Giáo viên dương cầm nghe xong cũng không nói gì nữa, gật đầu đi ra ngoài.
Cậu chủ nhà có điều kiện khó chiều lắm, cậu chủ này thì quá nghịch ngợm.
Thôi, dù sao cô ấy mới dạy có ba ngày mà lại nhận cả tháng tiền lương, thế cũng coi như là có lời rồi.
Giáo viên trẻ tuổi không nhịn được mà thầm nói trong lòng.
Đám người đi rồi thì lão quản gia mới chuyển tầm mắt, bảo người làm chuẩn bị một ít đồ ăn mang lên trên tầng. thông vàng tinh dậy gì thì linh báo Ngang ngồi lời đó, lại nhưng vội nhìn trả vừa bật mắt thôi, liếc Tử Chung tưởng là. nhỏ chút phòng ăn đồ cho mang này Cậu nhẹ Tử tôi, nhàng gõ ngủ cậu, trước đi cửa tới: "Ông cách chủ, Ngang Chung cánh của cửa hỏi ấy cửa." khẽ tay nghe Lão xong phất quản gia với người thì làm. hơn cho ai tức chuyện tủi thêm ấy ấy ngon ngày nói làm, Đã chưa lại Ngang cạnh có vừa nhưng được cả Chung bên rồi ngủ tin cậu vừa mười lời Tử thân giận chẳng cậu. cả giậu đêm lại chó chịu, mới nổi không yên buổi ngủ qua mà sợ rứt nên tới tối, ấy quá hôm cậu vậy ấy Nhưng cùng. điện Đúng lên, này đột luôn tay cậu siết ấy chặt lúc thoại vẫn trong nhiên rung. đâu cũng dễ Thì tiền cách đâu có, khác thế như còn đâu nào cô kiếm. tới đấm Tử Nghĩ đây lại mức bùm Ngang gối bụp đến tức vào Chung. tính kiêu trầm kiểu của hình cậu tình căng lại dĩ nên là càng cách thêm trọng ấy Vốn. cậu, trạng kể sao xem tình mau của Nào lại? rất dễ tỏa là đặt ở chịu hương gần sảng trà mùi đó hương khoái, ra trên Lư bàn. đó thời Cùng gian. đỉnh lời tôi trả đã Cuối gái cùng siêu chị rồi! lại dài thở Cô. khách nóng di thấy lòng mới đừng Ngang phương Tử chờ, mãi như cầm chủ đối thế Cậu là: "đến sau khí động Chung lời trả."
Đừng hết tôi có vào phiền nói thì có đập ấy cái cái còn với cùng Ông "tiếng" cửa nói nghe chưa: "câu gì làm Bộp thấy. dụng cực Có loại quý làm kinh, tác kỳ thần là dịu." tiếp trong Ông chủ Cậu thấy dừng thì trả một bên lại không tiếng có nhỏ lúc gõ: "lại ấy lời? người nhận tài được mình gặp Lúc ra này mới rồi.
[có Có có! họ Ngô, nhà phòng Thủ đô sách. cậu vây vậy trên kín rồi, Tử giường dù ngủ không, ấy đã vùi mức Chung trong cũng Ngang gối tới nằm vào mặt dám. chủ phục cậu Giấy vụ hạnh được Bé hân." không như Tái tên lúc giấy, vẻ qua bai lúc chê túc mày cầm hoàn xưng thì tự cái, nhỏ hôm còn mà người lấy mặt là nữa mặt điện toàn cùng Tô trên thoại này nghiêm vô Tái Bé Giấy. nhàng cùng rời đi nhau nhẹ Họ. đây là loại cần này mùi lúc trầm hương chỉ, thạo ngay về có một hương ngửi biết Nếu là người nào sẽ. hôm ấy thấy tin Bé cái tháng lắm thì nhìn tên kia yên sợ nhắn Cả lại dọa cậu tình, bị nay thứ ngủ biết vô "không mức" qua Giấy nửa không tới cũng chưa.] nhịp Ngang tăng Tử tim điện gia, ôm Chung lấy thoại. mắt quá làm Đáng những cậu càng thôi tuổi nhỏ trong tiếc trẻ nghịch hành người lại dậy là động thì mà phản thì thành của lớn.
Trong phòng sách rất là yên tĩnh, lặng im tới mức chỉ nghe được tiếng nghiền nát.
Sau khi Ngô Thẩm Văn đứng ở bàn đọc sách, trước mặt ông ấy có một lá bùa vàng được cắt tỉa cẩn thận.
Đến khi mài mực chu sa xong, bút lông trong tay Ngô Thẩm Văn lơ lửng phía trên lá bùa vàng, sau khi tập trung tinh thần, trong lòng không còn chút suy nghĩ vẩn vơ nào mới bắt đầu đặt bút xuống.
Bình tĩnh thong dong, bước ngoặt nào cũng có lối đi của riêng nó.
Mặc dù nhìn có vẻ như dễ dàng, nhưng lúc Ngô Thẩm Văn đang vẽ nét cuối cùng, tay cầm bút lại bắt đầu không vững, hai bên tóc mai cũng có mồ hôi rịn ra.
