Tuy trước đó đã nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của Bạch Vân Liên cùng với Hứa Tần Nhã, nhưng hiện tại nhìn hai người họ như thế này thì Tô Tái Tái không nhịn được mà đè cảm giác ngạc nhiên xuống đáy lòng.
Tốc độ chuyển từ ngạo mạn sang cung kính đúng là còn nhanh hơn quỷ.
Tô Tái Tái không đáp lời mà chỉ đứng một bên cười như không cười nhìn Hứa Tần Nhã cùng với Bạch Văn Liên.
Cho tới khi nhìn thấy nụ cười nhiệt tình của họ dần chuyển thành ngượng ngùng, ánh mắt có vẻ như không nhịn được nữa thì Tô Tái Tái mới quay đầu nói với Ngô Hạo, dáng vẻ "cô con gái ngoan ngoan" nói: "Vừa rồi anh nói có việc cần phải đi, vậy… uống xong một ly rồi đi có được không? ở Tái để người làm chẳng tâm vẫy tới Tô chỗ, ai gọi đứng đó Còn thèm Tái tay lại." cô Tái khi Cô, thì nhìn đầu thăm nhà đi Hạo lùng về còn nói lạnh đầu nhớ gật vẻ Ngô nhưng, họ Ngô thì nhé: "Tô tới, đô tới quay không Tái phía với thủ kia Ngô nữa cười.", sĩ quay Bác dừng nhìn là chút Chu lại, qua Phổ "gọi rồi Chu"." thế đưa người Tái Tô cứ làm nói Tái hộp gỗ cho rồi."Tô Cô. nội Làm, xong Tái cười phía về Tái mặt gọi Tô, ấy bà bà nhìn nhìn Bà "Bạch nội."Ơ?" gật đầu Vậy biệt nhé: "tạm, Tái Tái Tô?""Tạm biệt. nhé đi Ngô Cậu thả thong.""tôi nhớ, mà rồi Được." Tái Tô kia tay kính ngợ, tới cứng giọng Tái trước đi trong cung nhắc Người Tái, ngờ mặt với Tái tên giọng điệu lòng Tô nhỏ chân gọi. có Nhưng mà sánh đau có, không chuyện không thương vật chuyện thì so người.
Để đi cho cất tôi cô. nhạt đám Nhã cần Tần anh Hứa nhàn người đầu nhìn mở, là việc Thế ấy: "tôi giải, quyết phải lắc có miệng lỗi Xin." dừng đầu chút một tiếp, gật Tô nói cô lại Phiền rồi: "Tái rồi Tái." này Hạo rời gật, đi lúc mới đầu Ngô người quay. ta về Bạch hào giành Tái quang chỉ còn thuộc mặc hết lấy thấy bộ Ngữ Thậm lại tầm cô đáng cảm mỗi trang Tái phục chí Tô lẽ thường thôi Dung cần.""À, hả vậy…" lấy hoảng loạn trong làm nhiên ngạc sự nhận Người, hộp cái. không ánh mắt gì cái nghe ràng cùng Tuy thì rõ họ thấy kia nhưng kinh vô tới liếc lại thầm ngạc."Ừm." đoán chẳng nhớ gì mặc là lại biểu phục phải, cần cảm có Nhã tới được Tái Hạo mái kia đại nhìn giật thì ngu khái cũng mình ngốc đám Hứa Tô Ngô rồi người thoải Tái của chỉ bộ thường thấy người thể Tần." cách Thế nói phải Tần, cười nào không mới đành Nhã Hứa sự mỉa thật: "còn…" về Chu cười Tô đầu nhìn phía Tái Tái, Phổ gật. á Tôi… cái cái hộp thể quý hộp mà thường một bình đồ gỗ giá gì Như rất phải cô mà cầm không đó vậy là một thứ là ta. mới người chuyện lớn khi lúc cạnh gì biến đã nói Tái về, mất với cái đầu Tái sau không Thẳng ghé cho nói tới họ cửa, cánh ta thường biết thường là phía tai, châu này Tô nhìn bên người.
Tôi…
Thành nổi đưa khách Bộ đuổi cho Lục làm theo vội nhóm mời tiễn viên sôi của.""Dạ ạ, không không phiền."tôi hộp vào cái phòng này trong Để giúp.
Cảm ơn." trên tầng vô khom cùng cùng, rồi Người lấy vô cung cầm chào làm gỗ, cô tay người quay hộp mới thận lên lưng đi cẩn kính."nhé mừng cô Chúc Tô.
Phổ Tái biệt mà có Tô cô của là gì chỉ Ấn thôi thường tượng về, cô đặc ban đầu bình Chu nghĩ gái một không Tái.
Chu Phổ vừa được chứng kiến sự cao ngạo của những thành viên khác trong nhà họ Bạch, giờ quay sang nhìn Tô Tái Tái lại thấy cô gái này có vẻ khá là thân thiện đấy chứ.
Nên ấn tượng về cô cũng tốt hơn đôi chút."Tái Tái." Bà nội Bạch cười ha hả kéo tay Tô Tái Tái, cầm tay cô trong tay mình, vỗ nhẹ nhàng, mở miệng hờn dỗi: "Cái con bé này, tự dưng lại có chuyện lớn như thế này, dọa bà nội rồi đấy nhé."
