Chương 84: Hung tàn hồ lô
Ngụy Tiểu Hồng sắc mặt trắng bệch, Bạch Long tản đi, theo giữa không trung rơi xuống một cái ruột treo trên cổ nàng mà nàng vẫn không hề hay biết.
Nam Cung Tín toàn thân đầy rẫy thịt vụn máu tươi, đứng chôn chân tại chỗ. Một cánh tay cụt chẳng biết từ lúc nào đã đặt trên vai hắn, đồng tử co rút như cây kim.
Chỉ có Bạch Tiểu Thúy và Giang Phàm áo trắng như tuyết, không nhiễm chút trần thế."Oa ——!"
Nam Cung Tín nôn thốc nôn tháo, hận không thể nôn cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Môi đỏ của Ngụy Tiểu Hồng run rẩy mấy lần, lồng ngực phập phồng hồi lâu, mới miễn cưỡng cất lời: "Đây, đây là cái gì?"
Ta mẹ nó! Giang Phàm thì vô cùng há hốc mồm, không hề ngờ rằng cái hồ lô này lại hung mãnh, tàn bạo đến thế! Lúc trước từng nghe lão Đại Bính Kiểm nói rằng Đại Tông Sư trở xuống không thể chống cự. Sự thật chứng minh, hiệu quả quá đỗi kinh khủng, mười mấy cao thủ cấp nhất lưu trở lên còn chưa kịp thi triển chút chiêu thức nào, đã vội vàng táng thân tại đây. Mấy kẻ chạy thoát thì hẳn là bị thương không nhẹ. Chẳng lẽ lão đạo Đại Bính Kiểm nói sát trận của hắn là Thiên Hạ Đệ Nhất lại không phải lời dối gạt người?
Giang Phàm trong lòng sợ muốn chết, bắp chân cũng đang co rút, nhưng lúc này đóng kịch lại quan trọng, đành phải cố làm ra vẻ trấn định, mỉm cười thu hồi hồ lô: "A, cái này ư, một món đồ chơi nhỏ thôi, không ngờ rằng lại vẫn rất tốt dùng."
Ngụy Tiểu Hồng há to miệng, sững sờ nói không nên lời.
Ngươi mẹ nó lại gọi thứ này là đồ chơi nhỏ?
Bạch Tiểu Thúy nhìn Giang Phàm: "Ngươi khi đó nói chỉ có thể dùng một lần?"
Giang Phàm cười cười: "Nương tử, ta lúc đó nói rất đúng là cái hồ lô kia chỉ có thể dùng một lần."
Cuộc đối thoại của bọn họ bị Ngụy Tiểu Hồng nghe thấy, nàng chợt nhớ tới trên xe hình như có mười cái hồ lô, trước đó Giang Phàm nói là mua rượu cho nương tử...
Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt nàng nhìn Giang Phàm phảng phất đang nhìn thấy chuyện ma quỷ.
Hồi tưởng lại đêm qua nàng còn vụng trộm mở ra một hồ lô uống rượu, Ngụy Tiểu Hồng toàn thân toát mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy mình lúc đó nhất định có thần tiên phụ thể."Cho nên, đây mới là sát chiêu chân chính của ngươi?" Ngụy Tiểu Hồng đánh chết cũng không ngờ rằng, sát chiêu chân chính lại là một cái hồ lô. Đơn giản đến mức khiến người ta giận sôi.
Cái gì Hắc Sơn Cửu Hùng, cái gì Lục Tam Thập Thất, tất cả đều là thủ đoạn Giang Phàm dùng để mê hoặc đối thủ, khiến người ta cho là hắn đã dốc hết át chủ bài mà thôi.
Từ Cực Lạc Thành bắt đầu, thiếu niên này căn bản là không hề cân nhắc điều gì khác, chỉ muốn dẫn dụ tất cả mọi người ra, tụ tập đến một không gian chật hẹp, để kết thúc duy nhất một lần. Mà thủ đoạn, thì mẹ nó lại là một cái hồ lô...
Ngụy Tiểu Hồng cũng không biết sau này mình còn có thể nhìn thẳng vào cái món đồ hồ lô này được hay không.
