Thiên Phú Vô Địch Ta, Một Lòng Chỉ Nghĩ Sống Tạm

Chương 31: Giữ bí mật




"Lâm Phong, ngươi giấu kỹ thật đấy
Lãnh Hàn Sương cảm thán nói
"Lâm Phong cũng là thân bất do kỷ, mong sư thúc thứ lỗi
Lâm Phong giọng điệu cung kính trả lời
Đối với người phụ nữ đã từng tắm rửa cho mình, đút mình ăn cơm trước mắt, hắn không thể không cung kính
"Thân bất do kỷ
Vậy ngươi cứ nói xem, là thân bất do kỷ như thế nào
Lãnh Hàn Sương hứng thú
"Lãnh sư thúc, ngài còn chưa nói cho ta, làm sao ngài nhận ra ta
Lâm Phong hỏi lại
Hắn muốn biết đáp án, về sau còn biết đường tránh né
Để khỏi bị người khác nhận ra
"Ngươi muốn biết
"Ừ


Lâm Phong liên tục gật đầu
"Vậy ngươi nói trước đi, từ lúc nào bắt đầu quyết định che giấu thiên phú của mình
Lâm Phong suy tư một lát, mở miệng nói: "Rất nhỏ thôi
Thời gian cụ thể ta cũng quên, khi đó sư tôn luôn kể cho ta nghe về những sự tích huy hoàng của người, nói người là Thần Tiêu bảy kiếm có thiên phú tốt nhất, về sau ngoài ý muốn bị tổn thương căn cơ, dẫn đến thực lực dừng bước, nhưng ta cảm thấy đó không phải là ngoài ý muốn, mà là do người khác cố ý gây ra, cho nên ta thấy mình không thể đi theo vết xe đổ của sư tôn, liền quyết định che giấu bản thân, cố gắng thể hiện bình thường một chút, như vậy thì không ai chú ý đến ta, cũng sẽ không ai đối phó với ta, cái phế vật Đại sư huynh này
Nghe xong giải thích của Lâm Phong, Lãnh Hàn Sương thấy vô cùng hợp lý
Năm đó Đại sư huynh quả thật quá kiêu ngạo, thậm chí có một thời gian được tôn là thiên tài trăm năm khó gặp của Thần Tiêu Kiếm Tông
Chính vì vậy, thế lực đối địch mới sợ hãi sự trưởng thành của hắn, tìm mọi cách để phế bỏ hắn
Lâm Phong làm không sai
Nếu hắn thực sự từ nhỏ đã thể hiện ra tư chất vô địch, chưa chắc đã có được thành tựu hiện tại
Thứ nhất người trẻ tuổi được tâng bốc quá cao, rất dễ sinh kiêu ngạo
Thứ hai, thế lực đối địch cũng sẽ tìm cách phế bỏ hắn
Nhưng vấn đề là Lâm Phong khi đó mới bao nhiêu tuổi
Mà đã biết nhẫn nhịn như vậy
Hơn nữa một khi đã nhẫn, chính là ròng rã 20 năm
Trong khoảng thời gian đó phải nhận bao nhiêu ánh mắt lạnh nhạt, trào phúng của các sư đệ sư muội, chỉ có bản thân hắn biết
Đến bây giờ thực lực đã kinh thiên, mà vẫn chưa chuẩn bị lộ ra
Ánh mắt Lãnh Hàn Sương nhìn Lâm Phong đã khác
Tiểu tử này quả thực đáng sợ, còn may là người một nhà, nếu là thế lực đối địch, cho hắn thêm chút thời gian nữa, toàn bộ Thần Tiêu Kiếm Tông e là sẽ bị chôn vùi trong tay hắn
Chú ý thấy ánh mắt Lãnh Hàn Sương thay đổi, Lâm Phong vội tiếp tục giải thích: "Sư thúc, ngài tin ta đi, ta thực sự không lừa gạt ngài, ngoài ra còn một nguyên nhân khác, nếu biểu hiện quá tốt, tông môn nhất định sẽ không cho ta tiếp tục ở lại Cô Tồn Phong, ta sợ sư tôn dưới áp lực sẽ đuổi ta đi, ta không muốn rời Cô Tồn Phong, càng không muốn rời sư tôn, nên mới che giấu, ngay cả sư tôn cũng không biết
Những lời bộc bạch chân thành, khiến Lãnh Hàn Sương rất vui mừng, cũng công nhận lời Lâm Phong nói
Trước đây nàng có cảm giác 'tiếc rèn sắt không thành thép' đối với Lâm Phong
Đại sư huynh đã như vậy, thế mà đệ tử chân truyền của hắn lại không cố gắng
Dù thiên phú không đủ, cũng có thể dùng sự cố gắng để bù lại
Nhưng Lâm Phong đến nay lại là kiểu, thiên phú không cao, lại còn không cố gắng
"Sư thúc tin ngươi
Lãnh Hàn Sương gật gật đầu nói
"Cảm ơn Lãnh sư thúc
Vậy..
Sư thúc có thể nói cho ta, làm sao ngài nhận ra ta không
Lâm Phong cẩn thận hỏi
"Có thể
Lúc ngươi mới được Đại sư huynh mang về, hắn đã giao ngươi cho ta chăm sóc một thời gian, ta hàng ngày tắm rửa cho ngươi, phát hiện trên cổ ngươi có vết bớt, đương nhiên khi đó ngươi còn nhỏ, chắc chắn không nhớ, vừa nãy ngươi ôm ta..
