Hứa Tần Nhã nghĩ như thế, trong lòng hừ lạnh một tiếng."Chắc là…
Đúng vậy ạ." Bạch Ngữ Dung dừng lại một chút, lời nói có chút ấp úng.
Cô ta nói xong lại nhìn bà nội Bạch một chút, rồi nói: "Trên đường tới bệnh viện quản gia cứ run cầm cập cháu sờ tay ông ấy thấy khá lạnh. lên rồi Danh sách chứ đã hết trình?"vậy ạ Đúng. đó phát động Tiếng ra không nước do ly nhẹ là."
Nhã liên chối Hứa ạ, thót Tần cần tục: "cần Không, đâu từ giật không."
Bạch lút nội tiếng còn chưa Hứa, kịp nhìn này đã Nhã lén câu nghe bà Cạch xong Tần thấy "nói"." gia rất gió trên để núi, nữa gật nhạt giọng: "núi cùng đừng sau đấy lên Bạch Lần lạnh nội, lớn Bà quản đầu nói gật."
Lạnh á? nội bà lúc Bạch cạnh ấy Thái vẫn ly tới, bà đưa cho Cô trước này y luôn nước rót, Tiểu đứng bên mặt tá một." nói nhé hơi chuyện bà tay ấy người không có với về hai trước, rồi nói còn vẫy hứng, đi mở rồi: "mẹ, nữa Thôi người mệt vẻ, các Nói như có miệng thú." chen không bên thì đó, Bạch Nhã cạnh, đang nói Dung lời bị ngạc Tần muốn gì Hứa thêm Ngữ cam tâm ở nhiên.". cứ tốt, việc gì con mỉm được, làm Hứa này: "nói, giờ Nhã ngơi cho mẹ thế giao Mẹ, cho làm cười là Tần nhọc rãi cần những bây, mệt chậm Vì đừng nghỉ."tuổi, là như chính thế Ừm cao.
Tái hơn chừng có không xử phận Nói thân chút của một lý nhanh thể Tái?
Vẻ ngờ nghi đầy cô ấy mặt. bà dựng Trong nhìn bà Dung để, thấy bà lên ly nhau cùng vừa lần Nhã nội Hứa ta, Bạch Tần nữa trà nhảy ấy và đúng bàn lúc lại Bạch lòng nước Ngữ. lý thời phức ít xử học còn từng hơi việc cần cùng vì chưa một thêm này nên có Nhưng, học đi phiền đi Tái Tái gian. chứ này tiết gì cái lạnh Thời mà?" chốc cụp trong rồi Bạch mắt Được lát Hứa nội rồi nhìn mới Bà Tần: "Nhã nói." xấu qua vào bà lần lời nói Tái nhìn, Ngữ những, Dung Hứa đem Bạch lại về quay nuốt Tô lại bụng định Nhã môi mím Tái ta Tần nữa. nhưng sắc ông ông bọn nói ấy tiên cho khác ra Cháu cháu dâng, Tái đã Tiểu tới đi thì ấy gọi đi hương mặt tổ lúc hẳn.
Sau Bạch bà chối chằm lời, mẹ nhận đang nội bà thì bà thấy đề ra của nhìn mới xong bà vàng trông đã nói chằm khi nhìn vội khá ta từ chồng nghị ta." đang chóng xong hơi nói đổi Bà con cười Tần vừa làm Nhã rồi, vẻ thì ta yên mặt Mẹ: "Hứa tâm bà nói, cứ nhanh ấy thay chúng." nhìn bà mặt vài nói gật không Hứa ra đầu gật sau, Tần lặng tiếng lẳng một xuống Có, mắt ấy cần, đó: "Nhã mẹ giúp Bà lại nội nói Bạch lát cụp?" gia quản trông Nhã rõ Ngữ lúc, đầu nói khá không cô chuyện lại tới, chuyện Bạch như Nói, tốt nói mọi âm kỳ Tần tục Dung lạ, tính: "thầm vẫn vẻ tiếp cũng, toán mày Hứa ta thể nhíu mặt." lại khí thở rồi ta người, nói tuổi nên: "nên chút lạnh lớn dừng là Có vào Cô dài cũng một thể. sổ treo nhìn bên ngoài thoáng quay cao được ấy đầu không cửa nhịn Cô mặt qua đang trời. đột rồi rồi Bà con rồi, học nhìn cái đi Đúng các lý cùng Nhã ra nhiên Tái gì đó quay Tái: "Hứa qua, Tần Bạch như thế ừ tiếng nhớ mà xử nội một chuyện nào để?"thưa, bà nội Vâng.""Thật sao?""Vâng, mẹ đi nghỉ đi ạ.
Con với Ngữ Dung đi trước đây ạ." Hứa Tần Nhã bị mẹ chồng làm lơ đã quen nên không còn hứng đâu đi lấy lòng bà ấy nữa.
Hơn nữa, giờ còn đang có chuyện yến hội cần phải giải quyết gấp nên cũng thuận thế mà đứng dậy chào tạm biệt bà nội Bạch.
Cho tới khi vào trong thang máy, chỉ còn có mỗi bà ta cùng với Bạch Ngữ Dung, nụ cười vốn hiện hữu trên gương mặt lập tức biến mất, khẽ hừ nhẹ.
