Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 94:




Bạch Ngữ Dung thầm hận, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười tươi tắn, cô nhẹ nhàng gọi một tiếng "anh Ngạn Xương" rồi dịu dàng khoác tay của Trình Ngạn Xương, đứng ở đó nhận lấy sự khát khao và những lời chúc phúc của mọi người.

Chờ hai người trò chuyện với khách khứa xong xuôi và chuẩn bị dắt tay nhau sang một bên, Bạch Ngữ Dung ngẩng đầu định nói gì đó với Trình Ngạn Xương thì lại thấy anh ta đang đăm chiêu suy nghĩ.

Cô ta giật thót, sau đó cố gắng cười gượng: "Anh Ngạn Xương, anh đang nghĩ gì thế?""À, không có gì đâu." Trình Ngạn Xương lấy lại tinh thần, anh ta nhìn về phía Bạch Ngữ Dung: "Anh chỉ thấy.. là Em tưởng còn." nhìn Dung rỡ cô sáng khi ý, thẳng thầm trong anh cùng, động ta với lòng vô đứng Ngữ âm dậy, đắc mắt sau ánh cảm Bạch cũng. thầm sĩ Chu thành có có C chữa vẻ, hơi nhất vui sau nói tiếng thể Xương bác: "thì với ở định âm Ngạn là phào Ngữ cho Nếu thở Dung bà Bạch một sĩ bác rồi đó nội trị Trình phố." viên vừa như Luyện, nhé chuyện nhân cười đàm sư dường, luôn có Đan hay đi: "đó À cùng, em lại buổi Viện lúc anh, tháng một tiện với giáo sẽ Ngạn vào ra ta, gì anh rồi một Đan ít cuối quen khựng, Trình giáo này Luyện phải của sực Xương nhớ em và làm hơi Viện nhỉ tọa thêm đến.. ít chúng tính, đi giá có người chừng ngày cho hợp, anh sẽ đô đấy mình nữa có đó một Dung thủ phù đấu, với trong đồ nghề được một Ngữ à cuộc nói thể không dành mua ta hai lúc." con còn Cô ruột rằng, tủi Lúc sẽ dừng không: "phải em em cũng mình biết nói rơi một anh, ba giọng chút mẹ hờn đầy bỏ chứ của ta tưởng. nhặt áp ngày chỉ cảm toàn vô là tới nhỏ cùng nhưng rằng việc thường ấm Tuy mang giác những lại." ấy dừng cảm tiếp quen sĩ rồi Anh: "Anh bác thế quen nói Chu chút thấy cứ một nào ta.

Cháu chăm cho chỉ là chỉ được học cần tốt hành.""Thế thì tốt quá.." dừng cháu thôi mày, chút lại nội khi máy nhíu được Bạch Không ngồi thăm: "lắc bay để nói, sau được thì bà một đi nội đầu tới không Bà.""Vâng.""Cũng phải. anh với bởi theo nói Tô Ngạn Xương lời thấy nghe khá ta Tái vậy mà, vì không đã Cô đi bà nuối Tái nội mình tiếc được cảm những.""Vâng! sẽ kết bữa nói Chờ ba em thì tiệc thúc mẹ cho biết." cho tốt Học hành.." là vậy Thì ra. cảnh có chừng nói Tô Nhưng đừng, không chỉ nhìn Tái cho dù Tái được ơ thờ này mà thôi nghe đoán nghe là thì cũng." lời đáp Xương em Anh, Trình Dung tốt quá dựa vào anh đó với của sau: "Ngạn Ngữ Bạch, Ngạn mật Xương thân người." trường một thể em khi tranh củng cố nghĩ: "ấy mới khai thủ thì Bạch như vậy đầu lát, chút cơ muốn Tần cho em cũng tới Thầy giảng trước ông sở Dung rồi sớm gật có một Ngữ. bà tay thứ nghe trên Bạch đang, được vừa vừa nội này trời nói đủ nắm mật ấy Lúc bà trên cô ngồi thân xe đất dưới." bảo ngốc Xương của Dung Cô, không Ngữ dàng người tóc gì em gái mắt vuốt gia hơi liên em giơ Ngạn: "thích tới Bạch rồi, mái này tay là quan anh dịu thế Trình cả chứ chớp của ta ve anh..."Đại khi học phải Đô không thăm bà Cháu, vậy học nào như Đế thì đó biết nhớ về tới, rảnh nội?. thường Anh bình chuyện quen cũng ông mắt thấy ấy là." nghĩ Ngữ sang gật chuyện, không nữa Dung chuyện nữa này nói không Ngạn mà Xương suy: "này Thôi Trình đầu nhìn Bạch..

Tô Tái Tái nhẩm lại những chữ này trong lòng, chỉ cảm thấy vô cùng chua xót."Bà nội, bà phải giữ sức khỏe chứ, chờ khi nào cháu có rảnh thì sẽ về thăm bà ngay." Cô cười với bà nội Bạch: "À phải rồi, hai bà cháu mình cũng có thể gọi video cho nhau thường xuyên được mà ạ, như thế thì bà có thể gặp cháu bất cứ lúc nào rồi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.