Sau cùng mới chuyển tầm mắt, một lần nữa nhìn Tô Tái Tái mà nói: "Chị đã có rất nhiều hạnh phúc."
Còn em chỉ là con nhỏ đáng thương không có cái gì cả.
Chị đây thương tình nên cho em chọn trước đấy.
Bộ dáng trách trời thương dân lại không giấu đi được tư thái cao cao tại thượng này làm cho sắc mặt bà nội Bạch trầm xuống.
Đến cả Bạch Văn Liên cũng ngạc nhiên mà nhìn về phía Bạch Ngữ Dung, bỗng thấy lời nói, hành động của cô ta lúc này… bên vấn Cũng không trông chỉ ngoài gì có thôi mà đề là vẻ như có." vô lên môi tiếng Bạch thương cô đáng thấy đó cùng hòa ta Dung Ngữ, cho đứng đau cắn Tần lòng Nhã giải Hứa. giá nội như cả Giá qua căn bà hai có đã này cả phòng giá, đều hai nhau trị đánh con của." tất muốn nghe cả đều chung ý lại: "một Ông Nhưng cư kia thì nhỏ ba nếu cả sao của dừng không, con cũng rồi con nói theo chút ta căn." đầu trai Liên gật Bà con, Bạch nhìn con đi nói: "gật Vãn, rồi nói nội. cau mày Phổ khỏi cạnh Chu không bên đứng. không tụ làm đây không cũng, ạ như người còn khách ở Vẫn đúng khứa đây mình hay nhà lại mãi ở chủ tập? bà nói cụp đó nội cụ mắt tiếng thấy qua nhìn bà ông nào chỗ Sau thì xuống thoáng, Bạch ấy chẳng nhìn. thế cho Thật cả quyết giống như chẳng định nào cũng cô sao dù." ta với Văn liếc rồi Liên bà hiệu Bạch ra Nói mắt.
Bạch tiếng không thế cả như, thể Ngữ chuyện trông, người đứng Ba "ông đám Dung con Hứa lên bên cúi", nói nói nghe ngoãn thế cũng ngoan đấy nào cạnh đầu. đúng chắn cô không thường này sẽ mực như Bình động thế hành không ta chắc… ngày thường với khác hơi. động bữa cả Lục là ở của ta của tiệc tâm người xao làm trạng cô xuất Bộ vì Tất hiện.""Được. phần cả có hai nhất không huyết thừa hai, của ông tòa đúng mà Ông họ nên con con nhà, Bạch thống Bạch để nhận của đây mới cái, đời lại nhà duy kế con được là lại là nhà họ.
Đương nhiên…" nghĩ lát Văn ngẫm Ba nói một Liên nghĩ thêm: "rồi Bạch…" chờ xong đợi Liên quả Tô kết nhìn Tái Nói Bạch Văn và Hứa, Tần cùng Tái Nhã. thế hai nhún thế khiêm: "ngầm cho, mẹ bằng, con thì nhường đứa à tốn, Văn rồi Đúng chi làm đã Bạch đến hiểu để nhỏ Liên. kia đôi chừng cũ cư của hai lớn nhà căn chung Nhà ông ước nhỏ gấp.
Này… mà quay chút rồi Bạch sắp ổn lại nói được cười lại mẹ, không là thỏa nội Liên Bạch: "dừng thì ấy ta sửa một Nếu Bà anh xếp như bà qua nhìn Văn với." là đầu ta năm lâu, vợ biết Bạch và trong Tần ta nhiên Liên tất Văn, ông bà chồng Hứa nghĩ gì lòng gật Nhã."thì, Văn cho chọn Mẹ không ạ để Liên đi. môi cũng hoàn Ngữ dưới ngay hồn Bạch cắn não Dung, xong ảo nói lại tự khẽ thế. lại ông cho hai thế con tòa nhà Nếu chi để bằng của.
Nhưng mà… không Đại khác gian khái biệt về là nhỉ có? nên biết nhìn đầu Tô không giả ta, nãy một con tới chuyện cho nói lúc, lát có: "không ngâm, trầm Ông sau thể Tái Tái vờ đó này Tái Tiểu cười ngẩng. biệt Nếu tới sự nói thì, khác là…
Khi còn trẻ ông ấy từng tới nhà của ông Bạch ở thủ đô, cũng biết khu vực đó thật ra không thể nói là tốt được.
Hơn nữa nó còn là nhà cũ lâu năm, nói thật, một căn nhà đã nhiều năm không có ai ở, cho dù thường xuyên sửa chữa cũng không thể đuổi kịp tốc độ hư hại.
Cho nên, cái gọi là nhà cũ của nhà họ Bạch ở thủ đô, người ngoài nghe qua sẽ nghĩ nó tốt hơn căn nhà chung cư nhỏ kia không biết bao nhiêu lần, nhưng tình hình thực tế…
Cũng chỉ tự mình biết mà thôi.
Hôm nay bà cụ lấy hai căn bất động sản này ra, đoán chừng không chỉ đơn giản là tặng quà không thôi đâu?
