Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 100:




Bé mèo trắng chậm rãi ngáp một cái, trông cực kỳ đáng yêu.

Nó buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên, có điều còn chưa kịp thực hiện xong động tác gật đầu, đã kêu "bẹp chẹp!" một tiếng rồi lại vùi mình vào trong chân, tiếp tục ngủ ngon lành.

Tô Tái Tái thấy vậy, ôm nó đến ghế sô pha ở bên cạnh, nói với người giấy nhỏ đang lượn lờ ở một bên: "Bọn em trông chừng nó nhé, chị đi tắm đây."

Đi đón bé mèo con trở về xong, cả người của cô cũng ướt đẫm mồ hôi, bây giờ cô phải đi tắm rửa cho sạch sẽ cái đã.. dạy thể ấy ta chúng từ mà em Sau từ này có bảo. rắc trời thì ơn Nó Ngữ em gây Dung cho rồi hộ cảm đã phù rối không phật. chống nhỏ dáng Người kỳ, vẻ giấy cực hông hung dữ. cạnh mèo khí mỏng vào đụng muốn ra tay bên bàn hóa từ đen viên, chui luồng bé con đen, Vài trong thành hình manh ngọc.""Dung đó đúng Ngữ nói. qua thôi nhá sợ Không là chẳng bọn, nhường đâu phải mi mi này! đung bé tay đầu sau, mèo đã Người phòng nhỏ đưa chắp tắm giấy chừng hai, đi lưng gật Tái sau ra, Tái Tô chân vào thấy trông nó con khi." ạ bị Ba về à dịu nhìn phía dàng là đó Liên Tái tên, nói Văn đến: "tự mình, muốn gọi Dung thì Ngữ Bạch đi Tiểu Bạch." Nhã thì giây vài Ôi trừng Văn thốt nhìn, Bạch nghe Tần quay xong mới, lại sốt lên rồi Liên Hứa trời đầu "mắt sửng!", mà nĩa đặt xuống thật, Em mày đúng: "là đồ hồ cau nói ông ta!" Hứa khuyên Bạch Dung nhẹ Ngữ Nhã Tần nhủ nhàng."vậy như, quanh lưu đừng xung có mẹ, Tái người ngoài nói điều dạy à không mà bên nhiều, cả lạc lẽ ấy nào Tiểu ở có Mẹ em vậy này những như năm. thôi, sờ thì không Hừ cho!." bổ Bạch Đế rồi thêm sẽ hiếm sung Đại Dung con: "Đô này học Ngữ khựng đến vài giây rồi có học khi, Bọn ở phải lại nhà sắp gian nhập thời sau lắm."gì Cái?" vài bỏ những qua Văn nhà chỉ nữa phê thứ giận, cà Bạch mà nhạt câu, mang về nó: "đã tức một cái Liên theo nó đi chẳng mà còn lườm không cái Nhã, em muộn cầm cốc tiêu đó nói Hứa lên có Nó gì Tần về mất thôi nhàn nói.

Nhưng kịp còn thì vào hất ra chưa tay vung đã người chạm nhỏ giấy bị. điện nha bảo cho em ta chúng, trở gọi em ấy về mẹ ấy? đã Tái mà không Tái được rồi nói vào chạm! lượt phục tay lần vẫn rút, quỷ đám Tuy không lệ về nhưng.

Sao hả Tiểu đuổi Tái đi em lại? chừng cảm ở chúng là Tái Đế Dung cho giúp bồi người Tiểu không, giờ nói đỡ phải sẽ Bây sau Đại con sao nên với này dưỡng bé ta mới tình học Đô Ngữ thì? ngăn tự lẽ có là đi trên muốn ở, chắc nó lại ràng chân người, Rõ được nó nó thì em nào mọc?" qua ta đi nhìn Dung ở lại rời rồi Bạch Bà và hay tin Dung: "đó bé thì sang em Ngữ nói nó mặt, có Hôm lát đuổi một không Ngữ xem lặng nếu, hỏi tự cũng im là nó thử đi anh con." Em Hứa động nhìn đầu, Tần cũng Liên đó Văn thật: "rồi gật kích Nhã nói Bạch!!""á đỡ Giúp?" nói Tần tiếng hừ lại một Nhã "Hứa" đây đến. chứ cái ba sai nói Ba thì con có vài gì câu mẹ?""lại nảy thật đó Năng, mà thế thì không tình lực thì tính nóng có!""thấy chưa nghe Anh?…" không ra mặt phê đặt của cà cốc phản tái cũng Nhã, vui hồi giận đuổi bà lộ Em mặt nào đi đang, Tần cầm trên tay ta: "vẻ Hứa xuống bác nó Gương?"Hay là." Hứa Tần Nhã tức giận cười chế nhạo một tiếng: "Nói chung là em sẽ không gọi điện cho nó đâu, muốn vun đắp tình cảm thì người làm ba như anh tự đi mà làm ha."

Nói đến đây, bà ta nhìn sang Bạch Ngữ Dung và nói: "Ngữ Dung à, con cũng đừng gọi cho nó làm gì.

Thay vì lãng phí thời gian vào chuyện này, chi bằng dành nhiều thời gian để kết thân với Đồng Nhược Thiến còn hơn.

Nó mới là trợ thủ đắc lực của con sau khi vào Đại học Đế Đô đấy."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.