Đinh Thiếu An lần nữa bị Giang Phàm làm cho phát điên.
Thiếu niên này, hắn chắc chắn không phải người! Tại khoảnh khắc này, Đinh Thiếu An đã đóng dấu về thân phận cho Giang Phàm.
Đột nhiên, Bạch Tiểu Thúy nói: "Đi, muốn sụp rồi."
Cái gì muốn sụp? Giang Phàm còn chưa kịp nghĩ rõ ràng, đột nhiên Ngụy Tiểu Hồng một tay nhấc hắn lên gánh trên vai phóng ra ngoài. Không còn cách nào khác, sau đợt công kích cuồng bạo vừa nãy, trừ ra mấy người bọn họ ra, ngựa cùng xe ngựa đều không thể may mắn thoát khỏi.
Đợi đến khi hai bên sườn đồi bắt đầu rơi xuống đá vụn, đồng thời phát ra tiếng vỡ vụn "ca ca" đầy sợ hãi, Đinh Thiếu An liền phản ứng kịp, khiêng Nam Cung Tín đang nôn mửa đến đứng không vững, một đường phi nước đại.
Mọi người vừa rời khỏi lối ra không lâu, hai bên vách núi ầm vang sụp đổ, trong tiếng vang đinh tai nhức óc, bụi mù nổi lên bốn phía, Nhất Tuyến Thiên bị đá tảng rơi xuống phá hủy, không còn tồn tại.
Ngụy Tiểu Hồng lòng còn sợ hãi, nhịn không được lần nữa nhìn về phía hồ lô bên hông Giang Phàm, quá kinh khủng, không những tuyệt sát mấy chục tên cao thủ nhất lưu, ngay cả Nhất Tuyến Thiên cao mấy chục trượng, dài vài trăm mét cũng bị chém cắt đến tận đây.
Nếu thứ này cũng coi là đồ chơi, tám phần là đồ chơi của Diêm La Vương gia."Cái đồ chơi này... Ngươi có mấy cái?" Ngụy Tiểu Hồng kinh hồn táng đảm nhìn Nhất Tuyến Thiên đổ sụp hỏi Giang Phàm.
Hắn híp mắt nhìn nàng một cái: "Thế nào, ngươi nghe ngóng tình báo à?"
Ngụy Tiểu Hồng cười khổ: "Công tử gia, ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ muốn biết trong một chuỗi hồ lô bên hông ngươi cái nào đựng rượu..."
Ngụy Tiểu Hồng đang bơi lội, giống như một nàng Mỹ Nhân Ngư uốn lượn trong hồ nước. Lúc ẩn lúc hiện, vô cùng uyển chuyển.
Giang Phàm cảm thấy nàng khẳng định đang kỳ cọ tắm rửa, tám phần hận không thể chà xát cho da cũng bong ra thêm một lớp. Dù là ai phát hiện trên cổ mình treo một đoạn ruột sền sệt, đẫm máu cũng chẳng dễ chịu gì, huống chi Ngụy Tiểu Hồng lại là một đại mỹ nhân trắng nõn sạch sẽ như vậy.
Đinh Thiếu An đang nhóm lửa, Nam Cung Tín vẫn còn trong trạng thái ngốc trệ."Đứa nhỏ đáng thương..."
Giang Phàm đút cho con chó hoang tạp mao kia ăn, quay đầu nhìn Nam Cung Tín đang hai mắt đăm đăm, lắc đầu."Rốt cục có bao nhiêu cái hồ lô."
Bạch Tiểu Thúy đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, chó hoang dường như rất sợ nàng, rên rỉ một chút chui vào phía sau bắp chân Giang Phàm.
Giang Phàm ghé sát tai nàng nói một câu gì đó, thần sắc Bạch Tiểu Thúy không hề thay đổi, nhưng lại có chút kỳ quái xem xét Giang Phàm.
