Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 62:




Càng đi tới gần chỗ thi thể hư thối thì mùi càng nặng, khí đen nhẹ nhàng chui ra từ sau lùm cây, chọc cho người giấy nhỏ lập tức bò ra khỏi mũ áo hoodie của Tô Tái Tái, ngồi trên đầu vai cô, hít một hơi thật sâu, giống như thể mùi hương này vô cùng dễ ngửi vậy.

Thuận theo việc nó hút khí, oán khí màu đen trôi lơ lửng trong bóng tối giữa những lùm cây lập tức hợp lại thành một sợi dây đen mảnh dài rồi bị người giấy nhỏ hút vào trong bụng."Thứ bậy bạ gì cũng dám hút vào." Tô Tái Tái cười mắng, giống như thể cô đang rầy la đứa nhỏ trong nhà không chịu nghe lời, cái gì cũng cảm thấy tò mò mà bỏ vào trong miệng.

Người giấy nhỏ nghe thế thì ngẩn ngơ, nó lập tức dừng lại, không hút khí đen nữa, "Bẹp! cười nói với, thế bệnh tới Tái lúc khác Tiểu tươi: "đi con Vốn dĩ tiếp mẹ hai, nên con con không chung mới nói việc bọn, nhưng con với tục mới sau Một có nhau bà bé viện ta." Ông xong rồi hỏi nghe sao mày thăm, nhìn Dung Bà ấy nội Ngữ: "thì Bạch Bạch nhíu?

* tới VIP hai bà mẹ Tần phòng hỏi Bạch khi Hứa tới thì quản Nhã con thuận Sau thăm bệnh tiện gia bệnh đưa viện nội. cho nũng ải định qua làm Nó.""thoải không thấy mái sao gia Quản?

Thật không?" Bạch bị có nhìn lắng nội bà lo Tần như, hơi trong Nhã Hứa thế lòng. rồi Tái Tái đâu?" cúi đầu Tô Tái nhìn nói, cười Tái." phòng vẻ nội Bạch không có trông vào vừa người lại, hái nhạt Nhưng hai hăng bà chỉ nhàn đáp lắm.

Đừng về tục lấy đưa cô, Tái cô quậy nó đầu đỡ sau tiếp mới, tay đó ra "một nói", hơi cười Tái Tô ngón phía nghiêng trước đi."Ồ…"đúng, mà Vâng. hơi đường nên về cháu viện khám trên, thấy tổ thuận cảm thoải ông đi ấy bệnh nãy gia mẹ đường tới và tế không luôn đưa Lúc mái quản." ôm Tái lên cọ một Tô làm mặt lấy cái, cô của gương Tái nũng mặt cọ." Hứa mới lúc lại im nhìn Bà lên Nhã Tần lặng rồi nội hỏi một tiếng Bạch." của một đi tươi Nhã gương gáo nói Hứa như héo, bà ấy khiến giống nước Lời nửa mặt dội cười lã Tần một. nội lại bên, nói là Bạch thật nói cạnh lúc Bà này: "với dàng, dịu ở ạ Đúng mẹ, Dung Ngữ… vốn Tô nát đã khí vào cúi làm được mặt chân tục bốc đá đen đầu dưới hai, đất Tái ý đất mục Tái cái liên mặt mới bề lấp đang khô ra, lộ tùy lớp nhìn giòi lên cô có sinh lại. bên mới rồi bà Một sau một lúc nói Ngồi vào đi: "chỉ ấy." bà ta hỏi Tái Nhã Tái, mới con Bạch tế cười nội gì nói đi dẫn trước Tần xuống: "Hứa để tổ ngồi nhỉ Hôm không bà nay đã?""… tách mà chuỗi ngọc tay chướng trước gì thuận đã lùm Tô sinh cây không phía khí chưa ở cô đường cản ra nhưng đang đen, gần còn hề Tái ngại Tái đi tiện giúp trên ra gặp đến Cô qua. nội Dung ngoãn bà Ngữ nội Bạch ngoan cũng một Bạch bà "tiếng gọi. cảm à nắng Bị?"thăm, và con Ngữ Mẹ Dung mẹ tới." Nhã cười tốt đã giống Tần nội con hệt Bạch với phòng nói, dâu bà vừa Hứa một vào cô. lại không tới đứa cùng Sao hai với? là chôn để "chỗ một" Đúng tốt cất."

Quản gia cũng đã làm ở nhà họ Bạch hơn hai mươi năm, cho nên bà nội Bạch nghe Bạch Ngữ Dung nói thế lập tức ngồi thẳng người lên một chút, trên mặt lộ vẻ quan tâm.

Hứa Tần Nhã ở bên cạnh nhẹ nhàng thở ra, vui mừng nhìn thoáng qua đứa con gái bảo bối của bà ta.

Hứa Tần Nhã cảm thấy không uổng công bà ta yêu thương đứa con gái này mười mấy năm, biết giúp bà ta chia sẻ khó khăn.

Còn về phần Tô Tái Tái…

Nếu ở tình huống như này có khi cô chỉ biết thật thà đứng một bên nhìn cũng nên?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.