"Thôi được." Tô Tái Tái nhún vai, cô cúi đầu trêu đùa với bé cưng đáng yêu trong lòng rồi mới nói: "Để tôi lên lầu thu dọn mấy thứ đã.""Thu dọn mấy thứ?" Hứa Tần Nhã nhíu mày: "Ý cô là sao.""Sao trăng gì." quan Lúc này tới bà gì mới liên: "này Tô miệng Tái mở Tái Chuyện?""trường thanh họ đến cũng mất bẩn gì làm cô, thì làm hoặc ngu bé giờ, nhưng cô xuẩn ra nếu nhà Dung với Ngữ Bạch luỵ chung không phải cô này của, làm con sao chuyện một học danh bây sao liên Sau mặt? đây đã ba xuống cái tới là vậy nhẹ lô nhàng Tái cùng đi Tô lúc giản, như một và đeo vô lâu lý bao cô, lầu mà qua đơn Tái y Không hành giống. thích mình từng chưa cho này con vật đưa ai chứ mấy, nhà mình người giờ thì luôn có ta trước nó Nếu nuôi." cô một đây, một nói đi như tới Tái nhìn vật là là cửa con được đây, Tần nói Hay ban nhỏ đề Tô cưng rồi sau nãy nhớ về đó, vấn Hứa Tái đến vậy ngực thế dàng cứ tới mới thú là lùi nào: "mang nó trong bọ gần, Nói chó hàng Nhã bước của em dịu lại mà bỏ về tiếp ghét ta phía. nhìn theo lưng Bạch đó bị của gì giận, đang cô tính lại bóng Nhã Ngữ tức Hứa nói thì cản Dung Tần. này nhà cái Vì!" nhìn Hứa Nhã Tái Tái mắt Tô Tần trợn." giận ngực Nhã Hứa xuống ngồi nói thì tức khoanh xong sau chờ, sô Tần trước tay lại đó pha." không Tần nổi hỏi là không ta, lôi giận mà xong mềm được cố đình bà, Nhã nén cũng Tôi vì Dung: "thế trận cứng nói Hứa thấy Ngữ!" buồn lên, nói để gì còn không, cô lầu nữa chóng muốn nhanh Nói xem Ngữ ý xong cái Bạch Dung." ở Dọn nói ngoài: "sao ra Tô chứ Tái Tái. nhiên một nào Lúc cái Tần nhìn ngang không Hứa thản, người Bạch hai Nhã Ngữ đây cô và, thèm chỉ câu nói Tôi đi: "qua Dung đi." tâm Yên một đó Tô gật sung, đầu bổ lắm đi nhanh ung: "Tái cái Tái, sau dung." nghe nhiên bóng Tô quát Hứa thì lớn theo của, nhìn Nhã giọng bà Tái Tần máu cho mắt trào ta muốn Đứng lưng lại Tái đứng tức thế rồi trầm: "tôi đó trừng lên đột!""Cô!" chuyện không Tôi cô sao có, báo Đại dừng hỏi kiên Chờ ta có: "học nhíu mày trúng được Tái, cô bà Đế cần Đô nhẫn hỏi Tái tuyển giấy lại Tô của?""Thì bởi, dọn cho đồ mới đây lầu nói tôi đạc nên là lên thu." ta bị mức sau chằm Cô hồi có lại đến hơi Nhã lâu Hứa phía, lùi Tái một một vừa nhỏ dạ Tô về chằm chột rãi, chậm người đờ vừa nhìn xoay Tần bước cứng bà Tái nhìn: "hỏi… che cười cố ngồi trên xuống ngoan ý Dung cũng theo, ngoãn giấu Ngữ môi gắng Bạch chờ. đó hôm đừng em tỏ còn tổ nghe thầm một, giờ để à chọc thì nhìn lòng mừng Dung xử, ngày ngoài lắm mặt Tô chức có Tiểu giờ rồi bữa Tần Nhã: "cô Tái bây, mệt Hứa nhìn khó lại Tái, chờ Ngữ điều nay phải mỏi vẻ em sang mẹ mẹ tiệc thế đến rồi, vẫn cả đã ta chứ trong tận giận mẹ, mệt vờ Bạch rồi Tái. gì cái cô nhìn đấy? rõ tôi ràng hỏi cho Bởi mới vậy cần.""Cô!"Con đừng nó nữa khuyên.""vậy, lắng cần nếu bà đâu không lo À thì phải. đi thích nó cho cứ đi Nó thì."
Tô Tái Tái gật đầu, lại cúi đầu vuốt ve con vật nhỏ trong lòng ngực."Là sao?" Hứa Tần Nhã nhíu mày đầy khó hiểu.
Tô Tái Tái lại nhìn bà ta một cái, vẻ mặt vô cùng kỳ quái, đến khi xoay người đi ra ngoài, cô mới mở miệng nói: "Đương nhiên là vì tôi không có quan hệ gì với các người rồi."
Hứa Tần Nhã giận tới mức khó thở, bà ta siết chặt nắm tay nhìn theo bóng lưng của Tô Tái Tái, lúc chuẩn bị rống lên thì bà ta mới nhớ tới một chuyện mà mình vẫn luôn không để ý tới.
