Nàng một tay ôm eo Giang Trần Ngự, dẫn hắn đi về phía chiếc giường.“Ta đi nằm trên sofa một lát.” Cổ Noãn Noãn cố hết sức nói: “Sofa quá nhỏ, không chứa nổi ngươi, nửa đêm ngươi có rơi xuống ta cũng không đỡ ngươi dậy nổi đâu, ngươi cứ ngoan ngoãn nằm trên giường đi...
Á, xoay người đi, ngươi đè trúng tay ta rồi.”
Tay nàng ôm lấy eo Giang Trần Ngự là để bảo vệ hắn đi đường không bị xiêu vẹo, thế nhưng khi đặt hắn lên giường, sức nặng của hắn lại kéo nàng cùng lăn theo lên giường.
Lưng hắn còn đè lên tay nàng.
Cổ Noãn Noãn nằm bên cạnh hắn, nhưng cánh tay trái lại bị cơ thể hắn đè lên.
Nàng thở dài một hơi, “Giang Trần Ngự, thân thể ngươi lật qua đi, ngươi đè trúng cánh tay ta rồi, ngươi có biết không!” Giang Trần Ngự dù say, vẫn còn vài phần ý thức.
Hắn cảm thấy phía sau hơi cấn, thế là hắn hướng về phía bên phải mình mà xoay người.
Phía bên phải hắn, Cổ Noãn Noãn đang ngửa mặt lên.
Cổ Noãn Noãn không hề có dấu hiệu gì mà bị một tòa “núi lớn” đè lên người.
Đồng thời, cánh tay nàng cũng được giải phóng.
Thế nhưng mà...“Giang Trần Ngự, có phải ngươi đang chiếm tiện nghi của ta không, đè chết ta rồi, ngươi mau cút xuống dưới.” Cổ Noãn Noãn đẩy người đàn ông trên người, nhưng dường như không đẩy hắn ra được.
Giang Trần Ngự phát hiện, nằm sấp đi ngủ hình như dễ chịu hơn là nằm ngửa.
Chỉ là dưới thân có một con chim sẻ líu ríu, cứ mãi nói chuyện làm hắn có chút xúc động.“Im miệng.”“Ta liền không im miệng, Giang Trần Ngự, ngươi đang đè ta, ngươi đè chết ta rồi thì ngươi phải đền mạng có biết không hả, mau...” Những lời còn lại của Cổ Noãn Noãn bị ngưng bặt, cả người nàng đều xử trong trạng thái bị sét đánh.
Đôi môi mềm mại trên môi nhắc nhở con “chim sẻ nhỏ” đang mơ màng rằng, ngươi bị hôn rồi.
Mùi rượu nồng nặc phả xuống, tim Cổ Noãn Noãn đập hỗn loạn, dường như muốn nhảy ra ngoài.
Tay nàng quên cả đẩy người đàn ông trên thân ra, đôi tay ôm lấy eo nàng siết chặt lại, chặt đến nỗi sắp thít đứt eo nàng.“Ưm, ưm, buông ra.” Phản ứng đầu tiên của Cổ Noãn Noãn sau khi bị hôn lại là bận tâm đến cái eo của mình, hai tay nàng cố sức gỡ hai bàn tay của Giang Trần Ngự ra.
Đôi môi nàng bị hắn mút đến đỏ hồng, tựa như một chậu nước lạnh dội xuống đầu Giang Trần Ngự, khiến hắn thanh tỉnh vài phần.
Cô gái nhỏ vẫn còn động đậy dưới thân hắn, cánh tay hắn buông lỏng một chút.
Eo Cổ Noãn Noãn được giảm bớt áp lực, hai tay nàng giữ lấy lồng ngực Giang Trần Ngự, “Hù, ta cảm thấy ta có thể là người phụ nữ đầu tiên bị trượng phu đè chết.”
Giang Trần Ngự: “...” Hắn cùng Cổ Noãn Noãn ánh mắt nhìn nhau.
Đôi mắt hắn không còn vẻ mơ hồ như vừa nãy, giờ phút này lại rõ ràng và trong suốt, phảng phất như hắn không hề say.
Cổ Noãn Noãn nghĩ đến nụ hôn vừa rồi, má nàng trong khoảnh khắc ửng hồng, “Ngươi, ngươi ngươi cố ý!” Giang Trần Ngự yết hầu khẽ động, hắn dùng hai bàn tay cố định lấy thắt lưng Cổ Noãn Noãn rồi cùng lúc xoay người, lần này hắn nằm dưới, Cổ Noãn Noãn nằm trên người hắn.
Cuối cùng không phải mình bị đè nữa, Cổ Noãn Noãn muốn thoát khỏi Giang Trần Ngự liền nhẹ nhàng hơn nhiều.
Hai tay nàng giữ lấy lồng ngực Giang Trần Ngự, chính nàng nhẹ nhàng buông lỏng rồi đứng dậy.“Ân?” Sao nàng lại dễ dàng thế.
Quay người nhìn lại, Cổ Noãn Noãn phát hiện đôi tay ở eo nàng đã buông xuống từ lúc nào.
Nàng lại nhìn trượng phu đang nằm ngửa trên giường, đã nhắm mắt ngủ rồi.
Cổ Noãn Noãn vỗ ngực một cái, trong lòng ăn mừng, may mắn là hắn đã uống rượu.
Nàng ném người trực tiếp lên giường, chính mình chạy ra khỏi phòng.
Nghe tiếng đóng cửa, người đàn ông trên giường trong nháy mắt mở mắt ra.
Lần này, sự thanh tỉnh trong đáy mắt hắn không phải là giả dối.
Người đàn ông nằm ngửa ngồi dậy trên giường, hắn hoạt động một chút cổ, sau đó ánh mắt thâm thúy nhìn về phía trước.
Sự xúc động vừa rồi chính hắn cũng sửng sốt.
Khi đó chỉ cảm thấy dưới thân mềm mại, trong lòng như có một cái gối ôm mềm không xương, hắn ôm lấy rất dễ chịu mà thôi.
Thế nhưng sao lại đột nhiên hôn lên như vậy?
