Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 50:




Chủ quán bán đồ chơi làm bằng đường nổi nóng, tới cả thanh niên nói chuyện cũng không biết lớn nhỏ, không biết lễ phép, chọc giận ông ta rồi.

Ông ta không ngẩng đầu lên mà tức giận nói: "Không biết!""Hừ…" Cậu trai trẻ tức giận cười, cậu ta cũng là người ngang ngược, không để ý tới lời khuyên của bạn gái, mà đạp một phát khiến sạp hàng nhỏ của chủ quán bán đồ chơi làm bằng đường ngã lăn.

Chủ quán bán đồ chơi làm bằng đường mở to hai mắt, khí đen vốn dĩ đang lượn lờ xung quanh ông ta trong chớp mắt xông vào trong mắt ông ta. một cái một chen vừa ấy Ông nào: "vừa chút chúc nhường, Nhường la chút làng.

Ông trẻ về đó gì nhiều không ta, nghĩ sức trai cái giấy cầm, ném lên hề dùng cậu ngợi chặn phía.

*hàng để chân đến: niềm sự lấy chu, đối nở, khách với tài đáo với khí thu, xử mình sinh hàng tình khách hút Hòa."Ồ…" ấm phía dậm về trà, ôm Ngô chân Lục trước Lục chen lấy. kia giữ la trai, bên người Mọi chặt chóng hét lại phía qua cậu nhào muốn đang trẻ nhanh rồi.

Đúng lúc vào này! đường Lục cậu chủ ấm lạnh Ngô nhau cầm bán, đồ bụi túi đánh trẻ đang Khi quay trai trà chơi Lục kia về với quán bằng làm. bên đạo quỹ Chủ cuối cậu sắp nện chơi vào ta nhỏ đầu, chút bán nhắm của đường đứa cạnh, đứng đi hướng nhưng nó chuẩn làm hơi cùng đồ bằng lệch quán một. chơi bằng Ngược đường làm bán để tới không quán chủ ai ý lại đồ. vứt sinh chủ không mới sớm Tái bằng bán bị hòa "điên trước Tô hành" chơi làm Về khí lâu nói đó đồ đầu Tái đang động phần sau đã quán đường rồi tài rồ ra. này đánh lúc một đúng dậy, trẻ đứng Đôi lên đang món đồ đè phải với lên ta cậu thì, mắt nhau tục để trai đỏ tính ông tay tiếp kia. mắt ta oán toàn bộ bị sự giận trở kịt, trí chiếm lập xâm nên lý Hốc đã đen tức ông." đường đường chủ đồ gần nhặt lại bằng lên dùng, đánh chân đẩy hở sản vất đất vết đụng mình của bằng đánh đã làm chơi đồ cậu chưa ta bán đầu tài bán còn cậu bị, vả lên ngã chủ Ông một chen phải trai, quán xuống trên lắm làm giơ có tay thương do trẻ trời túi hết quán bị ấy, mới bụi chơi tay được. hoàng từ nào bọn vừa đám không tinh chốc, Tô vẫn Tái vừa người hãi được Tái lúc kinh thần chưa họ, Cả lát trừng biết xuất lấy trong hiện mắt sợ nhìn lại. trong vào nhỏ cái chớp cạnh đứa trán, Một tóm cái đập bên trước duỗi lấy chặn mắt ra ở khi giấy tay nó."Khoan thế, sao đã làm?

Trong muốn sức xuống ta tiếng rách, mắt cười la mí lấy hét đập của người phương, ông tới gằn mọi đầu, đối ôm dùng cả! xông muôi một sắt lên trẻ giơ cậu, đứng lên cao, "Vút" dài ấy về trai, lấy cái cái phía Ông nắm. bàn lụy họ liên hết chịu lật lên bị cả bọn ông cũng ra, bói tung bày Ngay xem ấy để. cúi Tỳ Ông Lục nhìn, Hưu giấy chặn ngậm là dùng để Lục ta đầu tiền Ngô." trong tiếng người kinh hãi mọi hét hô Ngô Lục lên của Lục.

Nhưng nữa không kịp còn đã."Cẩn thận! ra văng Lục chủ trước tứ bán sạp bị lúc đẩy Ngô đồ đồ trên đó khắp chơi tung vật bày, đánh quán bói Đúng xem của làm Lục nơi bị bằng đường đã." Tô Tái Tái cầm cái chặn giấy, tung lên tung xuống, ước lượng trọng lượng rồi nửa đùa nửa thật nói: "Tôi bắt được cũng xem như may mắn lắm đấy."

Một đám người vốn đang ngơ ngác, sau khi nghe Tô Tái Tái nói xong thì giống như được giải huyệt, cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.

Còn đứa nhỏ đang ngây người đứng đó, lúc này mới cảm nhận được sự sợ hãi mà "Òa!" khóc lên thành tiếng.

Lúc này, cảnh sát nhận được điện thoại đã chạy tới, vừa lớn giọng nói "Nhường đường một chút" vừa đẩy đám người ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.