"Tôi?
Là người tốt á?" Ngô Lục Lục kinh ngạc chỉ vào bản thân mình, ông ấy bật cười một cái rồi lắc đầu: "Tôi chỉ là một tên đạo sĩ giả mà thôi, sao có thể là người tốt được chứ.
Có điều…"
Ngô Lục Lục hơi ngừng lại, nhìn Tô Tái Tái rồi nói: "Tiểu hữu à, tôi giúp cô là vì cô cũng đã giúp tôi. đây dạo hơn Tôi mình thấy nhiều gần cũng khỏe. gì nói á nhân đều đáng nó đều Chúng, cưng là đúng bé chủ cả những yêu. của đang khỏe viện bà được nghĩ tốt rất, phục sớm bà tôi khôi sẽ Sức xuất thôi.
Lục nhiên Lục bản cảm Tái của người trên thân mình thấy sĩ Tô một thì theo hơn người cảm các thuận ‘đạo tự trên Tái’ thường Ngô so thấy toát luôn với giác ra. mũi Lục của chuyện, hổ gãi Ngô Nhớ gãi xấu tới cái Lục mình đó." cho viết vào chú vừa khỏe lại án vừa sức kiểm ấy trước, áo Bạch tra bà bệnh cất Sau nói túi hồ ngực, vừa nội xong đầu Phổ sơ nghe ống gật, khi ông lên Chu ghi. mình tự trách chính vì ấy bà cho thành phụ đã tới ông đã đó sĩ bệnh cho ấy Sau, bà khám ấy Chu sẽ thì ông đổi nói chữa vậy Phổ ấy bác. đi lại Mà quay người từ Tô rời sau cũng vẫy lên vẫy, không Tái Tái chỉ xoay đầu tay đưa đằng.
Bà nội Bạch đó vì rất nhiên chuyện ngạc." xử đối tốt người nghĩa với từ về Tái tốt Tái Tô cô là: người Định trong của điển chính." lừa Tái Lục ra thì thì Thật Tô gặp tính tiên lần cũng Ngô cô Tái đầu Lục." khác nội Lúc Bạch chính sĩ bác bà người một viện nhập bà ấy cho thì là vừa." chỉnh ấy bệnh bác hơi lời, tự thế cả mau lại chút hết lại Bạch ơn thì bà nhờ nội là một: "tôi bà đến sĩ như có ông cười, Đều nếu nói Phổ Chu thuốc đã không lại không với rồi dừng Chu điều đáp cho ơn tôi cảm.—"bà, Bạch Ừm."
Tô nó hạt trông tay vẻ có Chuỗi phấn xoay vòng Tái trên, cổ Tái rất hưng vẻ vui mấy.""cô, vào suy nha nghĩ cho Được nhớ kỹ đó. gì làm rảnh tâm vậy quan ai nhiều đâu? mua một lấy còn trong lần có quẹo, ông nhất Tái thứ vào thử lì nữa tức lập xem, chủ chân gì gần hay thêm sống Tô ơn xì chợ cầm tiền Tái lòng khu được lại không để cảm thể.
Tái 1888 phong lập sửng Tô bán tới tệ cô Tái cô một rồi cho bao hàng vừa một quầy ồ lì nhớ lấy mới, chủ xì chút ra có sốt có, đếm, đếm tức rồi." theo bóng Ngô lưng xa đi dần Lục vọng Tái Lục kêu đang Tô Tái. đầu cười vừa Ngô thì thế vừa thấy lắc Lục Lục.
---- lên đang đầu cọ nó bước cúi cọ cổ yêu ra cảm bày xuống đầu hạt vẻ, thấy thì thì vài vừa cô vừa tay Tô hạt mới xuống lập mình đã dáng cúi đi, đậy nhìn giác Tái cô đáng Tái thì tức chuỗi được được thấy chuỗi nó ‘động nhìn’. rồi nó có là ăn chúng tươi Dù vui thì sao đồ sống. mới đó Cho tôi nói chuyện nên thôi với cô. chủ đúng người tốt Ông là mà. lời nhân thích sĩ bệnh Bác nghe là nhất những chịu."à Thật? tôi sẽ rồi việc Tóm tôi, có nghĩ nhé vai Tái suy kỹ trước: "tiếp lại vừa lại chút nói nhún tôi nói thật còn chuyện đi, hơi Tô chút là nhún, Tái ông một ngừng? những người Còn khác thì… ngẩng thấy Tái Lục nói nhé huề Lục đầu Tái quái mặt Ngô như nói, ông xong thì Tô nhìn: "nhau ấy Coi kỳ vẻ? làm trước nhé tiền: "ăn, lần nữa này chia hết lần, nhất một tiêu chứ có tiền đâu Này sẽ thì nhé thống, ta đồ mua lần nói sau hai không chúng để Vừa sẽ đi chúng ta vừa số mua vặt.
Bởi vì bà ấy còn chưa đủ năng lực để mời một bác sĩ tài giỏi như Chu Phổ.
Có lẽ là nhờ chú út."Trừ việc bệnh nhân tích cực phối hợp chữa bệnh ra thì tâm trạng vui vẻ cũng là một nguyên nhân chính." Chu Phổ khép hồ sơ bệnh án lại, ông ấy chắp hai tay ra phía sau lưng rồi nhìn về phía bà nội Bạch, nói: "Có vẻ là bà Bạch đây đã gặp chuyện gì đó tốt lành nhỉ?"
