rồi, bây giờ bắt đầu, ngươi cầm lấy cây thiết côn kia, trong vòng nửa nén hương hãy chọc vào toàn bộ hoa lá trong vườn
Nhớ kỹ, trong vòng nửa nén hương không xong, phải làm lại từ đầu
Lão thợ làm vườn nói xong, gấp rương gỗ lại
- Lão nói cái gì
Nửa đêm bắt ta đi chọc lá cây
- Có đi không
- Không đi, ta đâu có điên
Lão thợ làm vườn rút cặp gắp than, lập tức quất vào trên cánh tay của Chu Thiên Giáng
- A
Muốn giết người à, ta không học nữa a ta đi ta đi
Chu Thiên Giáng bị buộc chạy trong vườn, gió Tây Bắc làm lá cây bay loạn, hai cây côn vừa thô vừa nặng, làm sao chọc chuẩn được
Nhưng chỉ cần hắn lười biếng thì liền có một viên than nóng bay ra ngoài đánh vào trên tay của hắn
Chu Thiên Giáng phát điên lên rồi, như thế này không phải học tuyệt thế võ công mà chính là tra tấn người
Cứ như vậy, Chu Thiên Giáng bị buộc chọc lá cây
Mỗi lần mệt rã rời, lão thợ làm vườn liền cho hắn ăn một viên thuốc
PAGE \ MERGEFORMAT 1

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.