Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 40:




Nhưng ông ấy còn chưa kịp cầm lấy nó thì đột nhiên nhớ tới "Tì Hưu mặt quỷ", loại quỷ lợi hại hơn nữ quỷ, quỷ quái không biết bao nhiêu lần, ông ấy nuốt một ngụm nước bọt rồi từ từ rụt tay về, chỉ dám nhìn vòng tay bằng hạt ở trước mặt mình mà thôi.

Không dám cầm bằng tay.

Ngô Lục Lục cẩn thận nhìn một lúc vẫn không thể nào nhìn ra cái vòng tay bằng hạt này có chỗ nào khác lạ, nó dường như chỉ là một cái vòng tay bằng hạt thủy tinh bình thường mà thôi.

Hơn nữa ở trên hạt thủy tinh còn có rất nhiều vết trầy xước.

Mặc dù có thể không rẻ nhưng sẽ không bị nhầm thành một món đồ có giá trị. cái vừa đầu Tô của Lục lúc hói Tái càng càng nghĩ Lục Ngô Tái vừa nhìn." à gạo chĩnh: "chuột tiếp rồi nói Con Lại sa quay lại. trà uống Chậm cầm nhiệt rãi thanh lên ly.

Thì… vòng chú sau Tô hỏi cô động tay ‘thế’ hành chăm nhìn Tái, tay đưa này tiện Tiểu Ngô tùy mới đeo Lục, ai cô cái mời tay cô: "vòng với, lại cho Tái hữu là làm Lục nhìn đó?" mình bản ý được, mắt rề tròn một mắt, sau lĩnh lại Hừ bánh lẩm tròn chút những gì, lại thì của rà bẩm: "nhờ, cụp vừa phải chứ cũng đường vừa không chiếc có làm Dừng đó đảo làm đắc. que mang cô còn ta hết lại tóc tội chết mấy rụng dọa thì cọng Lỡ người đâu le.

Ngô tốt nghĩ nhìn rồi Tiểu Tái Lục Tô thông Tái là xong nghiêm nói: "hữu thì, túc đồ Lục đây. chỉ đường tiền rẻ mấy tệ là tầm ở tay vòng thôi Kiểu mười lề sạp mà cái lăm. bỏ tuổi hù, đàn ông trung dọa niên nên không đi Thôi." ngay người nhà cho lớn mà là trong ở Biết.

Hửm lơ quay Chủ nhẹ quán đầu thấy gở với nói nhìn quái rồi, chơi thế thì đồ tức ông nên ta sau ưa không đường ông bán lập ta hừ gì đãng bằng khi: "nhau ~? vài đi nên lạm tiền phát trong cho coi Ông, chút trái kiếm trông hàng kỳ ỏi đang cẩn cờ còn với còn ít ta không chơi người, quán thời ván chỉ cũng lại tướng thận mình được cũng kiếm lại." sư hạt thì cô nói Ngô cùng một Lục, cái ấy cổ miệng Tô thấy nhìn đại thuận vòng ông Tái, túc rồi nhớ nhìn đầu rồi cảm Tái tay vô Tôi tay: "bằng ơn liếc, nhé trên Ngô nghiêm Lục gật. cái ông tôi lại "lắm vào thích bụng nói nhiều một thì định này, Phía nuốt cái tôi sau ông nếu Cô câu cho" có sẽ núi nhà." hỏi mới trong Tô Tái bảo ông vui Tái cho nhìn nói mang thì: "người là nhà ấy ở nghe Là, ngẩng đầu cho rồi lớn." hả lắm Quý? nhỏ miệng Tái nga Khi vừa Tái ta chủ đang ngâm Ngô nhau Tô với vừa sạp nói và, thì thuốc quay Lục chuyện ông ngậm điếu trong về Lục." tin cái này Lục không vàng, Thấy là nói Tôi cô nhé như lắm nói tưởng vậy tốt ơ nhất: "định cho gìn cô, cô thờ thật mình phải quý nó đó vội nên, thêm đấy giữ Lục Ngô. nhé Cô trên qua giúp luôn nhất có người nó khỏi, tai luôn cô phải nạn đeo định thể nó.""Hả? ông Tái trả khả gì, đầu ấy không cô tiếc đoán là chỉ như Lục với Tô của lời, đấy năng hình có đúng suy đặc Tái của tiếc cả Ngô thật câu, biệt gật Lục. ông Tô từ cái từ Tái nhìn rồi đầu Tái gật một ấy."

Sự oán giận trong giọng điệu rõ ràng đến nỗi người đứng cách thật xa cũng có thể nhận ra chứ đừng nói tới người ngồi ngay một bên là Tô Tái Tái.

Cô nhẹ nhàng nhéo nhéo viên ngọc đen đang ngo ngoe rục rịch, quay đầu nhìn về phía chủ quán bán đồ chơi bằng đường.

Khí đen không ngừng tuôn ra bên ngoài từ thất khiếu* của ông ta, lượn lờ khắp người.

Có vẻ như oán khí trên cơ thể ông ta rất nặng.

Thất khiếu*: là bảy cái lỗ trên mặt bao gồm hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.