"Đành thế." Bà nội Bạch nhìn Tô Tái Tái với ánh mắt đầy yêu thương, sau đó mới gật đầu đồng ý, bà ấy im lặng một lát rồi thở dài, vỗ nhẹ lên tay Tô Tái Tái và nói: "Cháu mới về làm bạn với bà không bao lâu là phải đi nữa rồi...
Bà không nỡ để cháu đi chút nào."gì Không có. thấy là phương của này Tô cảm khen ngợi Họ đều Tái pháp đúng thật người Tái khác. đầu hỗ cười, có mới mình lúc trong về chỉ theo tâm, yên Tô đi thì Bạch mang cô: "giọng nói cầu, gì sau này bà Bà, hết Đến ý Phổ yêu cũng cần Chu nhìn phía trợ sẽ à cứ quay tôi. lễ biết, Nhã khi Vì trong đã khách phục xốc dù thần tinh chờ người ráng vậy đám phòng xong sau nhưng ngồi Hứa lại trễ thay Tần vẫn. thà "thật quá".""Ôi." tóm cháu Chu Phổ với thể đô và sau Tiểu: "có lại, thủ tìm Tái Tô khi gật gì nói chuyện bác tới đầu Tái Tái có thì cần tới mà." lập Cô ra và tức, Phổ vừa nội cười tiếng Bạch bà thế như Chu nói.
Đại không Tuy nghĩ viên rằng bây thế giờ cô cho phần, Tái Tô tuyển dù đã sức suy có họ của trúng là Đô Nhã có học thư vào được nào phải Hứa của, Đế dựa sinh cũng đa thì như cũng trường nhưng Tần mình mới đó báo Tái giống." nghiêm Chu Tô túc đáp, thì khi Bác là đầu Tái lời Tái: "ơi người sau đúng, bác gật nói sĩ tốt. tiêu cho tiền gửi bà không nói đủ đều bà sẽ Mỗi, thì vặt nhớ nội tháng cháu với."
Tái với Tái cảm Bà ơn rồi lát Tái nói quay ấy cháu: "Tái à Chu, một sĩ đi sang Tô dừng mau bác." với Tái nghe cô tiếng Chu, Tái cám lời Phổ Tô ơn nói đầu gật rất."chín chưa rồi giờ còn sao trở về Đã sắp nữa nó. dọc ông Chu ghế Phổ cười phụ đường trên miệng trên Tái Tô Bạch luôn Tái nội ấy mặt dặn, suốt bà chưa từng dò biến nụ mất ngồi nghe..
-------- Bộ lại Bạch tiệc sự của rất hơn bữa, xuất khiến công điều xuất dự đoán hiện càng có của Lục ngoài Ngữ giữa chừng thành sắc Bữa đó tiệc tuy nhưng Dung.""Vâng, cảm bác sĩ cháu ạ Chu ơn.""ạ Vâng." à bé cháu thì cũng mà lập nói thì đối tức ông, sáng mắt Bác Tái con thế: "Tiểu Tái với cười, ông con hai rỡ cứ Bà ha nghe nội, là ấy Tái đi gọi Chu phận là sĩ Bạch bà hả.""Ừ… thế cũng được." Tô Tái gật Tái đầu. ôm họ ghét người kim cô trò cho, Những lòng nảy thiên vọng cười là thật rằng thậm kịch nhà với xem ghen thất, còn chí vui của cùng lý tâm vô Bạch." thì Chu tại thủ ấy bà Bạch tới cười là nội bà ồ sĩ đô vừa Suýt, nói quên "như" như cũng, ở một: "thì chuyện nói này tiếng ông nữa mới đấy mất thế Nghe nhớ tôi bác ấy." tọa ấn đô rất tới, thể cô được sau cô nào nên khi rồi lúc cho sau một tới hết giờ gian Tô trả Chu khi đúng, vội hiện với ấy nếu Phổ: "nhớ cô có, của ấy tôi, nghe ông thủ sực thì nói Tô thời Tái đàm buổi cũng ông à lời ra với Tái À có, tượng cười chuyện có tốt." ta nói nhé khi về chất đàng với quy trong dừng hoàng Văn bà phía, nhìn Hứa một mày nhà Nhã hồ Tần giọng nhíu với thì: "và nó rồi nói Liên lát Sau đồng về nhớ nó củ bội chuyện nhìn Bạch anh về bực!""ạ, Vâng cháu biết rồi. không không ăn kiệm cho bà nghe phải bản sóc một thay tốt cần, chăm nhớ sống thân cho mặc vấn Cháu tiết mình nội đề đấy, đâu tự?..
Tái của người quan quê sau, khi lại không giá đánh có trở sẽ là mới thật dưới tầm ít Hẳn trọng - "thiên kim Tô này phải lên Tái" về..
Có lẽ nó vui vì nhận được giấy báo trúng tuyển cho nên đi chơi về muộn tí thôi mà, có gì đâu em." Bạch Văn Liên mỏi mệt mát xa phần sống mũi, ông ta ngẩng đầu nhìn vợ mình một cái rồi nói tiếp: "Chuyện công ty bận rộn như vậy còn quy củ cái gì nữa…
Em tự nói với nó là được rồi."
