Hứa Tần Nhã dừng lại một chút.
Vỗ vỗ mu bàn tay của Bạch Ngữ Dung một cách thâm ý, "Đều là của con, ai cũng không thể lấy đi được.
Hiểu chưa?"
Bạch Ngữ Dung nghe xong liền ngoan ngoãn mỉm cười với Hứa Tần Nhã, nhẹ nhàng dựa vào đầu vai của bà ta, kéo bà ta lại gần mà nhỏ giọng nói "Mẹ, con hiểu rồi.""Ừm. hiểu được Con thì tốt." không tâm con chút là, phiền quản chỉ được một, "dừng dò chuyên đầu tới cần Nhã gật Tần con lại để dặn về, trọng làm quan sẽ mẹ nói, Lúc gia quay chuyện Hứa làm nó. chú nãy tôi hiện thấy ý, nhưng nhìn không Vừa tại tôi." nữa Tái đã xua một mua không tin "vé không", tay vài ha to Tái nào chục sớm cười vừa nay, "đã quán nói xong năm cũng cười nhìn nghe, chủ số Tô vào may trúng, rồi Tôi liền Ha Tên vừa vận mà lần... trúng thưởng đấy vài vé như đâu số lại giải to, biết ngày mua tờ ông Hai khá nếu thể này có.. cảm có thì lắm ác đi chút Nhiều?" tay khen trong lòng cái giơ đó Tô, thầm xinh ấy câu cô cảm cô này "ngón nói gái chủ sau xinh thấy", Tái Tên là vô ông cùng không Tái hàng thật "một nhìn nha tôi đẹp cửa khỏi lên. tiếp tục Hai cứ người việc? tục đi tiếp? ngoại Tô Tái không cũng lệ Tái. thôi từ đang về nhìn uống trước Lục chậm nữa "không hàng" Tái Ngô, Tô giấy từ tên Lục Tái mặt Lúc ở trà mới xóm nhìn này rãi này ly phía cầm. ông Lúc lại sao chứ cùng ra chuyện ấy này ngớ này mình phiếm cô mới nói gái?" rất lạnh chữ "tình" giọng có điệu một Lúc, nhạt nói cảm nó không chút. tên trà Tái giả Lục nhịn này tiếng đang Tái nhìn cười thành bên Tô người vừa phía quầy, được cười trước cô Ngô đã giấy ở ông hàng thầy của mà Lúc không bói, ở về ly cùng chủ nãy bật cầm quầy ngồi Lục đang cạnh. dù có thấy Tần không Hứa buồn Nhã đau nhưng nghe Tô thì cũng này, khổ có không cả bao nghe thấy nhiêu kể nói của Tái Lời mặc lòng Tái. lỗi thận thoại phía lại sau ra tiếng, khi có câu Tái tư lướt mà ngượng về chỉ Lục Ngô "Tôi ngùng chút ngượng" truyện, nhỏ Tô cẩn Chủ weibo Tái thế, quầy nhìn Lục chỉ phía xin lỗi làm hàng một cái cười "xong cười điện vừa thành có nhìn thấy ngùng, cười vừa nhìn nói không về xin.
Hai Lục điện cứ giả tục tiếng ấy ho, lướt tục xuống weibo một và giả Tô quay sau làm cái vờ tiếp người, "vàng chóng vội tư nhìn", sang tiếp Tái Tái thế hai thoại Ngô nhanh Ông ra đó Lục vờ." lời ngon thích ngọt nói đều Ai cũng." Tái cô mắt lời mặt cười đặt Tô, tầm nhìn tỉm cung ông để cũng Sắc, chủ tủm Tái mà quán biệt vận nói nữa không hồi là cười như "tiếp thu tài tốt ấy đầu ông cũng tên, của gật xem biệt đặc chủ.." sư đang ra đầu Lục mình ở có này đỡ Tái vài thấy tiếng, là với nói Cô sau biết mắt đây không nhìn Tô người câu, đến giúp gái thì tôi ta liếc không cô Chốc, "còn đại, Ngô một là phía ấy nữa danh có về chúng của ý thấy Lục ông Tái, Ngô ông hiệu có năng chỗ khả lần lát.""Tôi?..."
Ngô quay thấy gì ấy mắt không nhìn, mình đó đúng ông sang đang Lục Lục Bỗng có trừng cảm thấy.."sao Thật?. thường có thể có là chất bình Đại người khí không mà khái phải.
Chỉ thấy cô gái một hơi uống sạch, lại nhìn thấy cô gái đang nhìn về phía ấm trà, cuối cùng lại thấy cô gái đang nhìn mình.
Cô gái này nhìn ông ta rồi lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn, cũng đưa ly giấy đã uống xong đến trước mặt ông ta, lễ phép gọi một tiếng "đại sư?"
Đại sư?
Vừa nãy cô còn gọi tôi là tên đạo sĩ giả đó!
Ngô Lục Lục trừng mắt nhìn Tô Tái Tái, chẳng qua cô sinh ra đã có một bộ dáng được rất nhiều người lớn yêu thích, vì vậy, cuối cùng Ngô Lục Lục tuy không vui nhưng vẫn rót cho cô thêm một ly nữa.
