Tới cả người giấy nhỏ cũng trưng ra vẻ mặt lạnh băng, trừng mắt với quản gia, đôi mắt dễ thương, to tròn như hạt đầu giờ híp lại, biến thành hẹp dài như mắt hồ ly, ánh sáng đỏ đậm lấp đầy hốc mắt.
Không khí xung quanh chợt thay đổi, một làn gió âm u đột ngột nổi lên dưới chân Tô Tái Tái, cuộn thành từng vòng, rồi tản ra khắp bốn phía.
Chỉ trong chớp mắt, bầu trời vốn xanh trong, sáng sủa bỗng trở nên ảm đạm lạ thường.
Cỏ dại dưới chân bị gió thổi ngã rạp ra đất, một số thì bị cuốn lên theo chiều gió, còn lại thì nghiêng ngả tán loạn, tạo nên tiếng xào xạc rợn gáy như tiếng rên rỉ xin tha của vô số quỷ quái đang trốn chạy vì dự báo được sắp có nguy hiểm cực độ ập tới vậy.
Cổ tay Tô Tái Tái khẽ lật, bóng đen vốn đã đồng loạt xông lên, lao nhanh như chớp về phía lưng quản gia lập tức bị thu trở lại cổ tay của cô, cả người giấy nhỏ cũng được cô trở tay xoa đầu, nhỏ giọng cười bảo: "Đừng gây chuyện." tim nhằm tình đang thở gắng ôm như hơi đánh thở, đập Quản gia trạng hít trái cố trống khỏi thoát ra không lấy. là giác hồi từ, vào thể rồi chút một đôi chỉ ảo ông, thôi hố mới Qua cơ rơi mà ấm như cảm lên lâu giác vừa băng ta từ của hệt vừa. nãy lúc cuộc Rốt… đó nghĩ cười Tái híp Dáng cả của bọn, quá khi món mới sau vẻ vặt Tái, chúng Tô chúng thật khiến mới về được yêu ăn phải đáng thầm "mời trở lòng lạ vài" ăn mắt. đã xảy chuyện ra gì? ngây mắt đầu thậm sao nhìn gia Tái vô dưới chí ông hỏi, còn Quản, ta thơ của ta lại trợn sợ tội, Tái vậy nghiêng ánh đầy Nhưng cô: "nhìn ông, sệt Tô? ta sau khi Tô, quản Tái đi Về bệt đất Tái phần gia, xuống xa ngồi rẩy run ông thấy đã.""Được." lập lại chỉ ngòm thể đen lời tan cô vừa tức, sắp gió bão phong bị nói đánh nhưng có cơn cuốn hình nháy mắt Những cuồng thành đi trong.""Không, có không gì…" ta ông gia dù nói cả lười, của dáng thiết hỏi tủm cũng tới, Tô vẻ liếc sau đầu lướt quản đã vờ thăm cười, đó phía qua cô nhìn về rồi giả yếu thân nửa tiếp tận thấy tỉm suy ông gật nhìn Tái tục trước Tái này ta đi mắt câu. muốn ngơi, tôi cô đi lại nghỉ, trước một tự mời đây chút ở Tô cô." xao im nhìn khi lời, lặng động sau trước vòng núi hỏi Bọn đó đang hạt dặn, em: "tôn rồi xuống vài sư cụp giây mắt của tay bằng Cô đã sao quên? nói Tái, lưng hai đành Cuối chỉ, vẫy tay khi nào không với ông mới ta, chống tay một còn cách sâu, khẽ khác Tái sau Cô chỗ xoay hai đứng Tô gối yên cùng lần, xuống: "hít… hoa bảo nhỏ hoa tới cười, nhỏ Chờ rồi vòng dùng lúc dại được giấy nha một đi xa cái, giận đừng lên tết chuẩn tặng rồi Tái người trong, đó Được: "đầu em, Tô thành tay, đã đặt nữa sau này, mà xác Tái nè." cửu sẽ Sang năm "là phùng". không hốt rợn cảm gáy tên tóc nỗi, người vô khiến rõ mặt hoảng bị lại vẻ thấy cả lộ sợ nhìn mắt, bất chết dọa khiếp phía trên, chằm chợp thể ta sau chằm ập, thức ông gia xoay cơ Quản tới. đến nhỏ tức Sau giấy phì và ra, lệ chịu người cuối cũng vẫn quỷ thốt cùng này phì lời thở, miệng đám khi cô những nhưng ngậm. chị đó nay mười Năm tám đã rồi.!
Quản gia ngồi ở một góc, vẫn chưa hoàn hồn, bất an nghĩ ngợi, nhưng nghĩ cả nửa ngày cũng chẳng tìm được manh mối gì.
Mãi tới khi trong một phút lơ đãng, ông ta vô tình liếc thấy bóng dáng đã đi xa của Tô Tái Tái, trái tim vô thức hẫng một nhịp, trong mắt hiện rõ vẻ e dè, khiếp sợ.
Tô Tái Tái chầm chậm bước vào nhà, Hứa Tần Nhã đang thắp nhang, nghe thấy tiếng động thì xoay người, khi thấy cô đã tới mà phía sau lại chẳng có bóng dáng quản gia theo kịp thì khẽ cau mày, quay sang hỏi cô: "Quản gia đâu rồi?"
