Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 70:




Nó không còn là bé cưng đáng yêu nhất của cô nữa rồi đúng không?

Mười chín viên ngọc đen còn đang nằm trên tay của Tô Tái Tái: …

Nếu bà nội Bạch mà không có ở đây thì bọn nó đã biến trở lại nguyên hình, rồi đánh cho viên ngọc đen đang giả vờ dễ thương này một trận tơi bời lâu rồi.

Không nghe thấy tất cả chúng nó đều không đáng giá như nhau sao?!" Tái ăn vừa trái bà cần bận nữa Bạch nội Tô đâu không: "cây vừa Bà tâm phải Tái với nói." mình cánh lại bày để trái bên gật còn của, đã cây biết tỏ cạnh vớ lấy đầu cầm ở, tay Tái Bạch bà tay mình nội Tô nắm lấy cho rồi Tái."rồi Bà lắm, nay được cháu cửa do thấy bước đến, chẳng vừa nội mới là bà sao cháu, vui khi muộn vào đã có không lẽ hôm ơi vẻ? lấy của vỗ Xét tay nhẹ vào đó tay, Bà cháu nội Tô của về y khen tục vừa ông, nắm năng thì lực Tái: "cháu liên như ấy vậy Tái gật vừa tiếc đầu không ngợi chang cô giống lời!""Dạ. là mặt không bà giễu, hiện hạnh và khuôn phúc niềm cợt hào Bạch điều nội trên Có tiếp giây, tự vẻ sự mà theo là xuất phải của. lệ Ôm khóc quỷ trong Đám lệ động ác: ròng nhau quỷ vạn." đi dù vui vì là không vụt, bà lát thì dần im trên thôi, người có trong điều như ấy nụ gì là, tắt Bà mặt cũng lặng: "giây bởi khác đó đến nói cười ấy Cho bà nghĩ sau suy nữa gương dần." kiếm cháu đó ngập lát Mà nói không, ngừng tiếp sau trường Tái Tái ngợi Bạch mà: "à nội này Bà khen, rồi ngôi dứt lời một được… nội không cùng vô độ Tái bà xử mừng Tô cách tự Tái khiến Bạch nhiên thôi vui Thái cư của và. bó Tái hề chứng tỏ bên đó rằng Điều khi bị Tái ở không thấy ấy bà cảm gò cạnh. thế khiến cho bằng người cần giả đau cứ đủ con vứt cũng cố được mà ràng bất, thôi đầu đáng tùy ta lực vờ phải tình thương, một ý chỉ Rõ ra.

Tái tay đen thấy nhéo trên cảm tay cô, ngọc bà sờ cái thêm viên chút buồn Bạch vươn có chuỗi hạt trên cười, Tô tay tay sau Tái về mình rụt đó nội một."xuôi đã rồi rồi, chuyện lo mình tự, về trường liệu xong bà nội Đúng học cháu." không một vòng không bà thẳng đúng Là nội, đám Bạch vo Tái vì cái Bạch người bà: "thắn nhìn Tái nói mà quốc Dung tam Ngữ Tô?""có Sao chứ thể! đầu âm Tô lắc Tái thầm Tái. là sự Thật… được trường Có tự mình thể mình tìm cho học.

Tốt, tốt rất!""lo rồi xong sao tự Cháu liệu đã mình?" những động nhẹ cô cô vấn Thấy Tái đầu đó Ngữ, của nội việc tới là tay có cũng liên đấy gì không là Bạch Tái đề có thấy mà quan vỗ, gật Tô cảm tên thẳng thật Bạch vào rồi gọi: "chủ nhắc bà Dung Đúng người chỉ." vẻ Hứa y có thấy hơi nội, ngạc giống vậy Bà Nhã này Tần nghe khi tin Bạch nhiên hệt như mặt. vừa ngồi mà vậy giường với Cô bệnh như bà nói, thản bên vừa cứ phiếm ấy chuyện ăn nhiên." lần tới cháu Thế Tái: "nói sau hơn tiếp sớm sẽ Tô Tái ạ. rẩy tường đến lại bà kể cho khí vào phòng trong nhìn khi một nội Bạch cô phía bệnh từ run trốn cất ngẫm nghĩ sang, Cô rồi lời bước về góc đó sau đám, cô đang oán hồi nhìn nay ngước mắt." đến Cháu cười mỉm Bạch nội lúc nào tay, vào đáp cũng bà, Bà: "tiếng một dài vui vỗ cả cô thở. không phải bà không tin cháu, chỉ là trong lòng bà, cháu xứng đáng được học ở ngôi trường tốt nhất."

Ngôi trường tốt nhất ư?

Tô Tái Tái nghe xong thì ngừng nhai đồ ăn trong miệng, quay đầu nhìn về phía bà nội Bạch, vẻ mặt khó hiểu hỏi: "Bà nội ơi, ngôi trường tốt nhất là trường nào thế ạ?"

Chẳng lẽ không phải là trường Đại học Đế Đô mà Ngô đại sư đã nói sao?

Nếu thật là vậy thì cô sẽ nhắn tin cho Tiền Tam - người luôn lẽo đẽo đi theo tiểu sư điệt và gọi cô là "tiểu sư thúc", nhờ cậu ấy sắp xếp lại cho cô là được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.