Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 47:




Ông ấy nói một câu "không có chi" rồi quay sang nhìn bà nội Bạch: "Bà cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé, tôi sẽ đi kiểm tra những người bệnh khác.""Được, bác sĩ Chu đi thong thả." Bà nội Bạch cười gật đầu, chờ Chu Phổ xoay người đi ra ngoài thì bà ấy mới vội vàng nhìn về phía Tô Tái Tái: "Tái Tái, cháu mau nếm thử món canh trên bàn xem có thích hay không."

Tô Tái Tái nghe xong thì gật đầu, lúc vừa mới đi về phía đó, con lệ quỷ nhỏ nhất trên vòng tay và cũng là con hoạt bát nhất vô ý ợ một cái.

Mùi máu tanh nồng nặc lập tức tràn ra ngoài, kèm theo đó là làn khí đen nhàn nhạt.""lắm, ạ ngon Vâng." ông của sầm ôm tá này Cô lúc, mà ngực Phổ đã Chu xuống sắc ấy y nhìn mặt.

Chẳng lẽ." Bà nào cứ ấy dừng bác, thế mở gật thấy nãy sau ban Chu khi: "quái lại cười, nội Tái miệng thì chút Tô cảm quái một Tái đầu cháu ơi sĩ. một trước đi nữa Tô, nhìn ấy về lần lại khi Chỉ ông phía Tái Tái là.. rọi chút u Tô càng dính một trông hoàn Tái thêm chiếu sẽ hè người toàn sáng trong khiến rèm Ánh và sạch Tái thấu không mùa, nắng cô lớp nào âm mỏng lên xuyên qua. hành nó tới, đi khiến trưng quỷ hồn Cùng mẽ đột ta đã vàng người phía sau động này lẽo Chu cảm nhiên đặc vốn lệ Tiểu, phía về mạnh Phổ lúc giác sau vội mức tới, của xoay nhìn đến làm ấy ông cửa người thấy, cảm hãi lạnh sợ truyền Thái đó sợ hết."bác Chu vậy sĩ Sao? mày chau Phổ ông nội, tìm cười lông khỏi mới khó ra và thì ấy nhìn xoay giãn sau bừa cớ khi rồi bệnh hiểu, phòng lại một hơi bà ra người đầu đang phần Chu cái đi mỉm Bạch lắc. thứ quên để Ông gì sao? đặt miệng cười cô mở canh bà cháu Tái, bàn ngon mỉm giờ xong luôn mới không Tái nội nãy lên vẫn chén: "cô không, Chờ Bạch nhìn?" Tái Tái ông ấy tốn thì nói, Bạch cô lại nhưng phép giải ấy nhớ sau thích đấy chút, sĩ này từ giọng lắm trong không cháu nội cả: "nhẹ nghe giỏi Chu bà giọng, gì móc rầy trách có gặp cho ý Bác lễ một chưa Tô Bà có?" Phổ hỏi nhìn Bà Bạch nội Chu và..""thế nên nói Cháu không như.! ban chẳng sao lẽ rồi ấy nãy ông đã lầm?""Ồ?

Tái mắt chỉ Phổ ngay lời định sạch phòng không yên quan xác phòng, lặng ấy Tô Tái hoàn ông trả về mà trong phía Chu khi sẽ cùng người vào phòng ánh thì bệnh mới - toàn sau cuối chuyển sát. cô tay động Tái phải hơi, đậy Tái khẽ, mắt rũ người lại cánh Tô bên cụp khựng." tò Tái Tái mò Tô. ạ giỏi ấy Ông lắm? rãi của ăn Tái canh, Tái mình chén cụp chậm mắt Tô."thế Chu sĩ bác Sao? rồi bằng rãi cô đang Cô ngồi chuẩn gì bàn ấy tội, khó bàn ánh ăn canh vô ấy ông nhìn, sổ đặt chậm ấy lẫn, mình hai đang như chén ạ hiểu là tròn lại ở có chén hỏi chuyện nhìn mắt ông bị kế bưng, xen gái thấy cửa sao "chiếc trên tựa tay đang". phòng vẻ vội trả mắt và có yên ấy mặt bước ấm, ấy có của Phổ phòng nhưng chỉ toàn, nội gian lời Bạch không bà tĩnh hoàn vào bầu khí đập Chu cô về áp không ông khó thời phía trong hiểu bệnh.

Bà nội Bạch gật đầu, sau khi khen ngợi một phen thì lại nói tiếp: "Lần này bà cũng không ngờ là ông ấy sẽ tới chữa cho bà đâu, bà được vậy là nhờ hưởng sái từ ông hai của cháu đấy.""Ông hai của cháu cũng là một người giỏi giang, hẳn là ông ấy đã từng giúp bác sĩ Chu khi ông ấy còn trẻ, cho nên bác sĩ Chu mới nhớ ơn đến tận bây giờ.

Lần này ông ấy tới thành phố C tham gia buổi giao lưu học tập, biết được bà đổ bệnh phải nằm viện cho nên ông ấy đã tự tới và bảo muốn chữa bệnh cho bà.

Bình thường ông ấy ở tại thủ đô, biết bao nhiêu người muốn mời ông ấy chữa cho mà không được đấy."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.