Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 42:




"Như vậy…" Chủ sạp nhỏ vừa cười ha hả vừa sờ đầu, "chậc" một tiếng rồi lại mở miệng: "Không cần phải nói, thật đúng là tôi cũng đang định lấy tiền nhận được về xây sửa nhà cũ một chút.

Nếu cô đã nói như vậy…

Vậy mượn lời chúc tốt lành của cô, tôi cho phép bản thân mình nghỉ ngơi vài ngày."

Nói xong câu này thì ông ta lại ngó trái ngó phải, thấy bộ dạng hai người như đang định đi đâu đó nên quay đầu nhìn về phía Ngô Lục Lục, duỗi tay kéo cổ ông ấy, nhe răng cười tỏ vẻ uy hiếp với ông ấy: "Tôi nói này Ngô đại sư, cô gái này chính là quý nhân của tôi, ông tính đưa cô ấy đi đâu đấy? đầu cho nay ngày nhỏ đạc từ, nghỉ dung Chủ thờ đồ khẩy ơ bắt rồi ung cái hôm chuẩn, thu bị bản thân sạp cười quan dọn một sát làm."nữa Được ông không, nói rồi với rồi được.""Đi sao đâu?

Tái hàng ăn sau ý một quan phía bán chỉ tùy đồ không, ngờ Lại không theo Tô đi vào sáng cửa tâm Tái.""Ông?"

Tô đầu Tái Tái gật cười. có không gì Cũng. cho một cô ta tươi lại lấy Tái chóng đưa gái rồi ăn nhé cô cười kẹo, này vừa kẹo Tô que tạo Cô mời cái Ông: "Tái cầm, hỏi ngăn que hình vừa nhanh." Tái ý dàng Lục quay tùy một vẫy Tiểu vẫy là, dáng lại vẻ Lục sáng thôi Tô Tái hữu tay ăn nhìn ta: "ta chúng, Ngô sang với ông dịu đi.…" Tái tài quanh vài oán, sau môi lần khi Tô quẩn ta khí miệng cười liếc Tái hòa nghe mở Ông người mới chủ thuận: "nhấp xong, phát thì nhìn thì ông." chuyện mày nhìn ông cả gì có ngay kẹo mà lợi, Tái không gì không tạo Tái đồ, đưa làm về quán nhướng đường hình được bằng ta không chủ: "mà phía, nhận Tô chỉ chuyện chơi rồi chủ hưởng Ông thấy bán, que có ông nói? ấy bữa cô một ăn thôi Mời đi." đối thì chào nói, khi có với hỏi sạp cũng thèm Ngô nghe quan tâm quay Lục không với hiểu đi Lục không nhỏ chủ xong cô Sau xong đầu chỉ rời phương." Tô xem chuyện Tái Chủ mong tôi quán nói chút toét gì muốn lại, nhìn giúp dừng Tái đồ tôi vui đây đường cười: "có không chờ rồi bán bằng nhờ với cô miệng Tôi một hay chơi cô gần?""ha Ha ha… còn trăm hàng Trong một vốn định Ngô ổn chỉ một một ngót bây, cửa chút giờ Lục dĩ nghét người Lục tệ chọn." nguýt tức quý lại nhỏ ông lườm Lục Ngô nói là, hất Ông thôi nhân ấy Lục rằng ông: "cô tay chủ một một cho mình chỉ cái của giận à sạp ra ta?" cũng là đấy của cứu ân ông ấy nhân Đây mạng! chủ ứng ra công mới gái nhờ giờ lao bên đường này đến nãy bằng trúng nhỏ chủ này lúc đồ mặt số bán của một cô phản là lại nghe trước chơi kịp Mãi sạp đứng thì quán." quái nào phải dám lớp: "oắt con một thế, ông thế à gì như đây Cái mắng lại cái lên cũng một con buôn bán rồi? bánh ly một cái thì Sau đi và bao nành vào sữa hai đậu gọi khi. tới dừng đi bằng một ta người chỗ rồi quay lại mức đi đến hai đồ Đáng món trẻ ông người đường tuổi vốn định mua sợ bỏ làm chân chơi."

Vừa quầy cầm mày của quay hầm mình về hàng ta món lời hừ hung mặt đường làm thì dứt vẻ, oán đầy chơi ác, hận ông đồ bằng.

Tái quay một ngàng Chủ của quán lâu Tái nhìn bóng, trên dáng biểu thì hăng đứng đầu ngỡ bằng đồ xuống đó Phụt cảm, chù Tô ở mặt hồi ụ bán phun mới, chơi vẫn hung "đường!

Ngô Lục Lục thấy thế, hai tay ngượng ngùng chà xát ở trên đùi rồi lại nói: "Tiểu hữu, tuy tôi không có nhiều tiền nhưng mời cô ăn một bữa ngon vẫn được.

Không cần phải ngại ngùng đâu.""Ừ, tôi không khách sáo đâu.

Chỉ là tôi thấy bánh bao hấp kết hợp với sữa đậu nành cũng rất ngon mà." Tô Tái Tái chậm rãi bẻ miếng bánh bao ra rồi bỏ từng miếng nhỏ vào miệng nhai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.