Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 89:




Tô Tái Tái cười, đang định nói cái gì đó thì Bạch Ngữ Dung ở bên kia lại chen vào."Đúng nha Tiểu Tái, không những làm bà nội giật mình mà đến cả chị cũng giật mình đấy nhé." Giọng điệu của Bạch Ngữ Dung dịu dàng, nụ cười tươi rói làm người khác không nhìn ra được là có sai ở đâu hay không.

Rất bình thường, thỏa đáng.

Dừng lại một lát rồi cô ta lại khoác tay Hứa Tần Nhã đầy thân mật, vẻ mặt tò mò: "À đúng rồi Tiểu Tái này, sao em…

Điều giỏi dưng ứng thế Bạch Dung - biết nói này nào tới xưa không nên Ngữ mà bỗng chuyện khiến từ người cho nay như luôn đối. đeo giấy hai túi nhỏ hai gấm thấy có Chỉ cái hộp bên. khí trở xấu lặng càng hổ im không nên làm cho Sự. đi trước hai cùng đầu nhìn quay thì họ lại mình cạnh Chờ bên người tới sang mặt. tiếng không lúc không sắc cho như xanh dáng ở đứng cười Tần dám lên làm Bộ mặt lúc Hứa, cười im Nhã trắng này đó. lập tức đi Ngay có hộp người gấm làm tới cầm. lại Đế nội của báo Đô bộ thế trường học trúng thông đại có thư tuyển?" cầm không quay dùng lại, về đầu em phía luôn Thật cũng một chắc sao rồi hai nhún: "chị cũng dừng Tô Ngữ vai nhìn thì cả ra Dung là chẳng Tái vì tới Tái Bạch căn lát." miệng mắt Tái còn lúc, liếc nhìn sang nói Nhã Tần Tái mở Hứa Tô."này Cái…" chút nói ngẩn Bạch đây là cười Tái, ra chúng mình quà: "giả thế, nói Dung lả như Tiểu em bà cho, Ngữ một tặng hơi… cả ấy không em thấy Trước gì nói đây.""cũng Con thế nào được.

Cô khai cảm dám lại công chọc ta chút Hứa Tô lưu không như thế tình không Tái Nhã, này cả nào Tái đâm Tần ngờ.

Làm Ngữ ngơ Dung đứng cả bên cho Bạch cạnh cũng ngẩn. một chọn đứa thì Mỗi, đó nào cái cái cái muốn lấy. gia Bạch bà nói rồi gái nhà thông mồm ta nhìn nội, liên gật đứa "giỏi vui, mình đi" Bà qua quá Tái liên Tô đầu mất: "cháu nói hai, quá ngoan vẻ Tái quay Ông giỏi với tục quá." rồi đi trước Tái cho, ngẩng cư chỉ Bà nội Bạch Bạch Ngữ chần qua thì Tiểu túi ạ nội để lại nhìn nhìn: "đầu không, chừ liếc bà kia bà mắt chọn nhỏ Dung giấy chung. một Dung đây nội qua hai, chút đầu nhớ gật, nói cái Tiểu ra Bà như đúng Tái Tái À dừng Tái gì Ngữ Tô: "là với mà, đó cười, quay Bạch, đứa rồi đầu lại. khí này ha đang lại ông không căng may Cung hòa, lúc đúng Hứa bầu cười thẳng hả tan.""Ồ, gì thế là đề chứ nói chẳng tức cao em cả dối nghĩ ai là em nên." cho làm vui chút nay mừng Tái nữa Tái thật Hứa mình mất tiên là đầu ông hôm mức kia dáng mới quên suýt lần là ra Bộ quá gặp Tô." con rồi Tái về nhìn nghe Bà sao Tô không nói gì Tái Bạch cũng Tái xem: "Tiểu chọn, rồi nội nói phía?

Bạch hộp vừa chỉ nội chỉ một khác là, hai vừa một gấm lại Bà nhà nghe cư: "để ở là người đứa tay một ông giải thích đô duỗi ngôi thủ nhỏ cũ chung, hai hai cho mà của vào Đây cái." tay Bà nội vẫy Bạch đầy thân mật."

Dung Bạch phải và vừa Tái bên Tô trái Tái hai liếc Bà nhìn vừa Ngữ ấy nói.

Trước bà chỉ mặt chỉ mặt vào thiếu này mà Tái dám mà đểu Tái điều, như người thế nói Tô nhiều thôi nói ta thẳng."

Cô ta dừng lại, quay qua nhìn bà nội Bạch rồi mới nói: "Em nói thế sẽ làm cho bà nội đau lòng đó."

Tô Tái Tái nghe cô ta nói như thế thì nhìn về phía bà nội Bạch, thấy bà nội Bạch cười gật đầu thì mới mở miệng: "Thôi, chị cứ chọn trước đi ạ."

Bạch Ngữ Dung khó xử cười nói: "Tiểu Tái, hay là em chọn trước đi.

Dù sao thì…" Cô ta ngừng một chút, quay đầu nhìn về phía đám người Hứa Tần Nhã, cuối cùng ánh mắt đong đầy tình ý dừng lại trên người Trình Ngạn Xương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.