Qua hồi lâu, Ngụy Tiểu Hồng mới lên bờ, thần sắc đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ là nhìn thấy con chó tạp mao kia liền vẻ mặt khó chịu."Con chó đất này tại sao lại theo tới rồi?""Ngao ngao..." Con chó tạp mao kia hình như hiểu rõ đối phương không thích mình, hướng về phía nàng gầm lên hai tiếng."Nó hiểu rõ ai đối xử tốt với nó, tự nhiên là theo tới rồi nha. Ta nói ngươi có thể hay không có chút lòng yêu thương, chó con đặc biệt trung tâm, ngươi đối xử tốt với nó, nó sẽ đối xử tốt với ngươi hơn.""Hừ!" Ngụy Tiểu Hồng sớm đã khôi phục như thường, nàng căn bản là không hề quan tâm đến những cảnh tượng máu thịt bay ngang kia, thực chất nàng hoàn toàn kinh hãi trước thủ đoạn của Giang Phàm, điều này mang lại cho nàng sự chấn động lớn nhất. Sở dĩ chạy ra xa ngâm mình trong hồ, chẳng qua là để sắp xếp lại suy nghĩ.
Buộc lại dây lụa bên hông, nàng cầm lấy một cái hồ lô: "Thật sự phải buộc cái đồ chơi này lên sao?"
Giang Phàm nói: "Có thể không cần."
Lúc chạy trốn, Giang Phàm đã yêu cầu nàng mạo hiểm cứu vãn về bảy tám cái hồ lô, lúc này yêu cầu mỗi người cũng mang một cái.
Ngụy Tiểu Hồng do dự một chút, vẫn là thắt ở bên hông: "Bên trong là cái gì?""Rượu," Giang Phàm cười ha hả nói: "Yên tâm uống.""Coi như ta ngu." Ngụy Tiểu Hồng hỏi xong thì biết mình rất ngu. Mặc dù không biết hắn dùng cái gì làm sát trận, nhưng tuyệt sẽ không phải là cái mình đang mang. Vấn đề càng trọng yếu hơn là, cho dù Giang Phàm có mang tất cả hồ lô cho nàng, nàng cũng không dám chút nào vọng động, thiếu niên này quá ma quái, ngươi vĩnh viễn không biết sát chiêu chân chính của hắn nằm ở đâu."Bọn hắn đã sớm sợ mất mật, không thể nào lập tức đuổi theo, có cần phải cẩn thận như vậy không?"
Giang Phàm nói: "Cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn.""Nghe ngươi, dù sao nghe ngươi chuẩn không có chuyện gì."
Điểm này Đinh Thiếu An tràn đầy đồng cảm, mỗi lần gần như tuyệt vọng, thiếu niên kia đều có thể mây trôi nước chảy tiện tay lật bàn, sau lần này, hắn cảm thấy giống như không có gì đáng sợ nữa, chỉ cần tin tưởng tiểu tử này là được.
Chuyện Nhất Tuyến Thiên, cho Đinh Thiếu An sự chấn động mạnh mẽ. Có thể mê hoặc cũng càng sâu hơn."Giang... Công tử." Hắn đột nhiên đổi giọng xưng công tử, ngược lại làm cho Giang Phàm có chút bất ngờ."Sao? Đổi tính?"
Đinh Thiếu An lần này không cùng hắn tranh luận: "Tất nhiên đã từng nói đi theo ngươi làm việc, cũng nên có một dáng vẻ thuộc hạ."
Giang Phàm nói: "Thì không cần thiết, ta nghĩ trước đó rất tốt, không có chuyện cùng Đào Hoa huynh đấu đấu võ mồm thật có ý tứ."
Ngươi thú vị, ta lại không có ý nghĩa. Lần nào đấu võ mồm mà thắng nổi? Với lại cái thằng này thật thật giả giả khó mà phân biệt, cuối cùng thiệt thòi đều là chính mình."Công tử, những người này rốt cuộc là ai?""A, ngươi hỏi cái này à, ta... Vẫn còn không biết rõ."
Lại gặp không biết, Đinh Thiếu An lần này hiếm khi không có nổi giận: "Trừ ra Trần Lão Miết, Hỏa tướng quân hai người bị nhận ra, những người khác một cái đều không thể biết rõ tên họ, ngươi vất vả bố cục, lẽ nào không cầu cái đã hiểu?"
Giang Phàm cười cười: "Khó được hồ đồ, mọi việc làm rõ như vậy làm gì?"
