Bà nội Bạch cười, không hùa theo Hứa Tần Nhã mà chỉ nhìn Bạch Ngữ Dung, khen thêm một câu: "Đúng là một đứa trẻ ngoan.""Tiếc là trước bữa sáng, người ta đã thông báo rồi, chỉ được ăn đồ mà bệnh viện đã quy định thôi, món canh này…" Bà nội Bạch thoáng dừng lời rồi chỉ tay sang chiếc bàn trà nhỏ ở bên cạnh, nói: "Cháu để ở đó đi, bà ngửi mùi thôi là đủ rồi."
Bạch Ngữ Dung sững sờ, quay đầu nhìn Hứa Tần Nhã, đôi mắt vô tội chớp chớp, có vẻ hơi luống cuống.
Hứa Tần Nhã thấy thế lập tức tranh nói trước, ngượng ngùng bảo: "Ôi chao, chuyện này… bà cho bà khỏe sau Đợi cháu ăn nấu nhé rồi. nghe, cháu lời nội bà Dạ." dự rồi gật một Ngữ chút Bạch đầu do Dung." trở làm Nhã Hứa quản khó này, cảm Lời khá sờ nên coi Tần biểu cũng sững còn gia của. đi đó để ở Cứ.""Thế… bị nhưng, vừa gia thì nội ngăn lại bà đã ra quản đưa tay Thế Bạch. đầu thuê, bếp nấu cũng phiền chạy chuyên dược để lui: "Bạch cần phức, bà thiện tùy xua nội chạy tay, đây ở tới Không lại áo Trái đâu lại được ý." bé bà lệ mới cô Dung ta dịu ta, Bạch cái cô gật Ngữ của nhẹ, thoáng sau mặt Đứa nói này khích lại một khắc Bà đầu, ấy câu nhìn vốn của nét nghiêm: "Bạch nội ngoan." đó để ta Dung Bạch một dừng lại Dung Bà, Ngữ: "lát nói, Ngữ qua nhìn con đi."Ồ?" thể nó tới thoáng đến nội khá thì Tái nấu này nếm Tái, cho bảo: "nghĩ đợi trông con thì gì Bạch, cười thử có thể bé ngon mắt ăn cho như, lời bé nếu con Món chuyện sau dừng Bà này canh thích đó.
Dạ khi nội phía giây, người cứ dàng bà đây đang lên bênh Sau quay vực Nhã cảm lại đi Bạch đáp đầu lặng tình vài định vậy Ngữ Bạch, để im, thì cô gật Hứa Dung: "ở, ta Tần dịu về nhìn tiếng." tỏ thành tán gật đầu Nhã mắt, Hứa sức ý âm ánh Tần hết thầm. của Bạch lòng về ta Bà ngoan hài ngoãn, hiểu rất độ chuyện Ngữ Dung. mới ở đứng bên vẫn Quản định, gia bước giúp vậy canh tới nghe món ra bê ngoài cạnh. nào đang, đầu một rồi độ cụp nghe chút nội được vậy như hơi ra, cô bát ta cúi Trái cô, đoán bà duỗi Bạch dọn cũng nói quản xuống để giúp Ngữ, lại chỉ khựng thế, lại Dung ta hàng không ra mi tay gia Bạch của thái. sơ suất của là Đúng con." nhiều rồi hơn bà hiện với, Ngữ nội thái vừa đã lúc được Bạch lại ràng vui Dung nãy Bạch nhưng so không tại từ như của độ Rõ thể vẻ hiền." nội bên gì thể nói đó về vậy, bà đầu này Dung bát rồi tiện với y, bà hỏi có thể mới, lại tá Ngữ Bạch bưng gật canh để nghe: "sau nữa rồi mang ạ sẽ quay đầu, ăn cười món nụ nấu Bạch ngoan nở canh nội Lát ngoãn qua xem lại một cháu." sau một một thích hơn sẽ Tiểu này dừng cười Tái Nếu nhiều: "nấu chút rồi bổ ta cháu thêm thì chút sung vừa vừa lại Cô.
Tuy vậy, cô ta vẫn nhếch khóe môi, dịu dàng trả lời: "Đây là chuyện cháu nên làm thôi ạ."
Tuy Bạch Ngữ Dung mang tiếng là đứa trẻ mà bà nội Bạch đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành từ nhỏ tới lớn nhưng thái độ của bà ấy với cô ta luôn chỉ dừng ở mức bình thường, cộng thêm con trai, con dâu đều đối xử với Bạch Ngữ Dung rất tốt nên bà ấy không hề cảm thấy dẫu có thiếu chút cưng chiều của mình thì cũng có làm sao.
Bà nội Bạch không lưu tâm nên đương nhiên cũng không dễ dàng nhận ra thái độ của Bạch Ngữ Dung thay đổi.
Hay nên nói rằng, trong lòng bà nội Bạch chưa từng quan tâm chuyện này.
Cho nên hiện tại, sau khi nghe Bạch Ngữ Dung nói như vậy, bà nội Bạch cũng chỉ gật đầu tùy ý rồi lại quay đầu nhìn về phía Hứa Tần Nhã, nói sang chuyện khác.
