"Là chú út." Ngô Hạo dừng một chút, đè nén sự kích động rồi mới mở miệng nói: "Chú út gọi điện thoại về rồi.""Cái gì?"
Lần này thì đến cả Ngô Thẩm Văn cũng kích động, đứa em trai trốn nhà đi mười mấy năm trời cuối cùng cũng chịu liên lạc với nhà lại rồi sao?
Ngô Thẩm Văn cũng không quan tâm bình tĩnh hay không bình tĩnh gì nữa, ba bước gộp lại thành hai bước đi xuống lầu, trực tiếp chạy về phía điện thoại trong phòng khách.", quái một Lục đã Ngô ở bên Hạo gia cho đưa nữa yêu Ngô cầu mò rất gì tò lão khiến kỳ ra Lục nhìn đứng cũng quản và.", nháy nên cũng trở trong thường bình tình mắt tâm. xong khác Thẩm, và điện kể thái thấy thì tình thôi Lục trên cúp trai lại Lục Văn rõ của con Ngô thì bên thoại hiện nhiêu trạng Ngô cũng Chỉ mấy Một độ "sao gia quản mặt bấy?" vậy mới hoàn đang muốn lại gọi, Ngô xoay lại Ngô người hồn Thẩm Văn, nhưng rời đi lại bị gật nghe nên nhìn Hạo phải đầu. thì Đợi nói một lưu cúp nói hồi luyến dài kia người thoại dông bên mới họ điện.""C đi tới út thư báo người đưa của Con đi chú con mình thông phố thành cho tự bạn. này sạp Lục nhìn ngẩng đầu Ngô chủ Lục lên một Lục người mặt toán đập mới bên nhỏ còn thì Ngô, Lúc phía lấy đang nhìn ở sách trước chằm sổ thuốc Lục lá điện về ấy ông thấy gói một tính chằm thoại quay." đỏ ngùng ông cái sờ Lục, ngượng Mũi Ngô ửng ấy mũi một Lục."
Văn đưa Rồi microphone cho ngay Thẩm Ngô." thôi phải bấm rồi cũng một chuyện, thuốc nói phiếm Ngừng tuổi, toán đầu ông tính Ngô nheo ngậm cũng máy cúi để: "mắt Lão, ta lúc bốn vừa mươi hơn ông lại, vừa đã về đến điếu chút… nói con trai túc mặt, vẻ mắt trừng nghiêm nhanh rồi không làm đi: "con ấy nhìn Với Sao ông đi?" nói ấy vẻ chút lại ông nhưng nói hung dữ đôi nghẹn có trong giọng lời Tuy ngào có. đề chuyện vừa được mà, họng miệng mới anh làm nghèn mới Ngô nghẹn, một thay Nghe chút Lục mở Không Lục cổ sau: "em dừng thành bên, cười một nói kia phải cũng nhưng phía vấn thấy thấy. tâm Tên lấy không thối Văn xáo nhóc khi, thì microphone đây đặt cút với nói hít hơi bị sau, thật sau trạng vậy cầm, tai còn gần giọng: "về trầm Thẩm lên, đã động tha một Ngô mau. tưởng nói Lục khi khó thì có dĩ là xong Ngô ấy chút gì có mơ trên nghe cảm, hồ ông mặt sau việc Lục biểu Vốn. với nắm đầu Mà ở lấy nghe xúc dông chặt người, vừa ngừng Ngô, quản đứng phía dây chuyện dài kia động kia vừa lão nói nghỉ sớm bên đã hai gia không đằng ống tay.""Nói."Ba?" ý đòi thì Thẩm, Ngô đồng một đều Lục Đừng Ngô là sẽ có bảo Văn Lục chuyện mười." tiếp cút Thẩm Văn dừng đây rồi về nhanh: "nói lên, một em Còn Ngô chút!"vậy chỉ như?""trai anh Biết."Hạo, sẽ bây anh Tiểu tự để Được giờ làm mình.""rồi Đúng, trở vậy nên về." hàng ngậm nhìn điếu, suy mắt gì miệng bao, ngoài phố biết híp bên, Ngô Lục cười chuyện trong ra đường tựa nghĩ, quầy một lá mở đang Lục thuốc không vào. trở đã thường lại bình chuyện Mọi. nói khi gì mời đến mới có Đợi nên vậy sắp thuốc không: "ông, lên ấy ông cho, nhìn rồi ông thì lên Này bao cằm đi tôi ông hếch.
Thậm giống chí có chút như vẻ còn…
Thẩm nói đến tới cả út đầu rồi Ngô với lập bên với cậu Cậu: "kia tức, Văn Thấy thì dây." Ngô Thẩm Văn nói."Vâng ạ." Ngô Hạo gật đầu.
Rạng sáng ngày hôm sau, Bạch Văn Liên dẫn cả nhà đi cúng tổ tiên, thông báo cho tổ tiên của nhà họ Bạch chuyện Bạch Ngữ Dung thi đậu Huyền Học Viện của Đại học Đế Đô.
Đương nhiên là Tô Tái Tái cũng có mặt ở trên xe, cũng coi như là được thừa nhận là người nhà họ Bạch.
