Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 96:




"Em nói?" Hứa Tần Nhã cười lạnh một tiếng, giở giọng châm biếm: "Nhưng quan trọng là người ta phải chịu nghe mới được chứ."

Bạch Ngữ Dung ngồi ở một bên thấy vậy vội ra tiếng cắt ngang cuộc tranh chấp của ba mẹ mình: "Mẹ à, hay mình để ba đi nghỉ ngơi trước đi.

Hai người đã mệt mỏi cả một ngày rồi, để mình con ngồi chờ Tiểu Tái là được."

Lời nói của cô ta làm sắc mặt của Hứa Tần Nhã dịu đi hẳn, bà ta vỗ lên mu bàn tay của Bạch Ngữ Dung, nhỏ nhẹ bảo: "Con bé ngốc này, con cũng mệt suốt một ngày giống ba mẹ còn gì?" bạn dễ ủi con mấy họ hai mười: "tới nên giờ toàn dãi Bạch, họ một Có nhà lắm an của Hứa về mười Dung đi, không Nhã người đó mới Tần Ngữ.!""nói thôi khi thì từ Tiểu, Cứ sao mà mẹ đối giờ thì nhiều ạ vẫn bây còn sớm à với từ Tái?" dậy lầu Văn không tới, đi gật đã bởi Liên ông tay cho Bạch đứng đầu vẫy mệt nên miệng chỉ rồi lên ta vì mức vẫy mở luôn muốn. mẹ về khi với mới dỗ mình Chờ khuất lầu giận Dung chồng Bạch, củ chỗ oán của ngoặt nó dạy qua quay nhất Ngữ Nhã: "lưng quy của sẽ cho thang sau Tần định Chờ Hứa nó bóng! chờ nó trước sô quay phòng Hứa pha lên, rệu tức là Dung miệng và nhìn đang rồi em đi thì Văn ngơi ta: "nghỉ Bạch Ngữ Tần ông được mở Nhã, rã Liên qua trên Thôi thấy để giận ngồi anh." mắt mà lại choàng người đang Tô thì sau xong lên trên nghiêng cái phía, chống tầm Nhã khoác Hứa ta chuyển từ Tái về lạnh áo Tần nghe bà làm nhìn lông cáo hơi Tái đó trắng đầu." nhíu Hứa không xong nghe mày phải họ cùng đó, hừ lạnh chúng ta thì hạng: "Nhà đình không bình dân có gia của quy vô Bạch độ thường Tần Nhã thái củ khinh là.

Nhã chứ chữ đó được hết có quên trân chỉ, giận Tần không đứng đến nghĩa câu Hứa nào chết thể mức ở nói.""Dị ứng? cô sang đang kiên về nó Hứa, chiếc vỗ Nhã áo Ngữ hết Tái lưng những chuyện làm người à còn xong Tái phía, nhẹ khoác nhẫn này sửa Dung Bạch lại và Tô nhàng nghỉ bọc Hai nhìn ngơi chưa rồi: "nó cô mới lấy cho rất Tần?

Bạch một châm ở tối phía đi buổi không nhà Cô chạy nụ: "biếm Dung thôi, và tâm lung về tung nhốt trong nó để, mình trong chỉ tôi phòng nhìn cười, Yên sẽ đâu nó Ngữ nở nó." cúi Ngữ thoạt là khá Bạch nhìn Dung nghe thế, yên lặng ngoãn thì đầu ngoan. lòng đi em cái trong đi vứt thứ." đến hai một mềm ôm về mụp ngực còn con Tái thì, đây đã nói trở Tô bé Tái trong Cả. qua là hay chó mèo nữa biết Nhìn không sơ đấy cũng. nhé Tôi trước lên. hơi Tô ánh Dung mau mày ta nhìn ý, Bạch Tái Ngữ thì đồng Tái thế Tái mắt Tiểu cô nhíu: "vứt không, thấy em với…" một họ gật lên xong cô cái bị chuẩn rồi đầu lầu với Nói. định thì Hứa bà nhỏ mức nhặt quát cất cô phát của, đến trong lớn thì về hả khi vật quỷ nhưng gì giọng Cô đấy con Nhã cô cái mày thấy ta nhíu quái: "Tần về chợt cao ngực nói hiện tai chói? đấy với ứng dị lông vật Mẹ bị động." kia qua Hứa thì Nhã bé, mình tiếng Dung vật Bạch Tần quát ngủ nghe giật, nhỏ cũng con đang hơi của sưa nhìn nó vốn Ngữ say được."

Bạch Ngữ Dung cũng biết ánh mắt đó của Tô Tái Tái là có ý gì, cô ta nghẹn họng nhìn sang Hứa Tần Nhã, có vẻ như là đang xin bà ta giúp đỡ.

Hứa Tần Nhã thấy thế thì đương nhiên sẽ đứng về phe của Bạch Ngữ Dung rồi, bà ta nhíu mày nhìn Tô Tái Tái, giọng nói có phần hung tợn: "Ngữ Dung nói không sai, tôi bị dị ứng với lông động vật.

Còn nữa, cô nhặt được nó từ đâu đấy, lỡ như nó lây bọ chó cho căn nhà này thì phải làm sao bây giờ?

Mau vứt nó đi cho tôi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.