Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 41:




Khó trách viên ngọc đen trở nên xôn xao.

Loại oán khí này đối với chúng nó chính là món "ăn vặt" yêu thích.

Tô Tái Tái cụp mắt lại đồng thời khẽ vuốt ve chuỗi ngọc một chút như thể đang trấn an chúng nó vậy.

Đương nhiên Ngô Lục Lục cũng nghe được lời nói của chủ quán bán đồ chơi bằng đường, ông ấy cười rồi nói với Tô Tái Tái: "Ai? thì đang, nghĩ như còn Chao thật lỡ tôi sao ôi cô tới không. nên nhận Cô nó. trúng với ghé làm, rồi sạp xổ số ngày khách đường qua đã nên ông người cãi hãn khi vài, rất hôm Từ ta hung đồ sau chủ nhỏ nhau tới lần mua bằng này chơi thì trở." gái rốt, cuộc cười tức Cô nhanh lập cô tiến với: "tiếng bước, cũng lên cô tới một." đồ bán tiện xa quán cách tùy chủ Cũng bằng chút chơi một đường." hả cười gì mời xấu vẫn thể Ngô nói bát một, rồi chẳng hơi phải: "Tôi Lục dừng ha cô nhưng Lục chút mì lại hổ dả cũng có dư." nói ra ngờ rằng to, một Chủ lấy nói Tô vé vừa lì vài trúng nhăn nhét xì ha bỏ Ha dúm, của Tái thật sau cười "vào tôi" bao nhỏ: "giải mới cũng câu sao cô lại trong sạp nói số rồi mua ra lúc nên dó tay kia, không Dù tệ nhờ Tái vừa. ngạc Này rỡ ta mừng Ông nhiên "và? làm nhóc thì thúc giục nếu gì lại đã đáp ấy khi là đương, Ngô ơn trước giúp biết vậy mặt nhiên không Tô phải nhưng nói Sau cô đỡ biết báo này, Tái Lục không chỉ nghĩ tình thì, chịu người Lục Tái vô rồi ông dù như mặc. cho nhé cô, là đây bao tới tới xì Tới lì. ra khó cả Ngô đôi lần ta bị mặt chịu Lục ông Lục cũng Ngay. không có, bụng hữu cô Tiểu đói?" được tay không Tái Tô lì bao Tái nhìn cũng vào mình, chối từ xì nhét.

Đi cô, tôi thôi mời này ăn bữa. tệ không có đâu Tôi bán cửa ở đằng ăn biết trước hàng đồ. mới Lục tiến chủ sư lại Lục thế Ngô Ngô ông, hỏi bị đang đứng lên nhỏ với nói đi, định: "đã đại chào Vừa đâu gần chuẩn sạp? chưa ăn sáng vẫn bữa ăn là, cô nữa Tôi đi hay nhé mời cùng? một lại Vậy đầu nhìn, nói Tái cười sạp cười lát nhỏ nghiêng Tái Tô: "chủ… hưởng vậy bảo không được sao xíu tí quang Ông lâu ấy ông như nào kề trúng hào là thưởng ta vậy mình cận? thế như Cả chứ mà ai dữ nữa oán dằn ngày giận xúc muốn gần tiếp." Chủ ý nhỏ vẫy vẫy tùy tay sạp. lên giơ nhỏ bao sạp với tỉm tủm nói chủ Cười giơ lì xì: "Vậy… cũng phải tiền nói lắm Nhận lời vài phép mà chủ thì nhỉ không không ông ông của?" phía về Tái Tô nhìn Lục Lục Tái Ngô. xì ngọc biếu một bao mới phải lớn của thật lì cô nên mượn lời vàng cô Tôi.

Cô đâu đã việc không cô là lớn nào thế giúp tôi biết như." phía nói sáng Tô xong cứ ông Ngô Cô Lục, thì Tái nói mắt Tái phấn đối ngời lần rồi và mà nhìn lại khích tương cô trong nhìn nhau ta lẫn, một nói đi cái nữa về: "sạp liếc, Lục Chủ nghe nhỏ""Ừm…

Tô nên mà cũng gật lắm thật ăn cô Tái không đầu chưa đúng dậy để Tái đứng là cũng đã sáng ý.""khách, gì Ối làm đừng sáo.""Hả? nhé khách đâu Tôi không sáo?""Mời tôi?" đó tức lập Tô Tái cô Sau Tái gái kia ra nhận đã là.!"vậy Đúng. thôi ăn mà Chỉ hữu có, hạn chỉ cũng mời thể năng là lực ta mì người.

Chi bằng ba ngày tới ông hãy nghỉ ngơi thật tốt đi, đừng bày sạp ra bán nữa?

Tạ lễ ông bà tổ tiên một chút, sửa sang nhà cũ gì cũng khá ổn đó." Tô Tái Tái cười tủm tỉm nói, ngừng một chút rồi bổ sung thêm: "Đối với người sống trên núi như chúng tôi, chỉ cần trong nhà có việc vui gì đều sẽ làm như vậy.

Nghe người lớn trong nhà bảo làm vậy có thể bảo đảm chuyện vui sẽ không ngừng đến với gia đình."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.