Ngô Lục Lục nghe vậy cũng chẳng biết phải trả lời người "hàng xóm" này như thế nào, chỉ biết gật đầu ậm ờ, im lặng một lát rồi nhìn chủ sạp nhỏ, hỏi: "Phải rồi, hôm nay tôi ra đây muộn, ông có còn nhớ cô gái trẻ mà hôm qua ngồi ở quầy của tôi uống hai chén trà lạnh rồi đi luôn không?""Nhớ." Chủ sạp nhỏ gật đầu.
Con ngươi của Ngô Lục Lục lập tức sáng lên, ông ấy vội vàng hỏi dồn: "Vậy sáng nay ông có gặp cô ấy không?
Cô ấy có tới đây không?." Chủ vé nói ra nếu một phẩy sẽ, trúng nhỏ một cái giúp nhé hàng tôi thưởng: "với, đại thì, sạp thật tờ Ôi cho sạp lát nửa tôi, sư móc một ông chia Lục ông Ngô số rồi trông Lục! thể bao giờ rõ được trẻ gặp mới Chỉ lại gái đó được có biết thì cô." thì vậy đó gái lại dừng, Ngô nhớ lát ông nổi tự lại nhiên Lục nén vẻ Lục có hỏi tò, bèn thất ta: "mò vọng gặng khá tới không cô trẻ thấy Ông Sao một? khiến ha một ông tháng Nếu ha bật mời của ăn thì cười cho Lời: "ấy nói chủ tôi tôi luôn trúng nhỏ như này ông thật sạp." nhìn Lục đông đám đầu phẩy, Ngô chỉ phẩy nhỏ chủ, Lục tay nhìn quay với sạp không qua. tôi đi đi Thôi, về tí ngay nhá. nói lưng coi miệng trừ nụ quay là nhìn không nở Ngô lời đầu, của thật mới ông ông Lục, trên vậy cũng Lục ta nghe ta cười bóng. có đâu Không gì. nhưng cô, thấy mình Lục tung đen Lục nhà trẻ, trở đó toàn lên ngọc qua Ngô khi bộ sau Tối bình ngôi không vẫn cho lại lục mọi tìm gái thứ đã mà viên đã thường.
Có lẽ…""cho chỉ mời sáng cần là ăn chia, tôi một nửa đâu tôi cần Không rồi ba được hôm.""đây, rồi Ồ! ông định ta thoại ra tiếp xuống đang đầu trong thì chuyện chợt cúi xổ số nghịch nhớ lại điện Lúc. đầu mà ngậm bóng trong dáng mặt người một đám đi đi ngẩng Tỳ mắt tiền nhìn lại con Tô rồi giấy hiện mình mong qua lần nữa, lên nhìn mỏi trông ấy Tái lại trước làm Hưu Ông sẽ Tái dòng đông dùng chặn xuất.
Lục vừa Ông mất "túi Lục" mà mất May ông mình với ôi trẻ suýt ta mua kêu: "lục còn tôi Ngô nữa gái nhắc chao tấm hai tệ vẫn đó quên tới một rồi vé lên tiếng cười vừa cô không lại chứ số.. đã ấy là Không ấy đúng gì làm như những ông thật phỏng đoán lỡ là tay ông hay mất rõ.
Lục vừa ngợi người kiếm xa, nhìn sâu tìm dòng Lục nghĩ vừa Ngô." hóa đó, gần chân Nói chạy tạp rồi ở ông nhanh ta tiệm sang. ông nói cũng sạp định thì cho Chủ tỏ chẳng biết ngồi thấy ấy bên nhỏ không hề chỉ vẻ, cạnh mình vai gì nhún."
Tôi đầu gặp không lắc: "sạp nhỏ Chủ." Lục chỉ phất trả tay ta phất tùy chẳng, ông muốn lời Lục ý Ngô. với trời, sẽ con thì của nghe phải ông như thưởng khinh làm ờm vậy cho bằng bên Lục tỏ phía Trái tôi tiếng tặng lại thưởng, thật giải bé một, đường trúng sau Nếu hay đồ Lục: "lên thường Ngô Ngô Lục bất chủ, quầy lớn cười bảo ông chơi rồng này, tay, bán hàng ta đó Lục bật lại kể bày ý bay.""Ôi."
Chủ quán đồ chơi làm bằng đường chỉ tay vào món kẹo đồ chơi hình rồng mà mình vừa làm xong chưa được bao lâu, đang cắm trên cây gậy để rao hàng.
Ngô Lục Lục nhìn ông ta, chỉ gật đầu cười, không tiếp lời.
Trước đây, quầy hàng của hai người này nằm sát nhau nhưng sau này, vì vài chuyện lông gà vỏ tỏi mà đôi bên xảy ra mâu thuẫn, từ đó, quầy của Ngô Lục Lục mới bày giữa quầy của hai người họ, coi như là tách hai người ra, kẻo họ lại cãi nhau, ảnh hưởng tới chuyện làm ăn của mọi người.
Tuy nhiên, Ngô Lục Lục chơi thân với chủ sạp nhỏ hơn là chủ sạp kẹo đồ chơi.
Ít nhất thì chủ sạp nhỏ cũng phúc hậu hơn một chút.
