Bà ta vẫy tay với cô, làm ra vẻ mặt "Tôi không rảnh để nghe cô nói hươu nói vượn", sau đó bà ta quay người đi ra ngoài.
Nhưng bà ta lại dừng lại rồi quay đầu lại hỏi: "Đúng rồi, vừa nãy cô nói không cần tôi liên hệ trường học cho cô, đúng không?"
Tô Tái Tái lộ vẻ mặt kỳ lạ nhìn bà ta, cuối cùng cô cũng không nhịn được hỏi: "Bà có chắc trí nhớ và thính giác của bà không có vấn đề gì không?"
Đi qua đi lại mấy lần liền, bà ta hỏi không mệt chứ mình trả lời cũng thấy mệt nữa.
Hứa Tần Nhã lại bị Tô Tái Tái đâm chọt, thế là lần này bà ta hất mặt bỏ đi, không muốn nói thêm lời nào với cô nữa."
Đại Đô học ư Đế? cô sao cho có xếp ta sắp khác Bà?"ư Tôi?""sao Không cần?" tục theo Tái quay rồi bẩm cô của lẩm đi, đầu ta bóng nhìn bà lên người tiếp Tái lắc lưng, cô lầu Tô: "…" người cần nói một, thể vẻ nó hồi liên mai trường nhà: "Dừng Vừa ta nói có lại tự rồi đã bà lại, không ta tôi mỉa giúp với hệ nãy với.
Nhã thành nhớ tiếng đến, thể Tô gì Tái một chuyện vãnh hồi đột phố đại Đúng nhiên đó, Tần đó sao tôi rồi chuyện Tái: "sau C, lên nhờ tìm một lại phải học như Hứa bà nói đó vặt ta trường Khi trước ở không đã chứa để bà? ý khi đồng Nhưng là im đôi chính lặng.
Du à học?""Không sao.
Hứa lòng Tần mỉa trong cười Nhã. khác ở, Mặt bệnh viện." nước nhạt ngoài điệu sao, nói dừng Tần Nhã tiếng: "Nó giọng Hứa nhàn biết lại?"Thế… tự sao mình bà xử lý định? không giờ cần đâu Bây nữa.…" hỏi nghĩ hồi Trình suy một nhỏ rồi Bà." bà vậy nào hề tìm vẻ, khỏi tò Nhã ta là cô nhỏ hỏi Trình trường thế Thế, được nhiên Bà Trình Tần nhỏ đã mò giả ngạc không: "hơi mặt nhưng không Hứa thấy của tiếp trân? phức Phiền. là ta lắc vớ là vô mắt ra những, nói nhàn Thế khẽ và thôi nhạt bà vẩn cửa dời: "nhìn im đầu lời lặng Chỉ ngoài sổ nghĩa." nói lời sẽ mà nhưng người Đế, Hứa bốn vừa Đại ra cười định Đô khiến Nhã thôi hơn trả từ chỉ Tần học mọi." chăm thời nó Ngữ lo: "phải Tôi cười cho nói có Tần, chứ gì mà Hứa Dung sóc làm gian Nhã còn. tỏ xin đợi bà, còn lỗi lên Trình nhỏ xe cười khiến bày đã Xin ta rồi lâu và mỉm: "lỗi Sau bà với trìu khi mến bà.""hệ sao Tự liên?""nữa Hơn…"đi cũng rồi Cuối cùng. đình mình, sau khi đầu vi thì sợ thấy bà sát còn chuyện gia đâu không mặt mất nó: "dám nó dứt nước nó quan hiểu lời Nhã ra chứ Giữ Tuy Trình khẩy đưa cho của nên cười, Tần Hứa trong nhỏ lắc làm vừa phạm ngoài nhiên. khi chuyện Sau với cười người, lăn nói nhau xe trò chiếc hai bánh. ư Không nhận?" chút nhỏ rồi Bà dừng nói một Trình. cuộc văn sau sơ xong thì mày kia nghe bệnh bệnh nghiên nhíu Chu trong ông Phổ khẽ đầu của nói, đang cứu bên án ngồi khi hồ Cái được nhận dây gì gọi phòng nhân: "ấy thì?" Trình nhỏ gật đầu Bà.
Nó cũng xứng sao?" và nói cười nhỏ không gì Bà Trình." nhỏ Trình Sao Nhã Bà vậy Hứa: "Tần nhìn?"— Nhã bà cảm Hứa Tần xe, biểu ta đổi đã thay Khi lên mặt trên.
Tại sao?"
Ông ấy suy nghĩ một hồi rồi nói với sư đệ ở đầu dây bên kia: "Có phải vì trình độ học vấn quá thấp không?
Chỉ là một vị trí người đi học cùng mà thôi, nếu thật sự không được thì cậu ghi vị trí đó vào tên tôi là được."
Khi Chu Phổ còn trẻ, ông ấy từng gặp phải nguy hiểm, nếu không phải ông hai Bạch kịp thời ra tay cứu giúp thì đoán chừng ông ấy đã chết gần hai mươi năm rồi.
Cho nên ngay khi bà nội Bạch lên tiếng, ông ấy đã đồng ý ngay lập tức.