Khụ..
cứu ta, ta thấy vết bớt trên cổ ngươi rất quen thuộc, ngươi nghĩ xem trên đời này có người có vết bớt giống hệt nhau, lại ở cùng một vị trí sao
Lâm Phong giật mình
Thì ra là do vết bớt trên cổ, cái này hắn không để ý lắm
Biết vấn đề ở đâu là tốt rồi
Về sau sẽ cẩn thận hơn, cũng không có nhiều người biết trên cổ hắn có vết bớt, dễ đề phòng hơn
Còn việc Lãnh Hàn Sương nói mình còn nhỏ không nhớ chuyện khi bé, Lâm Phong không muốn bóc mẽ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn không chỉ nhớ Lãnh Hàn Sương tắm cho mình, thậm chí còn nhớ Lãnh Hàn Sương trong lúc tắm đã trêu chọc 'tiểu tiểu' ...Lâm Phong của hắn
Lúc ấy Lâm Phong chỉ có thể khóc lớn để phản kháng
Ngươi thử nghĩ xem
Linh hồn người trưởng thành, ở trong thân xác trẻ con, bị một mỹ phụ có dung mạo và vóc dáng tuyệt đỉnh trêu đùa, sẽ là một loại trải nghiệm thế nào
Điều càng khiến Lâm Phong khó chấp nhận hơn là
Lãnh Hàn Sương mặc chiếc váy lụa mỏng tang, khi bị ướt có thể lờ mờ trông thấy phong cảnh bên trong
Kiếp trước Lâm Phong ở Địa Cầu một lòng nghiên cứu khoa học, đến bạn gái còn chưa có
Làm sao mà chịu được sự quyến rũ như vậy
Trải nghiệm đó suýt chút nữa đã khiến hắn phát điên
Dẫn đến việc Lâm Phong hễ thấy Lãnh Hàn Sương chuẩn bị tắm cho mình là không ngừng gào khóc
Đương nhiên đây đều là chuyện thời còn bé
Lãnh Hàn Sương cũng không biết trong thân xác Lâm Phong có một linh hồn trưởng thành, nếu không tuyệt đối không làm vậy
Nàng cũng chỉ là tò mò với những thứ chưa từng thấy thôi
"Thì ra là vậy
Thảo nào sư thúc có thể xác định là ta
Lâm Phong gật đầu
Cũng không dám hồi tưởng tiếp nữa
Năm đó thân thể của hắn là trẻ con
Bây giờ không giống, đã trưởng thành một tiểu tử huyết khí phương cương
Cộng thêm cảm giác khi nãy lúc cứu Lãnh Hàn Sương
Thôi, vẫn là chuyển chủ đề đi
"Lâm Phong, nói thật, cho dù ta có thể xác định thân phận của ngươi, nhưng khi chính miệng ngươi thừa nhận, ta vẫn không khỏi thấy chấn động, ngươi mới hơn hai mươi tuổi, đã có thực lực như vậy, thiên tư thực sự đã vượt xa Đại sư huynh
Lãnh Hàn Sương cảm thán
"Sư thúc khen rồi
Lâm Phong còn trẻ, còn rất nhiều điều cần học hỏi từ các vị
Lâm Phong khiêm tốn đáp
"Thật ra với thực lực của ngươi, hoàn toàn không cần nhẫn nhịn nữa
"Không không không
Sư thúc, ta thực đã quen với cuộc sống như vậy, không muốn đi đâu cũng bị coi là tiêu điểm, càng không muốn bị người khác đối xử như quái vật, mong sư thúc giữ bí mật cho ta, Lâm Phong vô cùng cảm kích
Lâm Phong nói xong, hai tay ôm quyền cúi chào Lãnh Hàn Sương
Hắn vẫn kiên trì lý niệm của mình, điệu thấp mới sống được lâu
"Vậy cũng được
Vì ngươi đã nói vậy, sư thúc sẽ đồng ý với ngươi, giúp ngươi giữ bí mật, không nói cho ai biết cả
Lãnh Hàn Sương đồng ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng cảm thấy có một đệ tử thiên tư tuyệt đỉnh núp trong bóng tối, có lẽ là chuyện tốt đối với Thần Tiêu Kiếm Tông
Một khi để cho Vô Cực Ma Tông và Thất Sát Tông biết Lâm Phong tồn tại, chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt hắn
Điều này lại hoàn toàn ngược lại
Thực lực Lâm Phong xác thực rất mạnh, nhưng trong hai đại tông môn đó còn có không ít lão quái vật, nếu khiến bọn họ ra tay thì khó nói trước
"Đa tạ sư thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau này sư thúc có gì sai bảo cứ việc nói, Lâm Phong nhất định sẽ dốc hết toàn lực hoàn thành
"Đó là do ngươi nói nhé
Không được đổi ý
"Tuyệt đối không đổi ý


Lâm Phong trịnh trọng nói
Dù không có chuyện này xảy ra, Lãnh Hàn Sương có việc tìm đến hắn, hắn cũng chắc chắn sẽ không từ chối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.