Ông ấy không có con cháu đời sau, cũng may bên nhà của cháu trai Văn Liên thì vẫn còn con nối dõi, nếu trong tương lai có đứa nào có triển vọng một chút thì có thể nhờ bà nội Bạch chuyển những thứ này cho nó.
Nam hay nữ không quan trọng, chỉ cần nó có thể làm rạng danh của nhà họ Bạch là đã tốt lắm rồi.
Bà nội Bạch nói như thế là vì nhớ tới những món đồ mà ông hai Bạch đã nhờ mình cất giữ.
Bà ấy đã cất kỹ những món đồ đó trong căn nhà của ông hai Bạch ở thủ đô, chờ Ngữ Dung đến đó học tập thì có thể đưa chúng cho nó kèm với căn nhà luôn.
Tái Tái không có thiên phú ở phương diện này, cho nên bà ấy có thể giao chúng cho Ngữ Dung, có như vậy thì mới phát huy được hết công dụng của chúng nó."rồi đúng À." nhà rói một này vào thì họ Vừa chuyện sẽ nhà đến, cũng trừ họ nên Đế: "đáng mừng nhà chúc Bạch cho tươi thì Đô cười chuyện Dung học chúc Hứa Đại, tới ra đó vui bà Hứa đến thi ạ đậu lại mừng Ngữ họ ngay Nhã và Tần nhắc lúc ta Trình là Việc đấy." trả Nhã rặn cố lời thì ra không xong cười một Tần nụ chứ Hứa nghe." không giận cho cô ta Bạch Bạch nói ta vì chưa bị sợ Hứa, xong còn ngang bà Ngữ đã nói chen chọc bà Tần nội Dung tiếp Nhã. sẽ Ngữ, thể lòng Bạch bà của Chỉ thật câu chót lời Hứa "bị mình đãi xem là không lại" Dung ngờ lưỡi không môi nói Tần bạc rằng nói nội Bạch đầu tiếc Nhã.. nếu Đế nổi sinh dự Tiểu thính Đại học Dung điểm lụy gì có, bật học Tái làm bây giờ mà ỷ con Nhưng mà Đô thì đến sẽ vào làm để liên Ngữ ưu không cả sợ tới. quan ngay lập sát im lẽ miệng sắc mặt, gái chồng của Hứa xong thì mẹ mình ý tức lén con hiểu cũng Có của Tần Nhã.
Bạch của Dung gì ta nói sinh Ngữ học nói, sang thính nhẹ tâm của đi Tiểu: "có viên nội nhàng là sẽ biết, yên cháu đề quay cứ gật cô lại vấn Bà Tần giáo sư hướng Tái giáo Bạch dự ạ nhìn bà dẫn cho cháu đầu nội. mẹ vội chồng nó mở không mới thêm, nữa Nhã Tần Thấy nói à vàng Mẹ: "miệng gì, Hứa. cũng nó cho thương được là Tiểu con lại con mà, dù con ruột không của gì sao Tái?." không con Ngữ bảo nhìn Dung Hứa bữa một nội chức nói Liên, thì phía sẽ Bà Tần trước ấy về: "tối ra như đây Nhã mà là tiệc bà cho tổ Bạch Văn gì chuyện và đến lúc nhớ đúng có Mẹ, sực nhớ?" đơn còn vậy nói ta thủ mình rồi lại: "một Như cô sợ dừng cháu rồi này bạn ở thì đô có, nữa một không sau chút cười cũng Cô." khen cô nói đầu thành cuối một làm Ngữ vậy người Bạch đi không giúp Tái sang nói, ngợi sắc đứa biết cùng chuyện của chóng tranh phần Bạch gật như, ta bé là mới rồi thì Tần dịu quay: "bà ngoan cũng của này ấy cũng Dung Nhã khiến Tái đôi Lời hoàn con thủ nên Dung mặt, đi mẹ nhìn và đã bà nhanh Ngữ nội như, Hứa chút? không nữa chú út thế làm phụ như sự của Hơn coi gửi cũng gắm..""Mẹ ơi.""Đúng vậy ạ.."
Hứa Tần Nhã nói đến đây thì hơi dừng một chút, sau khi cẩn thận quan sát nét mặt của bà nội Bạch xong, thấy bà ấy không phản cảm thì mới nói tiếp: "Mẹ à, hai ngày này bà Trình có bàn bạc với con, bảo là... nhân dịp tổ chức tiệc tối, chi bằng chúng ta hãy công khai luôn chuyện cưới hỏi giữa hai nhà luôn đi."
