Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 72:




Không có gì đặc biệt cả, chỉ là một chiếc vòng tay bình thường mà thôi.

Sau khi Chu Phổ đã cẩn thận quan sát và không phát hiện có chỗ nào khác thường, ông ấy đứng thẳng dậy, gật đầu mỉm cười với bà nội Bạch: "Cô Tô không những thông minh lanh lợi mà còn khéo tay nữa.""Đương nhiên rồi, cháu gái của tôi mà." Bà nội Bạch rất vui khi có người khen ngợi Tô Tái Tái." trách gào khó nửa lần cứ Cũng tháng chứ ai, Tái cơ bảo lại chẳng khóc tâm để ngày Tái Tiền cô Tam mười với thèm Tô một? đây Nếu nào sẽ như thì mặt thế mà họ vẻ bọn biết? giải xong nhiều đã Tái Tái tươi trông mặt rất Chuyện của cũng nên bà được hơn tắn của gương quyết ấy.

[…"cô sao, nhiên đột Tô Bạch lại Bà. của quen đình Nhiều nói, luôn là lâu nghe chết sư điệt, như rồi gia cũng ngay cả rồi mà tiểu năm từ cô đừng lặng thế. chức Tiền tổ tiệc Tô, thức nhận đã vừa Ngày cuộc gọi Tam dậy Tái của buổi gọi tới Tái.] bỏ tai trút Tái muốn nghiêng này đầu làm Tô lại Tái giống sao thanh Ông mình như lỗ những: "thế ra âm của khỏi?" như thật đoán Phổ đúng gì những Quả dự Chu." nó Tiền của cũ này của thoại Tam ngoài chiếc hơn hẳn Chỗ ồn một, ào nhất với khi thường có thanh là âm thông loa lớn điện thoại tốt uy thì tiếng duy lên vang so điện lực dội.." điện ngăn Tô xa thời tiếp Tái cản Tái để ra nói, chút nhanh thoại Tam Tiền một tục đồng chóng.] Tiền hít kể nghe, cô Tam câu mũi một mười vài một hít rõ lời chuyện năm ràng vờ rồi giả cái cho nghe. tỏ thoại lại thái có sư, lúc ngoài tu Điện bên rất với thúc nối ơi người vừa giờ thâm, cũng kết sòm khóc truyền tiên dò của, om đối tiếng kêu nào tới sâu được vẻ phong: [đây khó người Tiểu! chưa và người Nhã khác thời Hứa chuyện này những tạm Mà biết Tần. có lòng xem Bạch ông đã chúc là, duyên thể ơn một cảm của phải ấy: "bà Vậy được rồi mừng trong, Thắc cô giải đáp cơ Tô nội bà cười mắc đây..]"Dừng, dừng lại.." lại phải của không cũng đến tôi, giờ bây tôi được gật đầu: "và người gặp Chỉ cảm như sức nội thở mới nếu Bà được đó, Bạch tốt ơn khỏe đáng vui thì đích thân trước rất rồi tiếc không dài vẻ.""Đúng vậy. đã Ông im lặng cái.""tháng sẽ còn thôi, dài có sau có Ngày lẽ hội này cơ. hỏa nhà sẽ yên nhanh gì ông nữa tắt nói tôi được: "không điện chính, hương ông chuyện cô còn nếu để nhẹn Chờ mới rồi lặng không Nói khi ấy thoại. đã mà đó thế tư trường người nhập thức học Tái Đại học Chắc tại Đô vì chính Tái có cũng giúp Đế được cách.] được điều Tóm thể ấy kêu, gào thôi mấy họ mà Tiền Tiền vẻ có, không chạc được giờ Tam qua chững tiểu túc sư giây giúp chẳng lên "nghiêm" mới: [lại đầu chỉ nhà có đổi thúc bắt túc lại dáng thì nữa có nghiêm ông rên!" nói cười Bạch nội ha Bà hả. nhất không sẽ không hương họ nữa Tiền thì Nếu đâu nhà của hỏa còn duy!"Đúng sẽ, thế thôi cơ có chắc chắn hội." hiểu người định giải Bạch hai còn lâu, bà cùng gặp còn cũng ý ấy chuyện bà thích không, ngầm đã nội Chu ăn đây giấu vô người Tuy nói không: "họ hơn mỉm Phổ ấy hết cách Tái nữa mà của cười Tái nói, ông ý được câu Dường đã chưa nào nhưng như đó giếm.." Chu Phổ đáp cười.. chỉ một thôi nhỏ mà chuyện Dù là.

À. mạng nha Cứu!

[vô ạ khẩn sự Việc cùng lần cấp này thật! mạng Cứu với!

Sau khi nói xong, ông ấy lại bắt đầu khóc than: [Cho nên tiểu sư thúc phải cứu mạng đấy!]"Được rồi, được rồi, tôi đã biết." Tô Tái Tái đau đầu, chờ sau khi đầu dây bên kia không còn giả bộ khóc thút tha thút thít nữa, cô mới nhịn không được mà khinh bỉ: "Người lớn nhà ông làm cái gì đấy hả?

Người nào người nấy cũng không nói chuyện võ đức thế kia."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.