…
Rõ ràng từ đầu ông ta đã có suy nghĩ này rồi.
Hứa Tần Nhã nghe thấy Bạch Văn Liên nói muốn đi trước, đầu lập tức nghĩ tới nếu vậy thì lát nữa sẽ phải về chung một xe với Tô Tái Tái, thế là không vui cau mày.
Nhưng sau vài giây suy nghĩ, bà ta vẫn gật đầu, nói với chồng: "Em biết rồi, anh đi trước đi."
Lúc này, Bạch Văn Liên mới nhấc chân rời đi, lúc đi ngang qua người Tô Tái Tái cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cô lấy một lần. bị đi đưa Có gia cảm, trước núi đó lặng làm nói là im lạnh: "quay qua ta nhìn quản Bà rồi một bệnh sau, thổi quản thể tới gió gia chút viện." vô của Khi tình nói nào "Tái thoáng nhân Tô" Tái nhìn ta chỗ còn đó hướng nguyên như qua làm tới cô. tới kinh lại Chẳng trách Hứa ngạc vậy Nhã Tần."đừng Con bậy nói. sẽ tiện về chẳng chỉ vẫy vẫy thèm một Bạch Tái tùy cái đám, người nhìn tôi tay người nói trước: "Dung sau Mọi tự lấy, đi Tái về Ngữ Tô. vốn hiểu hơn mặt Bạch giờ đang bây ta Nhã Tần tối, ý lắm không Dung nhiên càng được tốt mặt của, Tô Tái Hứa nhìn vẻ sắc Ngữ, Tất dĩ Tái khi bà."Bà…
Nhã xua đã của nhíu lễ Tần chóng dáng nhanh thế quản, tay nói không rồi, Hứa nhìn thế: "vững bị làm nghĩa cần gia không giữ sao gì vẻ như, ông mày Ông đứng?"
Bị sao ám quỷ? này nhưng muốn Hứa về nói trở câu lại Tần Nhã nuốt.? trên Đã không, tiên khiến kia vui các Tổ tức vị chọc không ở?! hai có đưa khỏi, gia Tần bước chưa ra, gì Dung Vừa nói được với phía Hứa quản thấy cửa về đã, vẻ đi Nhã Bạch đang mình Ngữ đó lưng." gia Hứa run Tần lưng rẩy Quản khom với Nhã."
Bạch Nhã gật về Hứa đỡ Dung, theo đầu mọi sau quản đi cùng gia người, Tần ngoan ngoãn ra Ngữ.
Ngầm ám có ý chỉ. chủ bà…""mà Nhưng…" hệt gặp, uể nãy phấn còn thành sống chấn ràng như, giờ người nhợt cả, thêm tràn tuổi mười biến Vừa mặt thần quản tinh, đã tái gia già, oải lại đầy rõ sức sắc. nguyên có nào nhân đó là Có phải…
Cũng biết không…"
Nhã nhúc bước nhìn nhích đứng dừng không, nghe một Tô mày thì quay hơi yên thế Tái bà Tái nhíu, Tần ta Hứa đầu chút. mình mới Tần người Hứa mọi Tô, đi hạ Tái để "khi mắt" Sau Nhã rời tới hết Tái. mới lại người Bạch, Còn tại nhìn cô đó "ngầm Tô yên nhân" là đi không, đầu khi mãi ngược thôi lại đứng chỉ, chỗ thế nhúc nguyên đi gọi cô Ngữ quay tới bị Dung nào lại, đang thấy Tiểu Tái Tái: "dừng thì, nhích Tái.
Bà ngoài một ung đợi thôi không ra "lại dẫn", trả đã bỏ cô sau dung Đi đó lời trước ta câu bước đầu. thon ta gọi giật ngay ông, hỏi quản ta thấy tính, mở sau Bà trong gia nhìn, thì của miệng nhìn lại lại Quản ngồi góc tình nghĩ, thong hai ông gần không chợt đang mắt rõ gia cũng thót tiến nhiều, trạng: "khi lúc, thả sao mình…" lạnh giọng Bà nói ý, hề nào có nói ta trong lùng Ngữ Bạch cứ trách không Dung cả là. nhíu cạnh ngoài vừa cũng Bạch mặt con lo như, ra Dung Ngữ bên đi: "lắng, rồi thấy quản hỏi đã lại vẻ mày thế đứng gia Mẹ này. tế tới vài tổ không bậy lời đây, thể Hôm có một nói được nay bọn họ." Bạch Ngữ Dung còn muốn nói gì đó, nhưng chưa nói hết câu đã bị Hứa Tần Nhã ngắt ngang."Được rồi, không cần quan tâm tới nó." Hứa Tần Nhã không nhìn nữa, lạnh lùng nói: "Chúng ta đi thôi."
Bạch Ngữ Dung tiếp tục đỡ quản gia đi theo Hứa Tần Nhã, trên đường đi, cô ta thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn lại hướng của Tô Tái Tái, một chút đắc ý nhanh chóng hiện lên rõ nét trên mặt cô ta.
Tô Tái Tái chẳng thèm nhìn đám người Hứa Tần Nhã đã rời đi, cô xoay người, đi vào rừng cây nhỏ.
