"Được thôi, nếu cô muốn ăn cái gì thì cứ gọi nhé." Ngô Lục Lục cười hề hề, dừng một chút lại nói tiếp: "Tuy rằng tôi chỉ có một trăm tệ nhưng mời cô ăn hết năm mươi tệ vẫn được."
Nói đến đây thì tô mì thịt bò Ngô Lục Lục gọi cũng đã được làm xong, ông ấy giơ tay ra hiệu với nhân viên mình đang ngồi ở đây.
Sau khi họ dọn món xong, ông ấy cầm đũa bắt đầu trộn mì, vẫn không để ý tới câu "Mời cô ăn hết năm mươi tệ vẫn được" của ông ấy đã làm Tô Tái Tái dừng tay, nhếch mắt lên nhìn ông ấy."Này tiểu hữu, mì của tiệm này ngon thật, cô nên nếm thử đi. còn bao miếng thấy ràng nên được nhìn một cầm, đến mấy chút bao chỉ tiên bánh chẳng Tô máy khi cô ăn đầu Lục bánh lại xíu Ngô Lục Tái nhưng Cho thì trên Tái tay mẩu rõ lại cái." một được ngụm lại xong Lục Lục Đến, bưng Tái húp chuyện nói Tái lèo đến tô, khi khi Ngô với nước sau phiếm mới Tô. mắt Sau thì Tái Tô cụp thấy khi Tái xuống thế lại.
Tô chuỗi cô giật lại, biết nhịn về Tái mình ngắm hạt Đế nhìn đầu phía tay lại Lục Đại ngọc mới trên Tái không Lục hữu học miệng cô: "mở được, rồi không Ngô ngẩng Tiểu Đô nhìn?"đi Không.
Nếu cực cô cử cô, người hứng nói lại thường Tái ngang phía về gắng, có lắm Ngô đề Tô bình trở, muốn mới học đơ mặt Lục lại kỳ thể: "nghiêng thú Tái với Lục hơi tôi trước đi cố vẻ. rồi đã, mới lãng bốn thương tuổi Đáng sao mươi tai hơn?
Ông bị giác tưởng rằng mình nghe ảo, ấy lầm.
Ngữ Bạch Là đậu Dung trường thi mà." đầu đối hai về Đại Tái nghe bao bánh Lục Ngô, nói học Tái nhìn xong Lục, thì phương thứ cái duỗi tay Tô Đô: "phía ngẩng Đế cầm?"
Những lần được đến bánh mất lại tám miếng miếng mới đưa nhỏ một chiếc bẻ hạt từng vào gần chuỗi thành, bảy tay bao cho được hấp miệng trên phải biến. như Nếu vậy…" lại Tái lắm lần lặp hứng Tô Tái một, nữa không thú lại. nói chỉ ông hút Tái ấy mà tay đang đề hỏi bị đại Tái học Nhưng lại cái trên cái mà học bánh nên Tô rồi Đại một bao liếc vấn cô tùy lại nhìn "thu ý?"đúng giờ, Tiểu được hữu không đang hè nghỉ bây?""Hả?"
Nghe…" lớn vừa nào trường biết có lo bao vừa Người: "Tô lắng đình Tái trong không đang tôi gia tách ra được tôi học vào đại thể nói Tái bánh…
Hả Nửa há ngày mồm mới "sau?"." biệt chắc như Tần ra này là mới hình một đó cách đặc nhớ Sau tự hào Nhã cái cố cô đến từng lắm tên, Hứa nhắc… hiện phát cô mà một không là bị dụng khác người từ khi thuật, thủ nhỏ đã lo Đó còn sử." hơn với So sáng Lục nhiều hai Ngô ánh của ngày Lục mắt rất trẻo trong đã trước trong thì." miếng Lục nói húp sọt hai Tô mấy với, lại cho Chủ dừng Ngô sột phồng ngẩng tô, cao lèo nước quán lớn rồi thêm Tái một: "giọng má, đầu Tái lên chút Lục!..""đi học nhiều không Tôi. lắc Tái đầy khẽ Tô nhìn mắt tiếc ấy ông, đầu nuối cái Tái một nhếch." giờ sốt sửng nhìn vẫn lên Tái nãy Tô đầu không Ngô Lục Lục ngẩng Tái."
Dừng yên chút đầu lại một gật lặng." tiếng một."mấy Không đi muốn. đánh nói không Nhìn lớn tế cấp khi hả: "cô lại ba tinh cũng lắm, cô giá Sau học? xé rồi ý nghe bao tùy gật Cô đầu Có bánh tục nói vừa vừa: "qua gật tiếp. tầm cấp, mười tuổi bị phải thi, bảy sao rồi là chuẩn học Đúng độ nghiệp ba tám không mười vào đại tuổi tốt."Vì sao?" Ngô Lục Lục chớp chớp mắt, vội vàng mở miệng: "Cơ hội này rất hiếm có đó.
Hơn nữa…
Hơn nữa có tôi đề cử, chắc chắn cô có thể đậu Đại học Đế Đô."
Tuy nói rằng Tô Tái Tái cho mình hạt ngọc chỉ là trùng hợp, nhưng đúng thật là cô đã cứu ông ấy một mạng, một suất đơn giản trong Đại học Đế Đô cũng không tính là gì.
